Dụ Dỗ Yêu Đương: Chú Phá Giới Quấn Lấy Tôi - Chương 382: Một sự lựa chọn có cân nhắc!

Cập nhật lúc: 2026-02-21 13:59:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ông ngoại thà thừa nhận mối quan hệ của cô và chú mặt chú, nhưng chịu thừa nhận mặt cô. Cô , cuối cùng ông ngoại chọn chú!

 

hiểu, tại ? Rốt cuộc là vì chứ?

 

Mẹ cô, vì sinh cô mà chọn lên thiên đường!

Ba cô, vì em trai bệnh tật mà chọn em!

Còn ông ngoại, vì tiền đồ của con trai mà bỏ rơi cô!

 

Tại ? Tại ai cũng lý do để chọn cô?

Tại ai cũng thể dễ dàng vứt bỏ cô như ?

Tại chịu oan ức như thế ?

 

Người duy nhất yêu thương cô——cũng vì sinh cô mà qua đời!

 

Có lẽ cô đúng là chổi, sinh định sẵn chẳng ai yêu thương, chẳng ai cần đến!

 

"Nhóc con , hai đứa hợp , thật sự hợp …"

 

Giọng của ông ngoại vẫn văng vẳng bên tai, mà từ lúc nào, nước mắt cô chảy dài má.

 

Thẩm Thất Thất trầm mặc, bỗng bật dậy khỏi ghế. Cô mở to đôi mắt đẫm lệ ông, hai tay ôm lấy l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói, từng câu từng chữ nghẹn ngào:

 

"Ngoại, rõ ràng ngoại đồng ý ! Rõ ràng ngoại thừa nhận ! Tại bây giờ đổi ý? Sao thể thất hứa như ?!"

 

Nỗi đau , cô chịu nổi!

 

"Nhóc con!" Ông cụ kinh ngạc cô, vội vàng dậy, định đưa tay kéo cô .

 

Thẩm Thất Thất liền lùi một bước, vội lau nước mắt, hít sâu một , cất giọng bình tĩnh:

 

" mà, ông ngoại cứ yên tâm , cháu sắp Thượng Hải học ! Cháu với chú, chú cũng đồng ý !"

 

"Đi Thượng Hải?" Ông thoáng ngẩn , lập tức nhíu mày: "Làm ? Ở đó cháu chẳng quen ai, nếu chuyện gì thì ai lo cho cháu?"

 

"Có chứ?" Thẩm Thất Thất bật chua xót, nhưng xong, cô nhận lỡ lời, vội ngẩng đầu lên ông, nghiêm túc :

 

"Không ngoại, cháu sẽ tự lo cho bản !"

 

Ông cụ im lặng, nhíu c.h.ặ.t mày, vẻ như đang suy nghĩ điều gì đó.

 

"Ngoại, cháu về phòng đây!"

 

Thẩm Thất Thất thêm gì nữa, xong liền rời khỏi phòng ăn nhỏ, hề ngoảnh đầu .

 

Nhìn bóng lưng cô khuất dần, ông cụ khẽ thở dài, trong lòng chút hối hận. Có lẽ, ông quá nặng lời !

 

-

 

"Lão thủ trưởng!"

 

Từ cửa bước là dì Trần, bà theo hướng Thẩm Thất Thất rời , lo lắng sang ông:

 

"Ôi trời, tiểu thư Thất Thất… con bé sẽ chuyện dại dột chứ?"

 

Dì Trần việc ở nhà họ Nguyễn mấy chục năm, chuyện lớn nhỏ trong nhà, bà đều ít nhiều.

 

Cũng chính vì sự trung thành của , bà hiếm hoi mà ông cụ Nguyễn sẵn sàng chia sẻ một chuyện quan trọng.

 

"Haizz…" Ông thở dài, lắc đầu bất lực: "Sớm muộn gì cũng đối mặt thôi!"

 

" nếu Nguyễn thiếu tướng chuyện thì…" dì Trần vẫn yên tâm. Bà tuy bên ngoài, nhưng cuộc đối thoại bên trong bà rõ.

 

"Biết thì ?" Ông hừ lạnh, ánh mắt thoáng qua một tia sắc bén:

 

" ký văn kiện 3 với tư cách bí thư quân ủy, nó thể ?"

 

Cái gọi là văn kiện 3, thực chất là một mật lệnh quân sự cho nhiệm vụ bí mật, đồng nghĩa với việc trong suốt thời gian thi hành nhiệm vụ, bộ thông tin liên lạc sẽ gián đoạn. Không ai thể liên hệ với họ, và họ cũng thể giao tiếp với thế giới bên ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/du-do-yeu-duong-chu-pha-gioi-quan-lay-toi/chuong-382-mot-su-lua-chon-co-can-nhac.html.]

 

Mà cái tên đầu danh sách trong văn kiện 3, chính là Nguyễn Hạo Thịnh!

 

-

 

Thẩm Thất Thất gần như lao lên lầu một mạch, về đến phòng, cô nhịn nữa, điên cuồng lôi va-li , mở tung tủ quần áo, nhét hết thứ bên trong.

 

Trong chốc lát, cả căn phòng cho rối tung rối mù, quần áo vương vãi khắp nơi.

 

Lúc , dì Trần và ông cụ trò chuyện xong. Trong lòng bà vẫn thấy bất an, nên lặng lẽ lên lầu, ghé sát tai cửa phòng để ngóng.

