Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-03-11 18:19:51
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tiễn thẩm Vu , nụ mặt Tôn thị vẫn tắt, hớn hở xuống bếp nấu cơm.”

 

Buổi trưa cả nhà chỉ ăn đơn giản một chút, bữa cơm tất niên buổi tối vô cùng phong phú, cũng chẳng tốn nhiều sức, thịt kho tàu bào ngư là sẵn , đầu cá xào ớt cũng tương ớt, Lâm Thu Nhiên món cá vược hình sóc, Lâm Đông vài món xào.

 

Mười món ăn, mang ý nghĩa thập thập mỹ.

 

Ngoài trời tiếng pháo tiếng pháo hoa nổ ngớt, Tiêu Đại Thạch còn đốt hai tràng pháo, Tôn thị đôn đốc ăn cơm:

 

“Ơi, mau đừng đốt nữa, ăn cơm thôi!"

 

Tiêu Đại Thạch:

 

“Đến đây đến đây, đốt nhiều chút để xua đuổi niên thú, một năm đều bệnh họa.

 

Nhà đốt nhiều, nhà thể ít hơn , nếu niên thú đều đuổi đến cổng nhà mất."

 

Lâm Thu Nhiên và Tiêu Tầm từ trong phòng , thấy lời nhịn mà mỉm , cũng lý đấy:

 

“Cha, ăn xong hãy đốt ạ."

 

Trong nhà ánh nến sáng trưng, một bàn thức ăn ngon khiến thèm ăn, ăn cơm xong bên ngoài vẫn thấy yên tĩnh chút nào.

 

Tôn thị lẩm bẩm:

 

“Hôm nay thức canh giao thừa, ước chừng đốt đến tận giờ Tý mới thôi, Hạnh Hoa mấy ngày buổi tối đều hội đèn."

 

Trước ở trong thôn sẽ chuyện đêm giao thừa đợi đến khi trời tối hẳn phố xem hội đèn, vì tiện đường về nhà.

 

lát nữa xem, nhưng Lâm Thu Nhiên bụng mang chửa tiện, nếu khỏi cửa bà sợ trong lòng nàng sẽ khó chịu.

 

Lâm Thu Nhiên :

 

“Mẹ, và cha , tiện thể dẫn cả Lâm Đông Lâm Hạ nữa."

 

Một năm chỉ một , thấy Lâm Hạ cứ ngoài mãi, ước chừng là , nhưng hai đứa nhỏ tuổi, để chúng tự Lâm Thu Nhiên yên tâm.

 

Tôn thị gật đầu, đến ngày dự sinh, Tiêu Tầm ở nhà, nếu bà chắc chắn sẽ khỏi cửa.

 

Mấy , càng thấy sân viện yên tĩnh hẳn.

 

Thỉnh thoảng tường viện bay lên vài đóa pháo hoa, pháo hoa thời đại bằng đời , nhưng lửa cây hoa bạc cũng là thứ ngày thường hiếm thấy.

 

Lâm Thu Nhiên một lát, liền Tiêu Tầm :

 

“Chúng cũng ngoài xem thử ."

 

Lâm Thu Nhiên:

 

bên ngoài đông quá."

 

Nàng sợ chen lấn trúng bụng, xảy chuyện dịp Tết.

 

Tiêu Tầm :

 

“Chúng thể lên tầng hai của tiệm ăn."

 

Lâm Thu Nhiên ngẩn một lúc, nàng nghĩ nhỉ, tiệm ăn ở ngay bên đường, còn thể từ cửa .

 

Lên tầng hai chắc chắn rõ hơn ở phố, đèn đuốc bên đều thu hết tầm mắt, chen lấn với khác.

 

Lâm Thu Nhiên gật đầu:

 

“Được!"

 

Trên con phố dài, l.ồ.ng đèn đung đưa, đường thỉnh thoảng thở một ngụm trắng, nhiều sợ lạnh dừng chân các sạp hàng ven đường, tay còn cầm đồ ăn vặt.

