Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 131

Cập nhật lúc: 2026-03-11 18:26:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tôn thị gật gật đầu, thế là cả hai cùng về.”

 

Thang Viên hiện giờ hơn bảy tháng, Hứa nương t.ử vẫn đang cho b-ú, nhưng thể ăn chút cơm .

 

Lâm Thu Nhiên thử cho con ăn từng món một, bắt đầu từ lòng đỏ trứng và chà bông, đó từ từ chuyển sang cháo bột rau xanh.

 

Lúc đầu chỉ cho ăn một ít để tránh dị ứng, nếu thấy vấn đề gì thì mới dần dần tăng thêm.

 

Chuyện cho trẻ ăn dặm nàng cũng hỏi qua Uyển nương, Uyển nương thì cứ cho ăn canh trứng nọ, tinh tế cho lắm, thế nên Lâm Thu Nhiên hỏi đại phu tự mày mò.

 

Đối với lớn mà , những món chẳng thức ăn quý hiếm gì, nhưng mỗi khi Thang Viên ăn một miếng là đồng t.ử giãn , đó sẽ ăn sạch sành sanh.

 

Bên bắt đầu ăn dặm, lượng sữa cũng cần dùng nhiều đến thế, hơn nữa khi ăn cơm xong Thang Viên cũng quá mặn mà với việc b-ú mớm, thậm chí lúc lớn ăn cơm, cu cũng cứ chằm chằm đầy mong đợi.

 

Hứa nương t.ử mỗi tối sẽ về nhà cho con b-ú, Lâm Thu Nhiên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, chỉ cần để Thang Viên thiệt thòi thì thế nào cũng .

 

Hứa nương t.ử cũng là , nếu vì cần tiền thì ai nỡ lòng bỏ con nhỏ ở nhà để thuê, hơn nữa giờ đang lúc chiến tranh, con cái nuôi dưỡng thì còn quý hơn cả canh trứng cháo bột.

 

Lúc nhóm Lâm Thu Nhiên về đến nhà, Hứa nương t.ử trở , nàng đón lấy Thang Viên:

 

“Về đấy , Thang Viên mệt ?"

 

Thang Viên mệt, nhưng chút buồn ngủ.

 

Hiện tại ban ngày nóng, thể ăn cơm nên Thang Viên thích chạy tới t.ửu lầu.

 

Ở đó phòng ốc, Lâm Thu Nhiên tiện tay cho chút đồ ăn, còn chơi cùng Anh tỷ nhi nên cu chẳng về nhà chút nào.

 

Lâm Thu Nhiên mỉm :

 

“Hôm nay là do buồn ngủ, đường về ngủ , ngươi bế Thang Viên ngủ ."

 

Hứa nương t.ử gật đầu, bế Thang Viên phòng.

 

Liễu nương và Vân nương mới tới đun nước nóng đưa đến các phòng, trong nhà nha đúng là khiến bớt lo và thuận tiện hơn nhiều, mỗi tháng Lâm Thu Nhiên đều trả tiền lương đầy đủ.

 

Lâm Đông, Lâm Hạ mỗi một lượng, Liễu nương và Vân nương mỗi nửa lượng, tiền do trong nhà chi trả.

 

Người trong nhà ngày càng đông, đám nha đều ngủ chung một phòng, nhưng tính cả thảy cũng mười , kể Thang Viên, chỗ ở bắt đầu thấy đủ.

 

Tuy nhiên Lâm Thu Nhiên định đổi trạch t.ử, Thang Viên hơn bảy tháng, thời gian trôi nhanh lắm, đợi cu ba bốn tuổi là đến lúc vỡ lòng .

 

Thư viện ở phía Dư An Lâm Thu Nhiên cảm thấy lắm, hoặc là Tư Châu, hoặc là tới kinh thành, cần tính toán cho việc học hành .

 

Giờ mà mua thêm trạch t.ử ở Dư An thì cũng để .

 

Tiền viện trong nhà vẫn còn đủ chỗ ở, đợi đến khi Hứa nương t.ử cho b-ú nữa, Thang Viên một hai tuổi thể ngủ cùng nàng hoặc Tôn thị, lớn thêm chút nữa thì thể ngủ ở thư phòng ở giữa.

 

Chẳng may lúc đó dọn , nên tiền bạc vẫn là để dành để mua đại trạch t.ử thì hơn.

