Dụ Em Động Tâm - Chương 99: Trêu ghẹo – Ninh Ninh, em muốn anh sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-24 13:45:09
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi rời khỏi đồn cảnh sát, Chung Thư Ninh khá bất ngờ khi thấy Chung Triệu Khánh đuổi theo .

 

Dường như ông điều , lưỡng lự mãi mới mở lời:

 

“Hôm nay chuyện xảy thế , ba cũng thấy áy náy. Thật … tuy giải trừ quan hệ, nhưng sống chung nhiều năm, nếu thời gian, con vẫn thể về nhà ăn cơm.”

 

Ông nở nụ gượng, rõ ràng đang cúi đầu lành.

 

Chung Thư Ninh chỉ nhớ, hồi mới bước chân nhà họ Chung, cô mới từng thấy ông hòa nhã như .

 

 

Gương mặt cô biểu lộ cảm xúc gì, chỉ nhàn nhạt : “Tốt nhất là đừng liên lạc nữa.”

 

Chung Triệu Khánh sượng mặt, thêm lời nào.

 

Chung Minh Nguyệt xem như loại bỏ, Chung Minh Diệu thiết với Chung Thư Ninh.

 

Đặc biệt là nghĩ đến lời Hạ Văn Lễ từng dặn: đối xử t.ử tế với con nuôi, trong lòng ông càng thấy hối hận.

 

Muốn bù đắp thì muộn.

 

Huống chi Chung Thư Ninh tin ông thật lòng mời cô về ăn cơm.

 

Chỉ e là mưu đồ khác.

 

Nghe công ty nhà họ Chung sắp cạn kiệt nguồn lực .

 

Do Chung Thư Ninh gọi ngay trong lúc thi đấu, nên nhiều nghi ngờ thông đồng với ban tổ chức .

 

Ai ngờ… bắt là Chung Minh Nguyệt.

 

Nghe là Phùng Duệ Dương ăn trộm trang sức, cô ép hỗ trợ.

 

Chuyện chắc chắn bàn tay nhà họ Chung nhúng , vẫn đang cố tìm cách cứu vớt Chung Minh Nguyệt.

 

“Trời đất ơi, chuyện náo nhiệt như gọi em theo!”

 

Hạ Văn Dã gặp Chung Thư Ninh, kể biến là liền đ.ấ.m n.g.ự.c tiếc nuối vì lỡ mất một vở kịch .

 

“Chuyện gì cũng xen , lớn thể trưởng thành chút ?” Hạ Bá Đường cau mày.

 

“Con là đến để bênh vực chị dâu, sợ chị bắt nạt.”

 

Hạ Bá Đường hừ khẽ một tiếng.

 

Tâm tư của nhóc , hết lên mặt .

 

“Không gây thêm rối là lắm .”

 

Hạ Văn Dã lè lưỡi: “Nhà họ Chung ngốc ? Sao nghi ngờ chị dâu?”

 

“Làm cha thì luôn mang kính lọc với con cái, tin bọn trẻ thể điều .” Hạ Bá Đường đáp.

 

“Vậy mỗi nhà chuyện, ba đều nghi là do con?” Hạ Văn Dã lập tức phản bác.

 

“Vì ba kính lọc với con.”

 

“Thế thì ba ba ruột của con .”

 

“Ba chỉ là tỉnh táo thôi.”

 

Hạ Văn Dã cảm thấy bản tổn thương nặng nề, mà dạo còn đen đủi nữa, khó khăn lắm mới tích góp ít tiền mà cũng tiêu tan hết.

 

Một mùa hè trôi qua, tuy chẳng kiếm tiền, nhưng cũng vô ích.

 

Ít nhất thì… mệt lử .

 

Thân và tâm đều mệt mỏi.

 

“Chị dâu , nhà họ Chung xảy chuyện lớn như , dạo chắc cũng lo chống đỡ, chắc sẽ còn sức gây rối cho chị nữa .”

 

Hạ Văn Dã thở dài, “Em với ba sắp về thủ đô , thật sự yên tâm để chị đây một .”

 

“Thời gian tươi mà, luôn luôn ngắn ngủi,” với vẻ tiếc nuối.

 

Ở nhà thì đến cả ch.ó cũng lười l.i.ế.m mặt Hạ Văn Dã, mà Chung Thư Ninh đối xử với .

 

Gọi là chị dâu, nhưng trong lòng , chị gần như một chị ruột.

 

Nếu xui xẻo, ruột và họ chỉ nhạo, còn truyền khắp cả nhà cho vui.

 

Chỉ Chung Thư Ninh là sẽ nhẹ nhàng an ủi : “Không .”

 

“Em ba sắp ?”

 

Chung Thư Ninh ngạc nhiên.

 

“Em sắp nhập học mà.”

 

Chung Thư Ninh vốn quý mến Hạ Văn Dã, sắp rời , trong lòng lập tức trùng xuống, sắc mặt cũng ủ rũ.

 

Hạ Văn Lễ thấy rõ điều đó, bất giác nhớ hôm đầu tiên đón cô về Lan Đình, khi ký hợp đồng xong, hôm sẽ về thủ đô, cô vui đến mức ánh mắt lấp lánh, hề giấu giếm.

 

Còn với cái tên nhóc thì rõ ràng cảm tình.

 

Khi Hạ Văn Dã cảm nhận ánh vô cùng khó ở từ trai , lưng liền lạnh toát.

 

Mình sai gì ?

 

Được thích, cũng là của ư?

