Dụ Em Động Tâm - Chương 101: Thích thể hiện, phải nghe lời vợ
Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:45:11
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chung Thư Ninh giật nhẹ ngón tay, khựng , đặt hộp thức ăn cho cá về chỗ cũ.
Mấy con cá nhỏ vẫn đang chờ ăn lập tức quẫy đuôi liên tục như đang “biểu tình”.
“Em đừng bậy.” Cô khẽ trách.
“Dù hai cũng kết hôn, giấy chứng nhận đàng hoàng.
Thích rể chẳng là chuyện bình thường ?” Chung Minh Diệu tỉnh bơ.
Tình cảm đôi bên đều .
Tên Hạ Văn Lễ , bề ngoài thì vẻ nhã nhặn, nhưng từng bí mật “dạy dỗ”
Phùng Duệ Dương một trận.
Chỉ một thôi mà khiến tên lưu manh sợ đến ngoan như cún.
Xem cũng chẳng hiền lành gì.
Cậu nghĩ bụng: nếu để chị tình cảm với … thì sẽ xảy chuyện gì nữa.
Chung Thư Ninh cúi mắt, khẽ :
“Mối quan hệ giữa bọn chị… phức tạp lắm, em hiểu .”
“Thì chị cứ thử xem phức tạp thế nào, để em góp ý cho vài chiêu.” Chung Minh Diệu khoanh tay, bộ dạng chuẩn kể chuyện.
“Chị rửa tay, xuất phát luôn, đừng lãng phí thời gian.” Chung Thư Ninh lập tức viện cớ trốn .
Lúc lên xe, cô chủ động đổi chủ đề:
“Nghe nhà họ Phùng tới Thanh Châu ?”
“Ừ, chỉ ba Phùng Duệ Dương, mà còn nguyên một đám họ hàng.
Trực tiếp kéo đến chặn cổng công ty, ba em vì bao che cho Chung Minh Nguyệt mà đổ hết tội lên đầu Phùng Duệ Dương.”
Chung Minh Diệu bất lực lắc đầu:
“Hôm qua còn kéo cả băng rôn đến, ầm ĩ vô cùng.”
“Vốn dĩ công ty chẳng khá khẩm gì, quậy thêm một trận, càng tệ.”
Kéo băng rôn?!
Chung Thư Ninh kinh ngạc.
Trước còn Hạ Văn Dã thích hóng chuyện, hễ ở Thanh Châu gì nóng sốt là lập tức kể cho cô .
Mấy hôm nay cô bế quan luyện múa, hóa bỏ lỡ nhiều chuyện đến .
“Mẹ ngã, chấn thương xương cụt, lẽ nên ở nhà nghỉ ngơi.” Chung Minh Diệu tiếp, “Thế mà đám họ hàng nhà Phùng dọn hẳn ở, khiến nhà cửa loạn lên, nhưng cũng chẳng gì .”
“Em từ , sự thật thì để tòa xử lý. Định hướng dư luận chẳng giúp gì, ngược còn khiến nhà họ Phùng nổi giận. Dù gì thì Phùng Duệ Dương cũng là con một.”
“Ba còn lý chút, chứ mấy ông bà cô dì mợ thì đúng là phiền phức.”
Chung Minh Diệu khẽ thở dài.
“Tóm , rối tung rối mù!”
“Còn em, cũng ảnh hưởng chứ?” Chung Thư Ninh chỉ quan tâm đến em trai .
Nhà họ Chung rơi tình cảnh , vốn là cái giá trả cho việc họ dung túng Chung Minh Nguyệt gây chuyện.
Chung Minh Diệu chẳng mấy bận tâm:
“Mẹ xuất viện , thuê chăm sóc chuyên nghiệp ở nhà. Người nhà họ Phùng thì đông, em viện cớ sang nhà bạn học ở mấy hôm cho yên.”
“Vậy thì .”
“Chị …” Chung Minh Diệu liếc cô, “Giờ thật , giữa chị và rể rốt cuộc ‘phức tạp’ tới mức nào ?”
Chung Thư Ninh bất lực, đề tài rõ ràng né , vòng về ?
“Anh rể?” Cô nhướng mày khẽ: “Từ khi nào em gọi như ?”
“Em gọi chị là chị, gọi là rể thì gì lạ ?” Chung Minh Diệu trả lời tỉnh bơ.
“Anh cho em gọi thế thật ?”
“Em từng gọi mặt .
Anh xong trông còn vẻ vui nữa là.” Chung Minh Diệu siết c.h.ặ.t vô lăng: “Anh rể trai, cao ráo, năng lực còn siêu mạnh.”
“Chung Minh Diệu, từ khi nào em thành fanboy của thế? Khen nức nở ? Anh cho em lợi lộc gì ?”
“Chị hiểu rể thần thông quảng đại cỡ nào !” Chung Minh Diệu đầy sùng bái: “Anh còn thể giúp em kết nối với mấy tiền bối trong giới nghệ thuật. À, chị chú út của là ai ? Đỉnh của đỉnh luôn đó!”
Vừa nhắc đến chuyện chuyên ngành liên quan, Chung Minh Diệu lập tức thao thao bất tuyệt.
“Chị mà cơ hội gặp chú út của rể thì nhớ xin giúp em một chữ ký nhé.”
“Chị còn từng gặp chú .”
“Thế cũng dễ hiểu, mấy thật sự m.á.u mặt thường thần bí lắm.”
“…”
Chung Thư Ninh đau đầu.
