DƯ THỜI - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:40:38
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:40:38
Lượt xem: 34
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Xe dừng cổng bệnh viện. loạng choạng đẩy cửa xe, gần như lao thẳng văn phòng của Cận Nguyên.
"Cận Nguyên!"
"Anh đây." Cận Nguyên dịu dàng đáp lời.
Sự sợ hãi kìm nén suốt quãng đường khiến hốc mắt đỏ hoe trong nháy mắt.
"Em Quan Chử gặp chuyện, xảy chuyện gì ?"
Cận Nguyên liếc Quan Chử một cái, trong mắt hiện rõ vẻ trách móc. Quan Chử đến mức rụt cổ , gượng giải thích:
"Lúc đó tình hình khẩn cấp quá, em cứ tưởng nhát d.a.o đó đ.â.m trúng chỗ hiểm của bác sĩ Cận... nên mới... mới gọi chị A Thời đến để trối trăn..."
Giọng Quan Chử ngày càng nhỏ dần, cuối cùng chịu nổi ánh mắt "tấn công" của Cận Nguyên, lẳng lặng rút lui.
cuối cùng cũng thể kỹ vết thương của Cận Nguyên. Vết thương ở cẳng tay , xử lý và băng bó cẩn thận.
xót xa mím môi, giọng chút khàn đặc: "Rốt cuộc là chuyện thế nào?"
Cận Nguyên kéo xuống cạnh , giọng điệu thoải mái giải thích:
"Không gì , chỉ là nhà của một bệnh nhân kích động. Trong lúc hỗn loạn, rút d.a.o từ , theo bản năng dùng tay đỡ lấy. Yên tâm , chỉ là vết thương ngoài da thôi, chạm đến gân cốt."
Cận Nguyên nhẹ nhàng, nhưng cánh tay băng gạc quấn nhiều lớp, vẫn xót xa thôi.
"Thật sự mà."
Cận Nguyên dùng bàn tay trái thương khẽ chạm vệt nước mắt nơi khóe mắt :
"Đều tại thằng nhóc Quan Chử quá lên, hại em lo lắng đến thế . Quay nhất định trừ điểm thực tập của nó mới ."
nắm lấy tay Cận Nguyên, áp má , cảm nhận ấm từ lòng bàn tay , trái tim đang treo lơ lửng mới từ từ rơi chỗ cũ.
"Không là , là ."
Tinhhadetmong
Cận Nguyên thuận thế ôm lấy vai , cúi đầu, trán chạm trán với .
Giữa lúc ấm áp đó, cửa văn phòng gõ. Hai cảnh sát để tìm hiểu tình hình vụ án. Qua cuộc trò chuyện của họ, mới chắp vá bộ sự việc.
Cận Nguyên đó phẫu thuật cho một cụ già. Ca phẫu thuật thành công, theo lý thì khi hồi phục sẽ vấn đề gì lớn. khi xuất viện vài ngày, cụ ông t.ử vong một cách kỳ lạ. Gia đình họ kéo đến bệnh viện loạn, bắt Cận Nguyên đưa lời giải thích. Khi Cận Nguyên đang cố gắng trấn an và giải thích, đối phương đột ngột tay, rút d.a.o đ.â.m tới. May mà phản ứng kịp thời, dùng cánh tay bảo vệ chỗ hiểm, nếu hậu quả thật khó lường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/du-thoi/chuong-6.html.]
Sau khi lấy lời khai xong, cảnh sát an ủi Cận Nguyên vài câu rời . Trong văn phòng trở yên tĩnh. Cận Nguyên vươn tay, kéo khóe miệng đang trĩu xuống của lên:
"Được , đừng vui nữa mà. Sẵn dịp nghỉ phép lương, thể ở bên em nhiều hơn."
Cận Nguyên giả vờ thở dài vẻ khó xử: "Chỉ là bây giờ tay cử động tiện, sinh hoạt hằng ngày chắc là rắc rối đây..."
"Em chăm sóc ."
Anh còn hết câu, vội vàng nhận lời.
Cận Nguyên mỉm bóp nhẹ lòng bàn tay : "Cầu còn ."
Vì Cận Nguyên thương, xin nghỉ phép ở công ty để ở nhà chăm sóc .
Chúng cùng siêu thị, lúc lúi húi trong bếp thì Cận Nguyên lưng chân tay luống cuống. Cười chán chê mới "đại từ đại bi" vươn tay trái cứu nguy cho .
Sau bữa cơm, chúng cùng dạo phố. Có đôi khi lười vận động, sẽ rúc lòng Cận Nguyên xem phim kinh dị, sợ đến mức nửa đêm cũng " em song sinh" dính c.h.ặ.t lấy buông.
Những ngày tháng như phá vỡ bởi sự xuất hiện đột ngột của Ngụy Từ Thanh.
Kể từ đêm ở Ngụy gia hôm đó, và Ngụy Từ Thanh gặp . Tính kỹ cũng một tháng .
hết lời dỗ dành mới kéo Cận Nguyên dạo phố ẩm thực. Trên tay xách mấy túi đồ ăn vặt, đang dùng xiên đ.â.m một miếng khoai tây đút miệng : "Há miệng , ăn nhiều một chút cho bổ."
Mắt Cận Nguyên chứa đầy ý , c.ắ.n lấy miếng khoai.
Cũng chính khoảnh khắc đầu , thấy Ngụy Từ Thanh.
Anh cách đó xa, ánh mắt sắc lẹm quét qua , dừng cánh tay của Cận Nguyên, khóe môi nhếch lên một nụ giễu cợt thèm che giấu:
"Xem bác sĩ Cận thương nhẹ nhỉ."
Giọng lạnh lẽo: "Cái tay ... còn cầm nổi d.a.o mổ ? Đừng để nó phế luôn nhé, đến lúc đó, cô còn theo sống đây?"
Lời của Ngụy Từ Thanh độc địa đến cực điểm. tức đến trắng bệch cả mặt, định mở miệng thì Cận Nguyên ngăn .
Gương mặt hề chút giận dữ nào, thậm chí còn mang theo một nụ gần như là thương hại:
"Làm phiền Ngụy bận tâm , vết thương nhỏ thôi, ảnh hưởng đến cuộc sống. Chỉ là A Thời lo lắng quá, cứ nhất quyết tự chăm sóc . Mà Ngụy đặc biệt chạy đến đây một chuyến chỉ để mấy lời ? Có thời gian rảnh rỗi đó, chi bằng lo mà chuẩn cho tiệc cưới của ."
Cận Nguyên khéo léo đáp trả, để Ngụy Từ Thanh mắt. Ngược , chính sự hờ hững đó kích động Ngụy Từ Thanh.
"Hừ, cũng bảo vệ cô gớm nhỉ. Anh xem, nếu thầy giáo, đồng nghiệp và bệnh nhân của vợ nâng niu hết mực, đây ở như thế nào..."
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.