 

“Đừng mải chuyện nữa, ăn cơm thôi.”

 

Hôm nay Lương Gia Nhân tự bếp, “A Ninh , hôm nay dì học vài món đặc sản của Thanh Châu, mau nếm thử xem hợp khẩu vị .”

 

“Cảm ơn dì Lương, con xin phép khách sáo nhé.”

 

Hạ Bá Đường một bên, lặng lẽ quan sát bằng ánh mắt thâm trầm.

 

Nói cũng lạ, từ mấy hai cùng , mát-xa gì đó, tình cảm dần thiết, gần gũi như chị em.

 

Chung Thư Ninh khi gặp ông vẫn luôn giữ thái độ lễ phép, đúng mực.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/du-em-dong-tam/chuong-99-treu-gheo-ninh-ninh-em-muon-anh-sao.html.]

Đêm cuối cùng khi ba họ rời , Chung Thư Ninh đích xuống bếp, một bàn đầy món ngon.

 

Lương Gia Nhân khỏi xúc động: “Nếu con còn tham gia thi đấu, dì thật sự dẫn con về thủ đô cùng.”

 

“Nếu dì nhớ con, chỉ cần gọi điện là ạ.”

 

Chung Thư Ninh cong mắt, “Nếu thời gian, con cũng thể đến thủ đô thăm dì.”

 

Lương Gia Nhân liên tục gật đầu, nhưng vẫn bịn rịn nỡ.

 

Trong bữa ăn, ai cũng uống một chút rượu.

 

Chung Thư Ninh nhớ uống “xách ”, nên chỉ nhấp vài ngụm.

 

Còn Hạ Văn Lễ thì uống ít, ăn xong Hạ Bá Đường gọi thư phòng, “tâm sự cha con”.

 

Tuổi ông lớn, uống chút rượu liền dễ trở nên nhiều lời.

 

Nhìn con trai, ông cảm khái: “Ba vẫn nhớ lúc con mới sinh, bé xíu xiu, mà chớp mắt lớn thế .”

 

“Cũng thành gia lập thất.”

 

“Ba cứ tưởng cả đời thấy con cưới vợ sinh con.”

 

“Nếu con còn sống, thấy con ba nuôi dạy thành như hôm nay, chắc chắn sẽ tự hào.”

 

Hạ Văn Lễ khẽ cau mày.

 

Câu , chẳng là đang khen , là đang tự khen nữa.

 

mà… con với con bé đó, rốt cuộc là đang trong tình trạng gì ?”

 

Hạ Bá Đường chằm chằm , “Con bé thích con ?”

 

“Ba , ba nhiều đấy.”

 

“Không là con đơn phương đấy chứ?”

 

“…”

 

“Con trông cũng tệ, tại con bé chẳng để mắt tới?

 

Hay là… gu thẩm mỹ của con trúng tầm của ?

 

Dù gì thì thẩm mỹ cũng là chuyện chủ quan mà.”

 

“Ba uống nhiều .”

 

“Ba tỉnh táo lắm!”

 

“Nghe tháng ba với dì Lương cãi ?

 

Còn đuổi khỏi nhà, nửa đêm ngủ trong xe ngoài cổng?”

 

Hạ Bá Đường lập tức xua tay đuổi ngoài.

 

Cái nhà đúng là chẳng giữ nổi bí mật gì!

 

 

Khi Hạ Văn Lễ về phòng, Chung Thư Ninh tắm xong.

 

Chiếc váy ngủ mỏng nhẹ bám sát , lúc cô cúi lấy đồ, vải vướng lên lưng, để lộ vòng eo nhỏ nhắn.

 

Anh đưa tay dài ôm lấy cô từ phía , kéo cô lòng.

 

Chung Thư Ninh còn kịp phản ứng, những nụ hôn nhẹ như lông vũ phủ lên vành tai.

 

Đôi tai mẫn cảm, khiến cô nhịn bật tiếng “ưm” khe khẽ.

 

Giọng cô mềm mại, yêu kiều đến mê hoặc.

 

“Ninh Ninh…”

 

Giọng khi uống rượu khàn khàn, trầm thấp như mang theo dòng điện nhẹ, áp sát bên tai khiến tim cô run rẩy, ngón tay vô thức siết .

 

“Gì ?”

 

“Không gì, chỉ là… hôn em thôi.”

 

Giọng vốn luôn lạnh nhạt, giờ dịu dàng đến lạ, khiến cô chẳng thể kháng cự.

 

Nụ hôn đó cũng vì thế mà dài lê thê, như thấm tận da thịt.

 

Khi n.g.ự.c chợt cảm thấy lành lạnh, cô mới giật nhận váy ngủ chẳng từ lúc nào cởi .

 

Đôi môi nóng ấm mềm mại dừng ở cổ, tiếp tục dần dần xuống…

 

Cơ thể cô khẽ run lên.

 

“Hạ …”

 

“Em sợ ?”

 

“Có chút hồi hộp… với cả…”

 

Chung Thư Ninh khẽ c.ắ.n môi, “Nhà cái đó.”

 

“Cái gì cơ?”

 

“Thì là…”

 

Cô đỏ mặt tiếp nữa.

 

Mãi đến khi Hạ Văn Lễ hiểu , nhịn bật thành tiếng.

 

Tiếng trầm thấp mà phóng túng, tựa như xoáy thẳng lòng cô.

 

“Ninh Ninh, em ?”

 

Câu gương mặt Chung Thư Ninh lập tức đỏ bừng!

 

 

 

Loading...