Dụ Em Động Tâm - Chương 98: Ninh Ninh giăng bẫy, sụp đổ hoàn toàn

Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:45:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Huệ An ngã xuống đất, Chung Minh Nguyệt lập tức lao tới, thậm chí còn định đè lên bà để đ.á.n.h.

 

May mà Chung Triệu Khánh kịp thời túm lấy cánh tay cô , kéo mạnh .

 

Chung Minh Diệu cũng vội vàng chạy đến, đỡ dậy.

 

dường như bà ngã trúng xương cụt, đau đến mức mồ hôi lạnh túa như tắm.

 

Chung Minh Diệu cau mày, sang Chung Minh Nguyệt:

 

“Rốt cuộc là điên, chị điên?!”

 

 

 

“Mày vì Chung Thư Ninh mà dám trở mặt với ba , mày còn tư cách gì mà tao điên?!”

 

Chung Minh Nguyệt rõ, cũng vô ích.

 

Lưu Huệ An, chỉ khẽ :

 

“Bà đ.á.n.h ?

 

Chính bà từng , bộ trang sức sẽ để cho .

 

thiếu tiền, cầm bán thì ?”

 

“Hay là, bà vốn định để cho , mà giữ cho con trai bà?

 

Trong lòng các , từng xem là con gái.”

 

“Từ nhỏ chẳng nuôi , tình cảm!”

 

“Chung Minh Nguyệt, ăn bừa bãi!” Chung Triệu Khánh giận dữ quát.

 

bừa,”

 

Chung Minh Nguyệt nghẹn uất bao lâu nay, giờ như vỡ òa.

 

“Vậy ba xem, nhà họ Chung sắp phá sản đến nơi , ba định để cho cái gì?”

 

“Hay là tất cả đều cho em trai ?”

 

“Dù thì, nó cũng là ‘hy vọng’ của nhà họ Chung mà.”

 

“Đồ hỗn xược!”

 

Chung Triệu Khánh giận đến mức giơ tay tát cô một cái, đ.á.n.h mạnh đến nỗi cô ngã nhào xuống đất.

 

Chung Minh Nguyệt chẳng buồn để tâm, cô từ từ bò dậy, dùng tay lau vệt m.á.u nơi khóe miệng khẩy.

 

Gương mặt vì phẫu thuật thẩm mỹ quá mức mà trở nên méo mó, giờ đây càng thêm dữ tợn, ghê rợn.

 

“Các cho Chung Minh Diệu mấy chục triệu tài sản cố định, còn chẳng thèm chớp mắt.

 

chỉ cầm chút trang sức, thì ?”

 

“Ăn trộm ?”

 

“Đồ của nhà , lấy thì thành ăn trộm?”

 

“Chung Minh Nguyệt!” Chung Thư Ninh lạnh lùng .

 

“Cô đắc ý chứ gì.” Chung Minh Nguyệt bật nhỏ, “ một nữa mất mặt mặt cô.”

 

còn tưởng thể đổ cái nồi lên đầu cô, ai ngờ…”

 

“Tất cả là tại cái thằng ngốc Phùng Duệ Dương , dặn bao nhiêu , tìm nơi kín đáo mà bán trang sức , mà vẫn hỏng chuyện, đúng là ngu như lợn!”

 

Bộ dạng của Chung Minh Nguyệt lúc , chẳng khác nào kẻ điên.

 

Phùng Duệ Dương nghiến răng: “Cô mới là đồ ngu! Nhìn cái mặt sưng của cô bây giờ, trông chẳng khác gì con lợn!”

 

“Anh…”

 

“Chung Minh Nguyệt, cô đừng trách .” Chung Thư Ninh vẫn cầm túi đá chườm lạnh mà ban nãy cô dùng để chườm mặt cho Chung Minh Diệu, “Thật , tiêu thụ hàng cũng kín đáo, tạm thời phát hiện.”

 

“Cô… cô gì cơ?”

 

Đồng t.ử của Chung Minh Nguyệt khẽ rung lên.

 

“Vị ‘ông chủ Tiền’ là diễn viên mời tới.

 

Diễn nửa buổi, hai trăm tệ.”

 

Tất cả : “……”

 

Cảnh sát điều tra phụ trách vụ án chẳng hề tỏ bất ngờ, hiển nhiên là sự thật từ lâu.

 

Lúc , Phùng Duệ Dương vội vàng lên tiếng:

 

“Phùng Phương Phương, em thấy ? Anh mà, quen đó!”