 

tươi rạng rỡ, đuổi bắt nô đùa, còn trẻ con cưỡi vai lớn, tay cầm chiếc chong ch.óng nhỏ.

 

Vừa , chong ch.óng .

 

Lâm Thu Nhiên tựa bên cửa sổ, trong mắt tràn đầy ý , quả nhiên phong cảnh ở đây .

 

Biết thế bảo bọn Tôn thị cũng đến đây , giờ họ .

 

Nàng xuống lầu, Tiêu Tầm đang nàng.

 

Tiêu Tầm cũng tại , Lâm Thu Nhiên , âm thanh bên ngoài dường như đều thấy nữa.

 

Lâm Thu Nhiên thấy múa sư t.ử, nàng kéo kéo ống tay áo Tiêu Tầm:

 

“Chàng mau xem kìa!

 

Chàng xem từ xuống, con sư t.ử nhỏ thật đấy, hình như đưa tay là chạm tới ."

 

Lâm Thu Nhiên thử đưa tay chạm, nàng cũng với xuống , bậu cửa sổ đủ cao, càng cúi , nhưng Tiêu Tầm nắm lấy tay nàng:

 

“Đây là tầng hai đấy."

 

Lâm Thu Nhiên:

 

“Ta mà."

 

Nàng liếc hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t, tay Tiêu Tầm nóng, nàng rút tay .

 

Từ tầng hai ngắm pháo hoa hơn, còn thể thấy cảnh đ-ánh sắt hoa ở đằng xa.

 

Người bên đa mặc áo đỏ, nhất là trẻ con, hỉ hả cực kỳ, còn đứa nhỏ đội mũ đầu hổ.

 

“Tiêu Tầm mau xem cái kìa, cũng cho con chúng một cái."

 

Lâm Thu Nhiên cảm thấy trẻ con đội cái đó trông khá đáng yêu, giống như b.úp bê trong tranh Tết .

 

Tiêu Tầm ừ một tiếng, Lâm Thu Nhiên thấy cái khác:

 

“Bộ quần áo cũng nữa!"

 

Đợi nàng sinh con xong, cũng một bộ để mặc.

 

Tiêu Tầm nắm c.h.ặ.t t.a.y Lâm Thu Nhiên, đều là nàng xem cái gì , Tiêu Tầm mới cái đó.

 

Tết thì thật, cũng náo nhiệt thật, Dư An náo nhiệt hơn thôn họ Tiêu nhiều, điều ngày mai .

 

Tiêu Tầm cũng thêm vài ngày, nhất là đợi đến mùng hai đưa Lâm Thu Nhiên về nhà ngoại hãy , nhưng thực sự cách nào.

 

Hắn cảm thấy thời gian trôi qua nhanh, thức canh giao thừa xong, tỉnh dậy nữa là sắp đến giữa trưa .

 

Lần rời nhà cũng quyến luyến như , .

 

Lâm Thu Nhiên cho một cái vỏ nải mới, còn thu dọn thêm một ít đồ đạc, đa phần là đồ ăn tiện lợi.

 

Nếu khác về nhà đều mang theo đồ về, chỉ Tiêu Tầm là , thì thật khó chịu.

 

Tiễn xong, Lâm Thu Nhiên liền cất chăn của Tiêu Tầm tủ, thường ngày về, để ở ngoài chỉ bám bụi mà còn chiếm chỗ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-103.html.]

 

Đợi Tiêu Tầm , Tôn thị qua hỏi:

 

“Thu Nhiên, Tiêu Tầm khi nào nó về ?"

 

Lâm Thu Nhiên đáp:

 

“Nói là rằm về, nhưng cũng chắc chắn lắm."

 

Tôn thị liên mồm , Lâm Thu Nhiên hiểu ở chỗ nào.

 

Tuy nhiên nếu lúc đó đứa trẻ vẫn chào đời, Tết Nguyên tiêu còn thể ngoài xem hội đèn, nàng vẫn khá thích bầu khí náo nhiệt như .

 

Sáng mùng hai Tôn thị và Tiêu Đại Thạch đến thôn họ Lâm, đưa quà Tết cho nhà ngoại Lâm Thu Nhiên.

