Dụ Em Động Tâm - Chương 100: Rơi vào lưới tình, không thể thoát ra…

Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:45:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bị câu của cho đỏ mặt hổ, Chung Thư Ninh vội chui nhà tắm.

 

Vừa gương thì thấy n.g.ự.c vài vết hồng ửng.

 

Cô vốn nghĩ, chuyện phát sinh quan hệ giữa họ sớm muộn gì cũng xảy thôi, nhưng mối quan hệ hiện tại của cả hai thích hợp để con, nhất định phòng .

 

Cô mở vòi nước, dùng nước lạnh rửa mặt.

 

Tâm trạng dần bình tĩnh , nhưng trong đầu ngừng vang lên lời Chung Minh Diệu từng .

 

Hạ thích cô…

 

 

Không kiểu thích thông thường.

 

hỏi rõ , nhưng sợ, lỡ như mở miệng mà nhận câu trả lời phủ định, thì từ đó về , giữa họ sẽ trở nên vô cùng gượng gạo.

 

dám đ.á.n.h cược.

 

 

Hôm – tiễn .

 

Chung Thư Ninh tự tay một chuỗi hạt trầm hương tặng Lương Gia Nhân.

 

Cô còn chuẩn thêm một ít hương phiến và nhang thơm, nhờ Lương Gia Nhân chuyển giúp đến Hạ lão phu nhân:

 

“Trong hương vải, giờ thu , con còn thêm vài miếng hương mùi hoa quế, cả ‘Nhị Tô Cựu Cục’, với ‘Xuân Tín Trong Tuyết’ nữa.”

 

“Dì nhất định sẽ mang tận tay.”

 

“Chú Hạ, con thấy dạo chú ngủ ngon, nên ít ‘Hương lê trong chốn màn the’, đốt khi ngủ sẽ giúp dễ giấc hơn ạ.”

 

Hạ Bá Đường phần ngạc nhiên.

 

Ông vốn khó ngủ khi đổi chỗ, nhưng từng với ai, ngờ Chung Thư Ninh để ý đến điều đó.

 

Thật đúng là, con gái vẫn chu đáo hơn cả.

 

Hạ Văn Dã đợi bên cạnh suốt, đến khi thấy Chung Thư Ninh sang , cô mỉm :

 

“Tiểu Dã, chúc em kỳ học mới đạt nhiều tiến bộ nhé.”

 

“Chị dâu, chị nghiêm túc đấy ?”

 

“Thằng nhóc , ở đây ăn dầm ở dề bao lâu, gây bao nhiêu phiền toái, còn đòi quà?”

 

Hạ Bá Đường hừ một tiếng.

 

con cũng mang bao nhiêu tiếng cho mà!”

 

Chung Thư Ninh mỉm , tiến gần, thì thầm bên tai : “Quà của em, trai em sẽ đưa.”

 

Cho đến khi lên xe rời khỏi Lan Đình, Hạ Văn Dã vẫn nhận món quà nào.

 

Cậu dám mở miệng đòi trai, nghẹn đến phát bực.

 

Mãi đến khi xe rời khỏi Lan Đình, điện thoại rung lên, nhận một khoản chuyển khoản từ trai.

 

Đôi mắt lập tức sáng rỡ.

 

Cậu gửi ngay tin nhắn:【Cảm ơn trai, cho em cảm nhận thế nào là một bước lên tiên!】

 

【Cảm ơn mang đến ấm tình !】

 

【Không hổ là trai em – hào phóng, xứng đáng vợ!】

 

 

Trong Lan Đình

 

Sau khi vợ chồng Hạ Bá Đường và Hạ Văn Dã rời , căn biệt thự rộng lớn lập tức trở nên yên ắng.

 

Chung Thư Ninh tựa sofa, khẽ thở dài một thật dài.

 

Hạ Văn Lễ liếc mắt cô, ánh mắt nhàn nhạt:

 

“Bọn họ , em vui lắm ?”

 

“Cũng hẳn,”

 

Chung Thư Ninh khẽ đáp, “chỉ là thấy nhẹ nhõm hơn một chút.”

