Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 373: Đừng rời xa cháu!

Cập nhật lúc: 2026-02-21 13:44:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chú.” Thẩm Thất Thất ngước lên, đối diện với ánh mắt của đàn ông, hỏi: “Hạ Nhất Minh sẽ trừng phạt thích đáng, đúng ?”

 

!” Nguyễn Hạo Thịnh gật đầu chắc nịch, nhẹ nhàng xoa xoa mái tóc của cô, giọng điệu lạnh lẽo đến đáng sợ: “Bất kỳ kẻ nào dám hại cháu, chú sẽ để sống yên!”

 

Nghe , Thẩm Thất Thất sững , chỉ vì lời mà còn vì ánh mắt băng giá của đàn ông mặt.

 

“Vậy nên, bé ngoan, cháu đừng sợ, từ giờ chú sẽ luôn ở bên cháu, ?” Nhìn bộ dạng đờ đẫn của cô, Nguyễn Hạo Thịnh nhịn mà mềm lòng, vòng tay siết c.h.ặ.t hơn, giọng cũng dịu dàng hơn nhiều.

 

Thẩm Thất Thất dần lấy tinh thần, vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ đàn ông, sang A Uy, ánh mắt sáng long lanh như đang tìm kiếm sự xác nhận: “Anh A Uy, thật cho em , Hạ Nhất Minh chắc chắn sẽ trừng phạt, đúng ?”

 

Giống như một con thú nhỏ thiếu cảm giác an , cô cứ hỏi hỏi , mong mỏi một câu trả lời chắc chắn.

 

A Uy thoáng do dự, đó liếc sắc mặt của Nguyễn Hạo Thịnh.

 

Người đàn ông khẽ gật đầu, hiệu cho A Uy thể trả lời.

 

Lúc , A Uy mới an tâm, lập tức thẳng lưng, giọng đầy khí thế: “Chúng điều tra rõ ràng, Hạ Nhất Minh liên quan đến nhiều vụ bắt cóc và mưu sát. Ngoài , tại nhà riêng của cũng phát hiện nhiều vật phẩm cấm. Trong lúc bắt, còn tấn công cảnh sát! Hiện tại, tất cả bằng chứng chuyển đến Tòa án Nhân dân. tin rằng, tòa sẽ đưa một bản án công bằng, thiên vị!”

 

Thật , A Uy cũng là một nhiệt huyết. Dù nhập ngũ từ sớm, nhưng khi nhớ cảnh tượng tối qua, trong lòng vẫn trào dâng phẫn nộ!

 

Đám đó bằng cầm thú! Không, cầm thú còn là sỉ nhục động vật!

 

Nếu đang mặc quân phục, nếu thi hành pháp luật, thề sẽ lao lên, đ.ấ.m cho chúng một trận nhừ t.ử!

 

Thẩm Thất Thất lặng lẽ xong, khẽ cau mày, chớp mắt A Uy, giọng nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự quyết đoán: “Vậy… xử t.ử ?”

 

Câu hỏi thốt , A Uy sững . Ngay cả Nguyễn Hạo Thịnh cũng thoáng giật .

 

“Cháu c.h.ế.t ?” Nguyễn Hạo Thịnh hỏi, ánh mắt khẽ nheo .

 

Nếu đó là mong của cô, ngại sử dụng quyền lực của , thậm chí gây áp lực lên tòa án, để bảo đảm rằng Hạ Nhất Minh sẽ nhận hình phạt nặng nhất!

 

Thẩm Thất Thất lắc đầu, ánh mắt dịu xuống, khẽ : “Cháu c.h.ế.t, nhưng cháu tù cả đời!”

 

Cô gần như nghiến răng những lời , nhưng ngay đó, như chợt nhận điều gì, cô ngẩng lên Nguyễn Hạo Thịnh, bối rối hỏi: “Chú, chú xem… suy nghĩ của cháu quá độc ác ?”

 

Muốn giam một cả đời trong tù… Đối với một cô gái từng tiếp xúc với mặt tối của xã hội như Thẩm Thất Thất, đây là hình phạt tàn nhẫn nhất mà cô thể nghĩ đến. Mất tự do cả đời chắc chắn sẽ đau khổ!

 

Thế nhưng, khi nghĩ đến việc bản suy nghĩ đó, cô cảm thấy tội , như thể trở thành một kẻ xa .

 

“Không , bé ngoan của chú là cô gái bụng nhất đời.” Nguyễn Hạo Thịnh mỉm , ánh mắt tràn đầy yêu thương. Nhìn dáng vẻ rối rắm của cô, nhẹ nhàng tiếp: “Hơn nữa, kẻ đó gây bao tội ác tày trời, phạt tù chung cũng là điều hiển nhiên. Không liên quan gì đến cháu cả.”

 

“Thật ?” Thẩm Thất Thất cau mày, nghiêng đầu .