 

Có r-ượu bánh trái thịt lợn, Tôn thị còn để cho Lưu thị một ít tiền.

 

Việc Lâm Thu Nhiên dặn dò, là ý của chính Tôn thị.

 

Gả con gái qua đây Tiêu Tầm liền gặp chuyện, Lâm Thu Nhiên m.a.n.g t.h.a.i ở nhà họ Tiêu, tuy ngày tháng ngày một lên nhưng việc đưa tin tiện, trong thời gian đó Lưu thị chắc chắn khỏi lo lắng.

 

Giờ dọn đến huyện thành, Lâm Thu Nhiên ngày thường cũng hiếu kính Lưu thị, mua vòng tay cho Tôn thị mà Lưu thị là ruột mua, cái nên đưa.

 

Đây là tiền Tôn thị tự tích góp , Lâm Thu Nhiên ngày thường vẫn đưa tiền cho bà.

 

Thối lui hai , Lưu thị liền nhận lấy, bà hỏi Tôn thị Lâm Thu Nhiên hiện giờ động tĩnh gì , Tôn thị lắc đầu:

 

“Ước chừng đợi thêm mười mấy ngày nữa."

 

Lúc hai chuyện, Dư thị ở một bên bưng rót nước, cứ với Tôn thị, Tôn thị thấy gai , khan hai tiếng cũng thèm để ý.

 

Lưu thị giữ cơm, Tôn thị còn về xem Lâm Thu Nhiên thế nào, bà ở nhà yên tâm.

 

Đồ đưa tới là , tuy Lâm Thu Nhiên về nhưng cũng bà nở mày nở mặt.

 

Mùng sáu tiệm ăn mở cửa ăn , Lâm Đông mấy ngày vẫn luôn ở nhà luyện thái rau xào rau, tay nghề nấu nướng tiến bộ, còn học thêm vài món mới, còn hai ba món thì Lâm Thu Nhiên thể , tranh thủ khi nàng lâm bồn là thể học xong.

 

Món hầm thì Tôn thị , Lâm Thu Nhiên mỗi ngày cũng đến tiệm, vẫn sinh, nàng nghĩ tầng hai thì cứ tiếp tục .

 

Kiếm thêm chút tiền ai mà thích, chỉ là ăn Tết xong, bất kể trong nhà tiền tiền, mấy ngày Tết đều ăn uống khá , cũng thèm thịt thà gì.

 

Tầng một tiệm ăn tình hình bình thường, chỉ những khách quen thèm món đó mới sẵn sàng đến ăn, tầng hai mấy ngày liền đặt, xác pháo trong tuyết ngoài cửa chuyển thành màu nâu đỏ, việc ăn của tiệm Kim Như Ý bên cạnh cũng bằng Tết, tiệm thì còn kém hơn.

 

Là Sử chưởng quỹ còn thấy tiếc nuối, nếu mấy ngày Tết mà ăn thì dựa tay nghề của Lâm Thu Nhiên, chắc chắn thể kiếm đầy bồn đầy bát, bao nhiêu bữa tiệc đãi khách chứ, vả Tết thì rảnh rỗi, ai cũng thích rủ bạn bè ngoài uống r-ượu.

 

cách nào, tiện vác cái bụng lớn việc.

 

Cho nên Lâm Thu Nhiên cảm thấy tầng hai khách cũng , dù nàng hiện giờ thực sự mấy thuận tiện, cứ mãi lưng sẽ đau, bụng nặng trịch, cúi xuống đều thấy chân .

 

Lúc mới đến Lâm Thu Nhiên sợ sinh con, đều sinh con là qua cửa quỷ một chuyến, nàng sợ đau sợ xảy chuyện, nhưng hiện tại, Lâm Thu Nhiên càng mong sớm sinh hơn.

 

Thỉnh thoảng còn nghĩ, nếu là hiện đại nàng chắc chắn chọn đẻ mổ.

 

Ân phu nhân m.a.n.g t.h.a.i ba năm, cái đó mới khổ bao.