 

thì… cũng cần tiếp tục “diễn trò” nữa.

 

Ánh mắt Hạ Văn Lễ dừng cô, trầm tĩnh sâu lắng, nhưng gì thêm.

 

Vở kịch kéo dài quá lâu, lâu đến mức khiến cô dần ảo giác là thật.

 

Chung Thư Ninh từng tổn thương, cô sợ bản lún quá sâu.

 

Diễn quá nhập tâm.

 

Một khi bản đắm chìm mà nhanh ch.óng rút lui, thì chỉ còn chính cô là mắc kẹt.

 

Hiện tại cô lọt vòng chung kết, thời gian rơi đúng Tết Trung thu, gấp gáp, cô tranh thủ luyện tập nhiều hơn.

 

Còn Hạ Văn Lễ thì nước ngoài công tác vài ngày, đó về thủ đô, nên hai hiếm khi gặp .

 

Trước đó, hai gần như ngày nào cũng ở cạnh .

 

quen với việc bên cạnh, nên khi đột ngột bận rộn trở , cô thấy chút… quen.

 

Nói là diễn trò, nhưng ai mà trong đó bao nhiêu phần là thật?

 

Buổi tối trở về phòng, căn phòng trống trải, nhiều lúc cô chỉ lặng lâu, cách nào ngủ , liền lặng lẽ dậy luyện múa, đến khi mệt lả mới vật giường.

 

Tối hôm đó, cô giường, cứ trăn trở mãi vì một động tác múa hảo, hiểu nghĩ đến Hạ Văn Lễ.

 

Giờ ngủ ?

 

Đang gì nhỉ?

 

Cô cầm lấy điện thoại, lật qua lật trong tay lâu, cuối cùng vẫn bấm gọi.

 

Lúc , Hạ Văn Lễ đang tham gia một cuộc họp cực kỳ quan trọng chuẩn cho sự kiện Trung thu.

 

Cuộc họp kéo dài từ sáng đến tận hơn chín giờ tối vẫn kết thúc.

 

Không khí trong phòng họp cực kỳ căng thẳng, đều mệt mỏi rã rời nhưng chẳng ai dám hé môi xin tan họp khi đại boss còn một câu nào.

 

Ai nấy đều như đang giẫm băng mỏng.

 

Dạo gần đây, ông chủ gần như mặt ở trụ sở chính, đồn là vướng một cô gái xinh nhảy múa nào đó, chạy yêu đương mất , thế là các phòng ban cũng lơi lỏng theo.

 

Nên giờ ai cũng sợ “vạ lây” nếu khiến Hạ ý.

 

Hôm nay trông tâm trạng , lạnh lùng như núi tuyết sắp đổ sập, cả phòng họp như đóng băng đến nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-100-roi-vao-luoi-tinh-khong-the-thoat-ra.html.]

 

Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên.

 

 

Tất cả lập tức sững , thần kinh căng như dây đàn: Ai mà to gan ?!

 

Họp thế còn tắt chuông?

 

Kết quả, chính Hạ Văn Lễ là đưa tay lấy điện thoại, áp sát tai:

 

“Alo—”

 

Giọng … dịu dàng đến mức khiến cả phòng hóa đá.

 

Bọn họ từng thấy ông chủ nhà chuyện kiểu đó bao giờ.

 

Trần Tối đám đang trợn tròn mắt mà khẽ hừ lạnh trong lòng: Một lũ từng thấy thế giới là gì!

 

“Anh nghỉ ngơi ?” – Giọng bên đầu dây quá nhẹ, khiến Chung Thư Ninh cứ tưởng chuẩn ngủ .

 

“Chưa, đang họp.”

 

“Vậy… em cúp máy nhé.”

 

“Không , họp xong .”

 

Cả phòng họp: (ヾ)

 

“Trễ thế , còn ngủ?” Hạ Văn Lễ dứt lời, liền hiệu tan họp bước nhanh khỏi phòng họp.