 

Mấy tháng nay việc kinh doanh hương liệu lắm, ăn ở Ngũ Phương Trai cũng bình thường.

 

Tiệm ăn thì kinh doanh vẫn , trong tay nàng hơn bảy trăm lượng của gia đình, cộng thêm sáu trăm tám mươi lượng kiếm từ việc buôn hương liệu.

 

Trong nhà kiếm ít, nhưng việc sắm sửa đồ đạc, mua cũng tốn kém khá nhiều, bản Lâm Thu Nhiên còn mua thêm một ít trang sức vàng bạc, đó cũng là một khoản chi lớn.

 

Từ Viễn Hàng gần đây việc buôn hương liệu thuận lợi, hàng hóa tồn đọng khá nhiều.

 

Ước chừng là do ảnh hưởng của chiến sự, đây cũng là chuyện bất khả kháng, Lâm Thu Nhiên cũng mong chiến sự sớm ngày kết thúc.

 

Từ Viễn Hàng mỗi tháng về Dư An một , ghé qua thăm Thang Viên, đưa chút đồ cho Lâm Thu Nhiên, ở vài ngày .

 

Hắn Tiêu Tầm nhà, nhiều ngày trở về, nhưng càng hiểu rõ tâm tính của Lâm Thu Nhiên, những chuyện cho dù Lâm Thu Nhiên cũng sẽ đồng ý, cho nên căn bản hề mở miệng nhắc tới, chỉ dặn dò Từ quản gia lưu ý Tiêu gia, việc gì thì trực tiếp giúp đỡ là .

 

Từ Viễn Hàng thật lòng yêu thích Thang Viên, đứa trẻ nô đùa , thấy dáng dấp của Lâm Thu Nhiên nó.

 

Đêm khuya, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng ve thu kêu râm ran, đôi khi còn thấy tiếng lá rụng chạm đất, sắp đến tháng chín , Tiêu Tầm rời nhà cũng hơn bốn tháng.

 

Ngày hôm là một ngày nắng , Tưởng Tư Tiệp đến t.ửu lầu dùng bữa, nàng bảo nha nhắn một lời, gặp Lâm Thu Nhiên:

 

“Ngươi cứ là Tưởng Tư Tiệp, năm ngoái từng tới đây."

 

Hôm nay khách đông, Tưởng Tư Tiệp ăn xong liền ở tầng hai thong thả chờ đợi, quá giờ Ngọ, Lâm Thu Nhiên cuối cùng cũng lên.

 

Cửa mở , Tưởng Tư Tiệp “xoạt" một cái bật dậy:

 

“Lâm nương t.ử, cô còn nhớ ?

 

Năm ngoái từng tới đây, chuyện với cô ở lâu."

 

Có lẽ vẫn là vị trí , nhưng lâu nay biến thành t.ửu lầu .

 

Tưởng Tư Tiệp :

 

“Quên mất lời chúc mừng, cửa tiệm trở nên lớn thế ."

 

Lâm Thu Nhiên gật đầu, tháng mười năm ngoái hai gặp , khi đó tiệm mới khai trương:

 

“Đã lâu gặp, Tưởng tiểu nương t.ử vẫn khỏe chứ?"

 

Tưởng Tư Tiệp cảm thấy cũng tàm tạm, yêu thương, ngày tháng trôi qua khá :

 

“Ta khỏe, còn cô thì , đứa trẻ chắc sinh chứ, là nam nữ?"

 

Lâm Thu Nhiên:

 

“Là một bé trai, Tưởng tiểu nương t.ử tìm việc gì?"

 

Tưởng Tư Tiệp hiệu cho nha đóng cửa , thần sắc nàng nghiêm nghị hơn một chút, :

 

“Gần đây thái bình, từ kinh thành đến Tư Châu để tạm lánh, kinh thành đang chút loạn, hiện giờ Tây Bắc đang đ-ánh trận, nạn dân xuôi nam, lúc rời kinh thấy , giờ qua bao nhiêu ngày, hiện tại tới .

 

Ta tiện đường qua đây nên báo cho cô một tiếng, hãy cẩn thận một chút."

 

Lâm Thu Nhiên đầu tiên là sửng sốt, đó gật đầu thật mạnh:

 

“Vâng, đa tạ."

