DƯ THỜI - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:39:19
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:39:19
Lượt xem: 42
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Mẹ dứt lời, Ngụy Từ Thanh sững .
vì cha Ngụy ở đó nên gì thêm.
Sau bữa ăn, về phòng nghỉ ngơi.
Ngay góc rẽ thì chạm mặt Ngụy Từ Thanh.
dừng bước, định thẳng lướt qua .
khoảnh khắc sượt qua , Ngụy Từ Thanh tóm c.h.ặ.t cổ tay , ép góc tường.
"Cô kết hôn ?"
Anh áp sát . đầu tránh , dứt khoát thừa nhận: "Ừ."
Anh rõ ràng tin, đôi môi mỏng nhếch lên:
"Chẳng thú vị gì cả, Dư Thời."
"Cô nghĩ còn tin những lời dối mà hai con cô dựng lên ?"
tì vai Ngụy Từ Thanh, cố đẩy xa:
"Tin tùy ."
Thái độ bất cần của khiến ngọn lửa giận trong lòng Ngụy Từ Thanh bùng cháy dữ dội hơn.
Anh siết c.h.ặ.t eo , hài lòng nhíu mày vì đau.
"Đừng vội, hôm nay chẳng là ngày về ngoại ? Chồng cô cùng?"
Đầu ngón tay Ngụy Từ Thanh miết dọc theo vành môi .
Tinhhadetmong
"Chẳng lẽ cô chơi chán , chê cô bẩn thỉu nên cần cô nữa?"
Ngụy Từ Thanh dùng từng câu từng chữ hạ thấp còn chút tôn nghiêm.
Tiếc là bao nhiêu năm qua quá nhiều , đến mức chẳng còn gợn lên trong một chút sóng gió nào nữa.
"Vậy còn Ôn Thư Duật?"
"Chị chê bẩn ?"
Gương mặt đang giả vờ của Ngụy Từ Thanh bỗng chốc trở nên băng giá.
Ngón tay siết c.h.ặ.t lấy cằm : "Cô cũng xứng nhắc tên cô ?"
ép ngẩng cao đầu, cổ áo sơ mi xộc xệch mở .
Ngụy Từ Thanh cúi mắt, chằm chằm một lúc lâu.
Sau đó, sắc mặt đột ngột đổi.
Anh tin nổi mà kéo cổ áo như tìm kiếm thứ gì đó.
vô ích, nơi đó phẳng lặng, sạch sẽ.
Mặc cho Ngụy Từ Thanh tìm kiếm thế nào cũng thấy kết quả.
Anh nhắm c.h.ặ.t mắt, nghiến răng ken két, nhưng cơn giận dữ như vỡ đê vẫn thoát qua giọng :
"Dư Thời, vết sẹo xương quai xanh của cô ?"
"Xóa ."
bình thản thốt hai chữ.
Ngụy Từ Thanh bỗng chốc như kích động.
Anh vung nắm đ.ấ.m sượt qua tai , nện mạnh tường:
"Dư Thời! Sao cô dám?!"
Mấy sợi tóc kẹp trúng khiến đau đến mức nhíu mày.
"Chỉ là một vết sẹo thôi, thấy xí thì xóa ."
Đối diện với cơn thịnh nộ đang cuộn trào trong mắt Ngụy Từ Thanh.
vẫn bình thản, thậm chí còn thong dong nhếch môi với :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/du-thoi/chuong-3.html.]
"Kỹ thuật của bác sĩ , để một chút dấu vết nào."
"Giống như nó từng tồn tại ."
Câu đ.â.m trúng t.ử huyệt của Ngụy Từ Thanh một cách chính xác và tàn nhẫn.
"Chưa từng tồn tại?"
Anh đột nhiên áp sát, ăn lỗ mãng:
"Trên cô chỗ nào từng thấy, từng chạm qua? Cô tưởng xóa một vết sẹo là thể coi như chuyện từng xảy ?"
"Cái gọi là chồng của cô lúc cô ở khác trông như thế nào ?"
Lời lẽ của Ngụy Từ Thanh trần trụi và tàn nhẫn, cố tình kéo trở quãng thời gian tăm tối, bùn lầy đó.
hít một thật sâu, nén cảm giác buồn nôn đang dâng trào trong dày.
Sau đó, giơ tay tát một cú thật mạnh mặt Ngụy Từ Thanh.
"Anh ngoài việc lấy chuyện cũ đe dọa thì còn gì nữa ?"
"Mấy bức ảnh đó, gửi cho ai? Cho ? Cho chú Ngụy? Hay đăng lên mạng, tùy ."
" nhất định sẽ báo cảnh sát, để hạng cặn bã như chịu hình phạt thích đáng."
Ngụy Từ Thanh . Như thể đây là đầu tiên thực sự là ai.
hề né tránh, trong mắt còn chứa đựng sự sợ hãi nhục nhã.
Không khí đối đầu phá vỡ bởi tiếng bước chân của giúp việc lên lầu.
Bà nhận điều gì đó bất thường, run giọng :
"Cô Ôn tới , phu nhân bảo lên báo một tiếng."
nghiêng đầu, bước qua vai Ngụy Từ Thanh.
"Chị Thư Duật đang đợi ở lầu kìa, đừng để chị đợi lâu."
Ngụy Từ Thanh tranh cãi với nữa, xoay xuống lầu.
6.
Cũng đến trở về mới , Ngụy Từ Thanh và Ôn Thư Duật với .
Họ yêu thời niên thiếu, trải qua sóng gió buộc chia lìa.
Vòng vo mấy năm trời, cả hai đều hẹn mà gặp, vẫn giữ trạng thái độc .
Năm năm trôi qua, Ôn Thư Duật còn là cô thiếu nữ mặc đồ giản dị, cần dựa tiền trợ cấp khó khăn năm nào nữa.
Chị một nhà hảo tâm tài trợ du học trường nghệ thuật ở nước ngoài, hiện là một họa sĩ chút tiếng tăm.
Cộng thêm sự áy náy năm xưa của Ngụy Từ Thanh dành cho Ôn Thư Duật, Cha Ngụy cuối cùng cũng nới lỏng miệng, đồng ý cho hôn sự của họ.
Tiếng vui vẻ loáng thoáng vọng lên từ lầu.
Họ hòa thuận vui vẻ, trông mới thực sự là một gia đình.
Chỉ là kẻ thừa thãi.
nán lâu, rảo bước về căn phòng từng thuộc về . Đóng cửa , âm thanh đều ngăn cách.
tựa lưng cửa, cơ thể mệt mỏi trượt dần xuống.
Vùng da nơi xương quai xanh sớm nhẵn nhụi như mới, mà lúc đau âm ỉ.
Ngụy Từ Thanh luôn thích để dấu vết ở đó, bằng nụ hôn, bằng những cái c.ắ.n, nhưng nhiều nhất vẫn là bằng những đầu t.h.u.ố.c lá đang cháy dở.
Những vết sẹo dữ tợn đốt đến khô khốc, Ngụy Từ Thanh từ cao xuống , :
"Dư Thời, đây là nợ cô thiếu ."
"Cô đừng bao giờ hòng thoát khỏi ."
từng nợ Ngụy Từ Thanh bất cứ thứ gì.
điều chỉnh tâm trạng, dậy thì tiếng gõ cửa.
tưởng là giúp việc nên tiện miệng đáp: "Vào ."
Chẳng ngờ bước là .
"A Thời..."
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.