 

ngay khi thấy tiếng lục đục loạn xạ bên trong, bà lập tức hoảng hốt, đẩy cửa bước .

 

, bà sững sờ khung cảnh bừa bộn đến mức ngất xỉu trong phòng!

 

“Tiểu Thất!” Dì Trần vội vã bước , nhặt đống quần áo rơi đất, tiến gần cô gái, vẻ mặt đầy lo lắng.

 

Thẩm Thất Thất bệt sàn bên cạnh chiếc vali mở toang, xung quanh là một đống quần áo chất thành đống như núi nhỏ.

 

“Tiểu Thất, chuyện gì cũng thể xuống chuyện đàng hoàng, tự khổ như chứ?” Dì Trần khuyên nhủ, cẩn thận gấp từng chiếc áo . Nhìn khuôn mặt đẫm nước mắt của cô gái, bà khỏi thở dài: “Thật , lão gia cũng chỉ cho con thôi. Con còn trẻ như , cần hành động bốc đồng, hơn nữa…”

 

“Dì Trần!” Cô gái bỗng cất giọng ngắt lời, đôi mắt đờ đẫn , giọng khàn đặc: “Con xin dì đấy… đừng nữa… đừng nữa…”

 

“Haiz…” Dì Trần lắc đầu, thở dài. Bà xuống bên cạnh, tiếp tục giúp cô thu dọn quần áo. Được một lúc, bà chợt ngẩng lên hỏi: “Tiểu Thất, con thực sự sang Thượng Hải học ?”

 

“Ừm…” Thẩm Thất Thất đáp khẽ. Cơn xúc động dần lắng xuống, cô hít sâu một , đó hỏi tiếp: “À , gần đây ba con gọi điện về ?”

 

Nghe hỏi , dì Trần khẽ nhíu mày. chỉ ngừng một lát, bà liền nhanh ch.óng nặn một câu trả lời: “Có chứ! Chính hôm con thi đại học, chủ gọi về hỏi thăm tình hình của con.”

 

“Thật ạ?” Đôi mắt Thẩm Thất Thất sáng lên, đầy mong đợi Dì Trần. “Thế, dì gì với ba con?”

 

“Ha ha ha…” Dì Trần gượng, giọng bình thản: “Dì với chủ cứ yên tâm, Tiểu Thất nhất định sẽ thi !”

 

“Ba con… còn gì nữa ạ?”

 

“Cậu chủ dặn con cứ yên tâm thi cử, cần lo lắng gì cả.”

 

Thẩm Thất Thất gật đầu, nhưng vẻ mặt dần ủ rũ, cúi đầu lẩm bẩm: “Tiếc là… con vẫn ba thất vọng . Hai môn cuối cùng… con thể thi …”

 

Lúc Thẩm Thất Thất bắt cóc, Dì Trần cũng phong thanh vài chuyện. Hôm đó khi lão gia về nhà, ông giận đến mức sắc mặt tái xanh! Sau đó, bà còn len lén hỏi ông An, mới rằng cô gặp chuyện chẳng lành.

 

thôi, chuyện qua thì nhắc gì nữa.

 

Dì Trần tiếp tục cúi đầu, thoăn thoắt dọn dẹp phòng. Chỉ một lúc , thứ trở nên gọn gàng như cũ. Cái vali Thẩm Thất Thất lôi lúc nãy cũng bà đẩy góc.

 

Nhìn thành quả, Thẩm Thất Thất cũng cảm thấy chút quá đáng, vội vàng liên tục xin dì Trần.

 

dì Trần trách cứ gì cả, chỉ nhẹ nhàng khuyên cô nên ngoài dạo cho khuây khỏa. Tuy nhiên, để đảm bảo an , nhất đừng khỏi khu đại viện, thể sang nhà họ Chu chơi cũng .

 

Trước khi rời , dì Trần còn quên nhắc: “Lão gia ngoài , con cứ thoải mái mà xuống nhà !”

 

Nghe đến đây, Thẩm Thất Thất vốn còn chần chừ, lập tức vui vẻ rời phòng.

 

Ra ngoài mới thấy, hóa hôm nay trời quá! Ánh nắng vàng rực rỡ, bầu trời trong xanh một gợn mây. Thời tiết tuyệt vời như khiến tâm trạng cô cũng lên hẳn.

 

Bước khỏi cổng nhà họ Nguyễn, Thẩm Thất Thất thuận đường đến nhà họ Chu. Cổng lớn vệ binh gác, nhưng vì quen cô, họ chỉ cần báo một tiếng liền lập tức mở cửa cho cô .

 

Bố cục của nhà họ Chu gần như giống hệt nhà họ Nguyễn.

 

Chỉ điều, sân nhà họ Chu trồng hoa cây cối mà đặt một chiếc chum đồng cực lớn ngay chính giữa. Trên mặt nước trôi lững lờ những chiếc lá sen, hoa sen nở rộ, nước còn những chú cá vàng nhỏ bơi lượn tung tăng xung quanh gốc sen, trông thật vui mắt.

 

Thẩm Thất Thất chống tay lên thành chum, ngắm cá một lúc lâu, càng càng thấy thích thú.

 

Đang mải mê ngắm nghía, bỗng một bóng đen đổ xuống bao trùm lấy cô từ phía

 

 

 

Loading...