 

Chung Minh Nguyệt sụp đổ !

 

luôn nghĩ rằng thất bại chỉ vì một gã trai tiện nghi ngu xuẩn vô dụng, ngờ…

 

Cuối cùng, vẫn là thua trong tay Chung Thư Ninh.

 

Sự thật khiến cô thể chấp nhận !

 

Toàn run rẩy, gương mặt vặn vẹo và dữ tợn đến mức cả việc cử động cơ mặt cũng trở nên khó khăn.

 

Chỉ đôi mắt , như ngâm trong độc tố, âm u và độc địa.

 

“Chung Thư Ninh, tại chiến thắng… luôn là cô?”

 

Kể từ ngày cô đón về nhà họ Chung, chính thức đổi tên thành Chung Minh Nguyệt, thì cũng từ đó, một cái tên khác luôn cùng cuộc đời cô

 

Chung Thư Ninh!

 

Minh Nguyệt?

 

cho rằng chính mới là ánh trăng sáng nhất bầu trời.

 

sự xuất hiện của Chung Thư Ninh luôn khiến cô lu mờ, mãi mãi chỉ là cái bóng phụ họa.

 

Rõ ràng mới là đại tiểu thư thật sự của nhà họ Chung, thể cam tâm

 

Ánh mắt Chung Thư Ninh lạnh lẽo, như mặt nước tĩnh lặng chút gợn sóng.

 

Rõ ràng cô sớm đoán là ai chuyện .

 

“Chỉ là lãng phí sức lực của cảnh sát cho loại như cô.”

 

Chung Thư Ninh điềm đạm , “Cô thể giả vờ bình tĩnh, nhưng Phùng Duệ Dương thì .

 

Từ lúc bước chân đồn cảnh sát, căng thẳng một cách bất thường.”

 

“Thật , khi gây án mà lôi nhiều , càng dễ để lộ sơ hở.”

 

“Huống chi, cô chọn đúng một ‘đồng đội heo’.”

 

Giọng cô nhẹ nhàng, từ tốn.

 

Khóe môi nhếch nhẹ, nụ mang đầy vẻ mỉa mai.

 

“Tại cứ là cô?”

 

Chung Minh Nguyệt dường như vẫn đắm chìm trong thế giới của riêng .

 

“Tất cả đều mang so với cô.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-98-ninh-ninh-giang-bay-sup-do-hoan-toan.html.]

 

 

 

“Phải, bằng cô, cũng chẳng thông minh bằng.”

 

 

 

“Cô cắt đứt quan hệ với nhà họ Chung , tại vẫn cứ như một con ma, ám ảnh lấy cuộc sống của ?

 

trộm đồ thì cũng là chuyện trong nhà, liên quan gì đến cô?!”

 

“Chung Thư Ninh, cô đúng là thứ rác rưởi, ai cho cô quyền xen chuyện khác…”

 

Chưa hết câu, Chung Triệu Khánh giơ tay tát cô một cái thật mạnh.

 

Tiếng tát vang dội, ông tức giận đến mặt mũi tái xanh: “Chung Minh Nguyệt, con loạn đủ ?

 

Trộm cắp mà còn lý lẽ?!”

 

“Cái gì mà trộm! Là lấy! Là lấy đồ của nhà thôi!”

 

“Mẹ sẽ cho , tặng ! chỉ là lấy phần tài sản thuộc về thôi!”

 

trộm, là kẻ trộm!”

 

Chung Minh Nguyệt vẫn một mực cho rằng gì sai, điều đó khiến vợ chồng Chung Triệu Khánh đau lòng tột cùng.

 

Lưu Huệ An ngã, cơn đau nơi cột sống khiến bà thể thẳng, nhưng vẫn gắng gượng con gái :

 

“Minh Nguyệt, con bán hết tất cả trang sức ?”

 

“Bán từ lâu .”

 

Chung Minh Nguyệt bật khẽ.

 

“Vậy tiền ?”

 

“Tiêu .”

 

“Cái… cái gì? Tiêu hết á?!”

 

Chung Minh Nguyệt lạnh, ánh mắt sắc như d.a.o:

 

còn phẫu thuật thẩm mỹ, duy trì sắc , mua túi xách, quần áo, chi tiêu hàng ngày—đều cần tiền.

 

Sao?

 

Mẹ xót ?

 

Quả nhiên, chỉ thương Chung Minh Diệu, bao giờ yêu .