 

Cẩn thận...

 

Nạn dân xuôi nam, tất nhiên là thiếu ăn thiếu mặc, thỏ cuống còn c.ắ.n , huống chi là con .

 

Lâm Thu Nhiên y phục của , kể từ khi trong nhà tiền, cách ăn mặc trang điểm của nàng cũng còn mộc mạc như , con khi ăn no thì thứ cũng sẽ nhiều lên.

 

Lâm Thu Nhiên dự định lát nữa về sẽ y phục khác, nàng liếc Tưởng Tư Tiệp, Tưởng Tư Tiệp cài đầy trâm ngọc, y phục cũng là gấm vóc lụa là.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-131.html.]

 

Lâm Thu Nhiên :

 

“Khi nào cô về Tư Châu?

 

Dư An hiện giờ vẫn coi là thái bình, nhưng cô cũng nên những bộ y phục giản dị chút , trang sức cũng đừng đeo quá nhiều.

 

Ra ngoài nhất định mang theo hộ vệ, luôn theo sát bên ."

 

Sử chưởng quỹ hiện giờ cửa tiệm ít kẻ mượn r-ượu càn, may mà phía Lục Phàm và Lâm Minh, một cao lớn một vạm vỡ, nào cũng hóa nguy thành an.

 

Tưởng Tư Tiệp là một cô nương, Lâm Thu Nhiên yên tâm cho lắm.

 

Tưởng Tư Tiệp chính , gật gật đầu:

 

“Ta quên mất chuyện , lát nữa sẽ mua y phục để ngay."

 

Lâm Thu Nhiên :

 

“Ta là địa phương, nếu cô cần giúp đỡ thì cứ với ."

 

Mặc dù Lâm Thu Nhiên Tưởng Tư Tiệp đến đây hai , nhưng ý thiện ác nàng vẫn phân biệt .

 

Nay lòng nhắc nhở, vả chỗ nàng đông, canh giữ kỹ lưỡng chắc chắn sẽ thôi.

 

Tưởng Tư Tiệp mỉm :

 

“Ừm."

 

Nàng nhắc tới Tiêu Tầm, trong mắt Lâm Thu Nhiên, nàng và Tiêu Tầm cũng quen , mà sự thật vốn dĩ là như , nàng chỉ một Tiêu Tầm trong sách, nhưng hiện tại ở trong sách.

 

Tưởng Tư Tiệp giờ đây thấy những mà lo lắng, những bộ hành bận rộn, những nạn dân bằng xương bằng thịt, nàng thể coi đây là một cuốn sách, coi những ở đây là nhân vật mặt giấy nữa.

 

Nếu mà nhắc tới, nhỡ Lâm Thu Nhiên nghĩ ngợi lung tung.

 

Tưởng Tư Tiệp định ở Dư An thêm hai ngày, dù về Tư Châu sẽ còn cơm ngon như mà ăn nữa.

 

Lâm Thu Nhiên tiễn xuống lầu, Tưởng Tư Tiệp còn :

 

“Nếu cần giúp đỡ, cứ việc mở miệng."

 

Nhìn Lâm Thu Nhiên giống thiếu tiền, t.ửu lầu lớn thế , ăn cũng khá khẩm, nàng cũng thừa nữa.

 

Lâm Thu Nhiên tiễn xong liền ăn cơm, những khác cũng hỏi Tưởng Tư Tiệp tìm nàng chuyện gì, ai mà chẳng chút việc riêng.

 

Ăn cơm xong, Lâm Thu Nhiên :

 

“Lương thực tăng giá , cũng tích trữ một ít ."

 

Dưới quê đang mùa thu hoạch, lương thực thu một phần chuyển tới t.ửu lầu, một phần đưa tới Tiêu gia, ở trạch t.ử cũ cũng để một ít.

 

Hơn năm ngàn cân lương thực, đó cũng là chỗ dựa vững chắc.

 

Nếu thật sự nạn dân đến Dư An, Lâm Thu Nhiên dự định sẽ phát cháo, cho cùng tiền kiếm ở t.ửu lầu cũng là tiền của bá tánh, chiến loạn bá tánh lầm than, giúp chút nào chút nấy.

 

Có một câu :

 

“Nghèo thì lo cho bản , giàu thì cứu giúp thiên hạ", Lâm Thu Nhiên cũng hy vọng Thang Viên thể trở thành một như .