 

“Hắn nhiều chuyện xa, tội ác chồng chất, trừng phạt là điều tất yếu.” Nguyễn Hạo Thịnh gật đầu, nhẹ: “Được , đừng nghĩ nhiều nữa, cứ để chú lo chuyện !”

 

“Ồ, thế cũng …”

 

Nghe , Thẩm Thất Thất khẽ gật gù, trong lòng yên tâm hơn hẳn. Cô ngoan ngoãn rúc lòng đàn ông, áp mặt l.ồ.ng n.g.ự.c , hàng mi dài rủ xuống, dần dần trở nên yên tĩnh.

 

Nguyễn Hạo Thịnh nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, đồng thời ngước mắt lên, hiệu bằng ánh mắt với A Uy, vẫn đang bên cạnh.

 

A Uy lập tức hiểu ý, liền cúi chào theo kiểu quân đội lặng lẽ rời khỏi phòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-373-dung-roi-xa-chau.html.]

Sau khi A Uy , căn phòng nhanh ch.óng trở nên yên ắng. Chẳng bao lâu, Thẩm Thất Thất khẽ nhắm mắt , dường như ngủ .

 

Nhìn gương mặt xinh xắn của cô gái nhỏ, vẻ mệt mỏi khuôn mặt Nguyễn Hạo Thịnh dần tan biến. Anh chuẩn bế cô lên giường cùng thì—

 

Cạch!

 

Cánh cửa phòng bệnh vốn đang đóng kín đột nhiên ai đó đẩy mạnh .

 

Nguyễn Hạo Thịnh lập tức cau mày, ánh mắt đầy khó chịu ngước lên.

 

Không ngờ, ngay cửa chính là ông cụ Nguyễn!

 

Ông vẫn mặc bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng, thấy cảnh tượng trong phòng thì đôi mày lập tức dựng vì tức giận.

 

Tuy nhiên, cơn giận đang bùng lên dữ dội đột ngột nguội bớt khi ánh mắt ông chạm đến gương mặt trắng bệch của cô gái nhỏ.

 

Ông sải vài bước dài tới, liếc Thẩm Thất Thất trong lòng con trai, cau mày, giọng giấu nổi sự bực bội:

 

“Bị bắt cóc ? Chuyện lớn thế mà còn định giấu hả?!”

 

Câu rõ ràng là nhắm thẳng Nguyễn Hạo Thịnh.

 

“Ba nhỏ tiếng thôi, con bé mới ngủ đấy.”

 

ai ngờ, tính tình Nguyễn Hạo Thịnh cũng chẳng dạng . Dù đối diện là cha ruột , vẫn giữ nguyên bộ mặt lạnh tanh, cúi xuống, cẩn thận đặt cô gái nhỏ lên giường.

 

Ông cụ Nguyễn giận đến mức suýt bốc hỏa đỉnh đầu, nhưng cuối cùng vẫn thêm gì. Ông chỉ đó, khoanh tay chằm chằm con trai, ánh mắt phức tạp vô cùng.

 

Con bé … chính là bảo bối của nhà họ Nguyễn suốt hai thế hệ, là viên ngọc quý tay họ. Dù đây xảy chuyện rắc rối nữa, nhưng… già , gì thì , vẫn thương nó nhất!

 

Tuy chẳng quan hệ m.á.u mủ, nhưng nuôi nấng suốt mười năm trời, tình cảm mười năm cắt là cắt !

 

Giờ con bé tiều tụy như thế , trong lòng ông xót xa giận dữ.

 

“Đừng rời xa cháu!”

 

Không ai ngờ rằng, ngay khi Nguyễn Hạo Thịnh đặt cô xuống giường, cô gái nhỏ vốn nhắm mắt ngủ đột ngột mở bừng mắt .

 

Chỉ trong tích tắc, cô như một con mèo con linh hoạt, bật dậy, nhảy ngay lên Nguyễn Hạo Thịnh, tay chân quấn c.h.ặ.t lấy , cả run rẩy.

 

Có vẻ như chuyện tối qua thực sự để một bóng ma tâm lý quá lớn cho cô.

 

Thậm chí, còn nghiêm trọng hơn những gì Nguyễn Hạo Thịnh dự đoán!

 

“Được , , chú hết, rời xa Tiểu Thất, rời xa…”

 

Nguyễn Hạo Thịnh vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy cô, giọng dịu dàng dỗ dành, bất đắc dĩ xuống giường. Anh liếc cha , ánh mắt sâu thẳm, mang theo một tầng ý nghĩa chỉ hai cha con họ mới hiểu.

 

Ông cụ Nguyễn khẽ lắc đầu, trong lòng vẫn đang nghẹn một cục tức, nhưng dáng vẻ hoảng loạn của Thẩm Thất Thất, ông còn dám thêm câu nào ?

 

Vốn dĩ hôm nay ông định xuất viện, nhưng vô tình tin cháu gái gặp chuyện, hỏi thăm vệ sĩ mới nó đang viện ngay tầng . Thế là ông chẳng thèm đồ, lập tức lao xuống đây ngay!

 

 

 

Loading...