Mới thời gian thôi, thằng em còn đầy địch ý với Hạ Văn Lễ, giờ sang gọi “ rể” ngọt xớt, còn sùng bái mặt — rốt cuộc xảy chuyện gì?
“Chuyện của hai , em từng hỏi Hạ Văn Dã.
Cậu chị là mối tình đầu của rể.”
“Chuyện em mà em cũng tin ?” – Chung Thư Ninh em trai đang lái xe – “Em với Tiểu Dã liên lạc ?”
“Cậu cứ nhất quyết nhận em em trai, còn dạy em chơi game.
Bảo gần đây trúng mánh lớn, rủ em rảnh thì sang thủ đô chơi, bao ăn bao ở bao cả vé máy bay.”
Chung Minh Diệu lắc đầu, vẻ mặt đầy bất lực.
“Chị, giờ thật — rể giỏi như thế, chú út cũng giỏi, xem gen nhà họ Hạ đỉnh thật… nhưng mà Hạ Văn Dã thật sự là em ruột ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-101-thich-the-hien-phai-nghe-loi-vo.html.]
“Chính hiệu, sai .”
“Vậy thì rể đúng là dễ dàng gì… Nếu là em, chắc sớm lấy băng dính dán c.h.ặ.t cái miệng .”
Chung Thư Ninh hiếm khi thấy Chung Minh Diệu thở dài bất lực như , nhịn bật , đó đầu cửa sổ.
Gió lay một chiếc lá vàng — thu về thật .
Cô theo bản năng lấy điện thoại , gửi cho Hạ Văn Lễ một tin nhắn:
【Tối qua ngủ, nhớ nghỉ ngơi đấy.】
Chỉ một lát , nhắn : 【Được.】
Lúc , Hạ Văn Lễ kết thúc cuộc họp sáng.
Trần Tối đang cạnh chuẩn báo cáo lịch trình tiếp theo:
“Lát nữa ngài còn gặp mặt ông Trình, bên công ty mới của họ khai trương, mời ngài đến dự tiệc rượu khai trương. Buổi chiều còn một cuộc họp trực tuyến, cần trao đổi với…”
“Việc nào thể dời, thì dời hết giúp .” Hạ Văn Lễ day trán, giọng uể oải.
“Ngài lịch riêng ạ?”
“Hôm nay Ninh Ninh nghỉ ngơi, nên định về nhà ngủ. Phải lời vợ.”
“……”
Trần Tối: phát điên .
Ông ơi, ông từng là con nghiện công việc cơ mà!!!
365 ngày, việc đủ 360 ngày, còn ngủ gì nữa?
Mau dậy việc !
“À đúng ,” Hạ Văn Lễ chợt nhớ : “ nghỉ ngơi thì cũng tranh thủ nghỉ một chút .
Trung thu sắp đến , về nhà mua ít đồ biếu ba .”
Một câu nhẹ tênh như , khiến Trần Tối cảm động rơi nước mắt.
Thế nhưng ngay đó, Hạ Văn Lễ bồi thêm một câu:
“Tiện thể xem mắt luôn.
Tốt nghiệp xong là theo việc, từng thời gian yêu đương.
Đừng để chuyện hôn nhân của trì trệ.”
“…Cậu từng gia đình sắp xếp cho xem mắt, xin nghỉ nửa buổi.
Kết quả thế nào?”
Trần Tối cạn lời: “Gia , đó là… hai năm .”
Đã cách tận hai năm , mà giờ tự dưng quan tâm đến chuyện xem mắt của ?
Hạ Văn Lễ xoay xoay chiếc bật lửa trong tay, hỏi tỉnh rụi: “Là do cô để mắt đến ?”
Trần Tối phát điên.
Anh đến nỗi quá tệ — ngoại hình , công việc đãi ngộ cũng cao.
vấn đề là… quá bận.
Một năm mà tăng ca hai , mỗi kéo dài… nửa năm!
Có cô gái nào chịu nổi?
Anh đột t.ử là may .
“Gia, cuối em về nhà ngủ là khi nào ?”
“Hửm?”
“Bốn tháng .”
Hạ Văn Lễ nhíu mày: “Vậy thì mới thấy công việc của bận cỡ nào.”
Trần Tối: Anh bận là thật… nhưng ít nhất còn tranh thủ cưới vợ.
Em đến bạn gái còn !!
…
Tại trại trẻ mồ côi.
Đã lâu Chung Thư Ninh ghé thăm.
Bọn trẻ thấy cô liền vui mừng khôn xiết, ríu rít chạy đến vây quanh.
Ở đây âm mưu, đấu đá, cũng hiểu những cơn sóng gió ngoài .
Chúng chỉ , chị Thư Ninh với bọn chúng — nên cũng yêu quý cô bằng cả tấm lòng ngây thơ.
“Chị Thư Ninh, chị lâu lắm tới.” Một bé lon ton chạy gần.
“Không Hách ?
Chị đang bận chuẩn thi đấu.” Một đứa khác chen .
“Chị nhảy như , chắc chắn sẽ giành giải nhất!”
“…”
Một đám trẻ tranh , căn bản cho cô cơ hội xen .
Chung Minh Diệu thì đang bận phát quà cho lũ nhỏ, là đồ chơi và bánh kẹo mà mang đến.
“Thư Ninh?” Viện trưởng Hách bước từ trong phòng, “Lũ nhỏ con đến, còn tưởng là chúng linh tinh.”
Bà tươi bước tới, nắm c.h.ặ.t t.a.y Chung Thư Ninh.
Chung Minh Diệu bên liếc mắt, khẽ nhướng mày.
Thực …Cậu mấy ưa vị viện trưởng .