 

Vậy còn đón về gì?”

 

“Con thành thế ?”

 

Lưu Huệ An giọng run rẩy.

 

Cơn đau thể xác, chẳng thấm thía gì so với nỗi đau trong tim bà lúc .

 

“Tất cả cũng tại ba .

 

Nếu con vẫn ở nhà họ Phùng, con sẽ yên một nhân viên bán hàng, sống cuộc đời đều đều, lấy đại một để kết hôn, sống cả đời như thế là xong.”

 

“Là ba sẽ để con tiểu thư, cho c.o.n c.uộc sống đủ đầy, thế mà con mới trở về, công ty sắp phá sản.”

 

“Con đến nhà họ Chung là để hưởng phúc—”

 

“Chứ để cùng ba chịu khổ!”

 

Lưu Huệ An chỉ cảm thấy thở gấp gáp, huyết khí cuồn cuộn, cảnh sát bên vội vàng hiệu cho bà nên nghỉ ngơi.

 

Trông tình trạng , e rằng chỉ một chút nữa thôi là ngất xỉu tại chỗ.

 

“Chung Minh Nguyệt, hiện tại chúng chính thức triệu tập cô vì hành vi trộm cắp.” – Viên cảnh sát hề khách sáo, “Phùng Duệ Dương là đồng phạm, sẽ tạm giam cùng.”

 

Nói xong, họ liếc Lưu Huệ An một cái:

 

“Số trang sức bán, chúng sẽ cố gắng thu hồi.”

 

“Cảnh sát , cái đó… trang sức đó cần nữa, thể tha cho con gái ?

 

Đây là chuyện trong nhà …”

 

“Giá trị tài sản trộm là lớn, hơn nữa chính bà báo án.”

 

rút đơn kiện!”

 

“Đây là đồn cảnh sát, chỗ gì là .”

 

Viên cảnh sát nghiêm giọng, ánh mắt dừng ở Chung Minh Nguyệt – vẫn chẳng hề tỏ ăn năn, “Đôi khi sự nuông chiều quá mức chỉ khiến chuyện tệ hơn, hại hại .”

 

Lưu Huệ An như rút cạn sức lực, mềm nhũn, nếu Chung Minh Diệu đỡ lấy, e rằng ngã xuống từ lâu.

 

Bà miệng lẩm bẩm: “Báo ứng… đúng là báo ứng mà…”

 

Ngay lúc , cửa phòng đẩy , Hạ Văn Lễ xuất hiện.

 

Anh về phía Chung Thư Ninh, giọng trầm : “Mọi việc xử lý xong chứ?”

 

Cô khẽ gật đầu: “Sao tới đây?”

 

“Đến đón em về nhà.”

 

Chung Thư Ninh mỉm bước đến chỗ .

 

“Hôm nay thi đấu vất vả .”

 

“Cũng tạm, chỉ kết quả .”

 

“Đã vòng chung kết .” – Giọng nhẹ nhàng, ấm áp.

 

Tay tự nhiên nắm lấy tay cô, lúc rời khỏi phòng còn ngoảnh đầu vợ chồng nhà họ Chung – cả hai đều như mất hồn, sắc mặt xám ngoét.

 

Những lời từng vang vọng trong đầu họ như một lời nguyền:

 

Chung Minh Diệu gần gũi với họ, kết cục của Chung Minh Nguyệt thể đoán .

 

Chẳng lẽ… tất cả đều đúng như dự đoán?

 

Họ – mệnh vốn con.

 

… cũng sẽ mất .

 

Trước khi rời , Chung Thư Ninh đầu Lưu Huệ An một cái, ánh mắt cùng dừng Chung Minh Diệu:

 

“Đưa bà Lưu bệnh viện kiểm tra sớm , thể bà thương ở xương.”

 

Người con gái mà Lưu Huệ An từng nâng niu hết mực, hỏi han bà một lời.

 

Còn đứa con nuôi – mà bà từng vứt bỏ – vẫn lo lắng cho sức khỏe bà.

 

Chỉ một câu , một tiếng “bà Lưu”…

 

Cũng đủ khiến Lưu Huệ An sụp đổ, thể gượng dậy.

 

Cô luôn tin rằng, thế gian nhân quả.

 

Những kẻ điều , mang trong lòng những chuyện hổ thẹn… cuối cùng đều sẽ trả giá cho sự lựa chọn của chính .

 

 

 

Loading...