 

Sử chưởng quỹ :

 

“Vâng, hiện giờ mấy tiệm lương thực đều đang tăng giá, chẳng tiệm nào là tăng cả."

 

Bình thường sáu bảy văn một cân gạo mì, giờ lên tới mười một mười hai văn, qua vài ngày nữa khéo lên tới mười lăm văn mất.

 

Tiền cơm của t.ửu lầu vẫn tăng, nhưng r-ượu ở xưởng r-ượu tăng giá, muối đường tạm thời biến động nhưng khó mua, cứ đà thì ăn chỉ lỗ vốn.

 

Lâm Thu Nhiên nhớ Tiêu Tầm chiến loạn sẽ lan tới Dư An, nhưng nạn dân thì khó mà ảnh hưởng.

 

Lâm Thu Nhiên :

 

“Cứ tích trữ một ít , thiếu hụt tính ."

 

Trong nhà hai mươi mẫu đất, tự cung tự cấp cho cả nhà thì đủ dùng trong một năm rưỡi, nhưng t.ửu lầu khách khứa đông thế , chẳng mấy chốc mà dùng hết.

 

Lâm Thu Nhiên đang chút lo lắng thì Từ quản gia vặn tìm đến cửa.

 

Từ quản gia hỏi:

 

“Gần đây thiếu lương thực ?

 

Nhị công t.ử đó tích trữ ít, giờ cũng đang định bán , nếu Lâm nương t.ử cần thì ngài sẽ để cho cô theo giá gốc."

 

Từ Viễn Hàng nhận tin sớm, dạo nạn dân còn xuôi nam, bá tánh vùng cũng tin triều đình trưng binh, về nông thôn thu mua lương thực thuận tiện, bất kể gạo cũ gạo mới, sáu bảy văn tiền là bán ngay.

 

Hiện giờ bán chắc chắn sinh lời.

 

Lương thực là thứ cứu mạng, nếu đủ ăn thì chắc chắn mua, thậm chí những bán với giá sáu bảy văn, giờ bỏ gấp đôi tiền để mua chính chỗ lương thực đó từ tay Từ Viễn Hàng.

 

Lâm Thu Nhiên ngẩn , Từ quản gia :

 

“Nhị công t.ử và Lâm nương t.ử là cùng hội cùng thuyền, sẽ lấy tiền lời của Lâm nương t.ử ."

 

Lâm Thu Nhiên mỉm :

 

“Ta , nhưng cũng tích trữ lương thực, tạm thời vẫn đủ dùng, đa tạ Nhị công t.ử giúp đỡ."

 

Nàng tiễn Từ quản gia , đống điểm tâm, trái cây, đồ chơi mà Từ quản gia mang tới đặt bàn, trong lòng một cảm giác khó tả.

 

Nàng thể cảm nhận vô cùng rõ ràng Từ Viễn Hàng là một thương nhân, chỉ cần là việc buôn bán kiếm tiền thì đều sẽ .

 

Lâm Thu Nhiên ngẩn ngơ một lát, nàng mua lương thực từ chỗ Từ Viễn Hàng, tiết kiệm tiền sang chỉ trích .

 

Nàng cũng đạo lý lớn lao với Từ quản gia, lấy của phúc cho .

 

Vả hiện giờ các tiệm lương thực đều tăng giá, chỉ một nhà tăng, khác sẽ nghĩ đây.

 

Nàng dự định xem các t.ửu lầu khác thế nào, nếu những t.ửu lầu khác cũng tăng tiền cơm thì nàng cũng sẽ tăng theo một chút, nếu dễ xảy chuyện.

 

Lâm Thu Nhiên còn bảo Tiêu Đại Thạch tìm gia cố cửa nẻo của cả nhà và t.ửu lầu, xong những việc mà vẻ sầu muộn mày nàng vẫn giảm, nàng sai Lâm Minh phía bắc thành ngóng xem Dư An nạn dân từ nơi khác tới .

 

Lâm Minh ngóng, tạm thời vẫn .

 

Cho đến mồng hai tháng chín, Tưởng Tư Tiệp ăn no uống say chuẩn về Tư Châu, thấy cửa bắc thành đóng c.h.ặ.t, tướng quân giữ thành ngoài thành ít nạn dân.

 

 

Loading...