 

Lâm Thu Nhiên mong sớm sinh, nhưng tính tình đứa trẻ còn điềm tĩnh hơn nàng tưởng, mãi cho đến giữa tháng vẫn thấy động tĩnh gì.

 

Hỏi đại phu và bà đỡ, hai bên chỉ :

 

“Mấy ngày nhiều chút, lúc nó khắc sẽ thôi."

 

Lâm Thu Nhiên thở dài trong lòng, thì chỉ thể đợi thôi, nếu thì thế nào.

 

Rằm tháng Giêng, Tiêu Tầm về.

 

Lâm Thu Nhiên :

 

“Vậy buổi tối chúng xem hội đèn nhé."

 

Đợi l.ồ.ng chắc chắn thể khỏi cửa, Lâm Thu Nhiên đương nhiên cũng lúc l.ồ.ng gì thì , nhưng đây là cổ đại, điều hòa máy sấy tóc, đang mùa đông, vẫn là ngoan ngoãn xong cái l.ồ.ng cho .

 

Buổi tối ăn bánh trôi xong, Lâm Thu Nhiên thu dọn một chút, dự định cùng Tiêu Tầm ngoài.

 

Nàng mới bước chân khỏi cửa phòng, cảm thấy bụng truyền đến một trận đau, Lâm Thu Nhiên nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiêu Tầm:

 

“Tiêu Tầm, đau bụng."

 

Chương 62 Tiêu Liễm

 

Hôm nay Tết Nguyên tiêu, tiệm ăn vẫn đang ăn, nhưng đồ đạc để sinh nở đều ở nhà, ngoài cửa là con phố dài náo nhiệt tiếng , sảnh chính là khói bếp nhân gian rộn ràng, Lâm Thu Nhiên tại chỗ, vì đau bụng nên lưng đều khòm xuống.

 

Tiêu Tầm sắc mặt trắng bệch, :

 

đưa nàng về nhà ."

 

Lâm Thu Nhiên lắc đầu, nàng dám động.

 

Đau bụng khiến tay chân nàng đều còn sức lực.

 

Uyển nương từng sinh con đợi vỡ nước ối, vỡ xong còn mở t.ử cung, nhưng lúc Lâm Thu Nhiên cũng chẳng nhớ nổi những thứ đó.

 

Nàng hít hít mũi, giọng mang theo tiếng :

 

“Mẹ , mau gọi ."

 

Sử chưởng quỹ thấy cũng gọi món nữa, chạy xuống bếp gọi Tôn thị, Lục Phàm sợ đến mức chân tay lóng ngóng, nên gì.

 

Rất nhanh, Tôn thị từ nhà bếp chạy , tính toán là mấy ngày sinh nên mấy ngày nay đều là Lâm Đông nấu nướng, để Lâm Thu Nhiên gì.

 

tiệm ăn ăn, để Lâm Thu Nhiên ở nhà một chắc chắn xong nên cả nhà cùng đến tiệm.

 

Tôn thị xuống chân Lâm Thu Nhiên , nước ối vẫn vỡ, bà :

 

“Không , ."

 

Tuy nước ối vỡ nhưng cũng đến tháng , vẫn về nhà, đó mời bà đỡ đại phu tới chuẩn cho việc sinh nở.

 

Lời Tôn thị khiến yên lòng, Lâm Thu Nhiên bà gật đầu:

 

“Mẹ, giờ ..."

 

Tôn thị trấn tĩnh , nắm lấy tay Lâm Thu Nhiên:

 

“Chúng hoảng, Tiêu Tầm, con đưa Thu Nhiên về nhà .

 

Cha nó ông theo về cùng, đó đ-ánh xe lừa đón bà đỡ, đón một tới .

 

Lâm Hạ con mời đại phu về nhà, đừng dẫn đến tiệm ăn."

 

Tôn thị đưa cho mỗi một ít tiền, nhỡ chỉ là đau bụng thôi để xem xem , cần đến ngay thì .

 

Bất kể thế nào, cứ mời đến .

 

 

Loading...