 

“Có chút khó ngủ…”

 

“Cho nên mới nghĩ đến ?” Giọng trầm thấp, mang theo ý rõ ràng.

 

“……”

 

Cách của Hạ Văn Lễ chính xác — vì mấy hôm nay, Chung Thư Ninh thường vô thức nghĩ đến .

 

Tối đó, cô giường, trò chuyện giọng qua điện thoại.

 

Hai gì cụ thể cô cũng nhớ rõ nữa, chỉ trong lúc mơ màng, cô ngủ quên lúc nào .

 

Mãi đến sáng hôm tỉnh dậy, cô mới phát hiện điện thoại vẫn cúp máy.

 

Cuộc gọi… kéo dài cả đêm.

 

Cô cầm điện thoại lên, định tắt thì khẽ gọi một tiếng thử xem:

 

“Alo?”

 

Không ngờ, bên thật sự phản hồi.

 

“Em dậy ?”

 

Giọng của Hạ Văn Lễ lúc nào cũng mát lạnh, như tuyết đầu mùa, nhưng hiểu , lúc , khiến tim cô ấm lên.

 

“Anh… vẫn ở đầu dây bên ?”

 

“Ừm, cần thức trắng đêm để nghiên cứu một vụ sáp nhập.”

 

Thật , hiếm khi nào Chung Thư Ninh chủ động gọi cho .

 

Anh nỡ ngắt máy, chỉ cần qua điện thoại thấy tiếng thở của cô, với là đủ.

 

Hơn nữa, còn mong — khi cô thức giấc…

 

Người đầu tiên cô thấy, là .

 

“Em hôm nay vẫn luyện múa?” Hạ Văn Lễ thức trắng cả đêm, khẽ giơ tay xoa trán.

 

Dạo gần đây, đang cai t.h.u.ố.c.

 

Mỗi đêm xuống, đặc biệt khi tâm trạng , cơn thèm t.h.u.ố.c dâng lên dữ dội.

 

Ăn kẹo cũng chẳng giúp ích bao nhiêu.

 

Trước , khi còn thể ôm cô ngủ, dường như cơn nghiện cũng đến mức chịu nổi.

 

“Em hẹn A Diệu đến trại trẻ mồ côi, định đến thăm viện trưởng Hách từ lâu .

 

Trước đây bà gọi cho em mấy .”

 

“Viện trưởng Hách …” Hạ Văn Lễ gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, tiếp tục đề tài đó nữa.

 

Anh còn một cuộc họp sáng sớm.

 

Trước khi cúp máy, vẫn quên dặn:

 

“Đừng luyện múa đến mức quá sức.”

 

Chung Thư Ninh cầm điện thoại, nhưng trong lòng chẳng thể bình tĩnh.

 

Vì cô nhận , khoảnh khắc tỉnh dậy thấy giọng , tim cô như trống gõ rộn ràng — hồi hộp, vui mừng, xao động khó tả.

 

 

Khi Chung Minh Diệu đến Lan Đình đón chị, đến sân, thấy chị đang bên hồ cá, tay cầm đồ ăn cho cá, thế mà … ngẩn .

 

“Chị ơi!”

 

“Ừm?”

 

Chung Thư Ninh như sực tỉnh, sang: “Em đến lúc nào ?”

 

“Em nhà lâu đấy. Chị nghĩ gì mà xuất thần thế?”

 

“Không .”

 

“Vì cuộc thi ? Gần đây luyện múa quá mệt? Hay vì lâu tham gia thi đấu nên căng thẳng?”

 

“Không do thi đấu.”

 

“Vậy thì là vì đàn ông.”

 

“…”

 

“Anh rể công tác lâu thật.” Chung Minh Diệu tiến đến gần, nhỏ giọng:

 

“Chị , chị nhớ ?”

 

“Chị… đang yêu , ?”

 

Cậu út nhà họ Chung, quả nhiên thất vọng, đ.â.m trúng tim đen phát một!

 

Chung Minh Diệu: Thì cũng chỉ là… thuận miệng thôi, đến đây thì tiện thể nốt.

 

 

 

Loading...