Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 154

Cập nhật lúc: 2026-03-11 19:56:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Điêu khắc hoa, là điêu khắc hoa củ cải , cái đó đầu bếp trong Hầu phủ cũng mà.”

 

Lâm Thu Nhiên mỉm , :

 

“Phu nhân, đồ ăn điểm tâm quan trọng ở một chữ 'ăn', cho dù con đến mức nào nữa mà phu nhân từng nếm thử thì cũng rõ rốt cuộc nó ."

 

Tần phu nhân cảm thấy lời lý, vốn dĩ bà định hỏi gì cả, cứ trực tiếp để Lâm Thu Nhiên tới giúp một tay, định thực đơn thì định xong đưa bà xem, trong phủ đầu bếp, trù nương, cái gì cũng thiếu.

 

hiện giờ thấy e là quá sơ sài, bà :

 

“Ngươi thử xem , viện t.ử tiểu trù phòng.

 

Cẩm Tú, ngươi đưa Lâm nương t.ử qua đó.

 

Lâm nương t.ử, nếu thiếu thứ gì ngươi cứ với Cẩm Tú, để con bé chuẩn cho ngươi."

 

Lâm Thu Nhiên gật đầu:

 

“Lão phu nhân kiêng kỵ gì ạ?"

 

Tần phu nhân :

 

“Kiêng kỵ thì , điều thiên về đồ cay, nhưng hôm nay điểm tâm chắc cũng dùng tới."

 

Lâm Thu Nhiên hiểu ý, liền tới tiểu trù phòng.

 

Tuy tên gọi là tiểu trù phòng nhưng bên trong đồ đạc đầy đủ hết, nồi lớn nồi sắt, nồi hấp lò nướng.

 

Lâm Thu Nhiên còn thấy Thập Tam Hương và khuẩn cô tiên (gia vị nấm) mà Từ Viễn Hanh bán, những chiếc lọ nhỏ bày giá bắt mắt.

 

Lâm Thu Nhiên chút bất ngờ, chút đắc ý, đây là đồ nàng , tới kinh thành nàng một bước.

 

Hầu phủ đều , chứng tỏ đồ .

 

Tiểu trù phòng còn hai trù nương, Lâm Thu Nhiên bảo họ nhân đậu xanh bỏ vỏ, yêu cầu khô, mịn, ít nước, tạm thời cần nêm nếm gia vị.

 

Nàng thạo cái , nhưng những thứ khác thể tự .

 

Thịt cá trong bếp đều , còn tôm tươi hải sản, lúc Lâm Thu Nhiên quan sát nhà bếp liếc thấy trong thùng sữa bò, sữa dê.

 

Nàng nhịn ngóng:

 

“Cẩm Tú cô nương, sữa bò sữa dê từ tới ?"

 

Thang Viên cai sữa hơn một năm , nhưng đây là thứ , thể lưu tâm cho Thang Viên.

 

Chè kiểu Quảng (Quảng thức đường thủy) Lâm Thu Nhiên một ít, là lúc học món hấp thì học luôn, một cỗ bàn cần kèm theo đồ ngọt.

 

sữa thì thử bao giờ vì bên ngoài bán nhiều.

 

Sữa ở đây mùi tanh nồng, cũng thể gừng đ-âm sữa (khương nãi) nọ.

 

Cẩm Tú :

 

“Đây là từ trang t.ử gửi tới."

 

Cẩm Tú là bên cạnh Tần phu nhân, nắm rõ đôi phần những chuyện , cô Lâm Thu Nhiên một đứa con nên :

 

“Nếu Lâm nương t.ử cũng cần thứ , mỗi ngày gửi tới thể thuận đường đưa tới quý phủ, cũng tốn công sức gì."

 

Cái Lâm Thu Nhiên thật sự cần, nàng vội vàng tạ ơn:

 

“Vậy đa tạ quá, tiền tính theo ngày theo tháng đều ."

 

Mỗi ngày đều đưa tới, Thang Viên mỗi ngày đều uống sữa .

 

Cẩm Tú mỉm :

 

“Dạ, Lâm nương t.ử xem còn thiếu thứ gì nữa thì cứ bảo ."

 

Lâm Thu Nhiên gật đầu:

 

“Được."

 

Nàng những thứ trong tay, bảo Lâm Xuân lấy đao , nàng bận rộn trong bếp, định một món hấp kiểu Quảng, như há cảo tôm, bánh bao kim sa (nãi hoàng bao), bánh bao xá xíu, những loại nhỏ nhắn tiện ăn , ở nơi như yến hội chắc chắn ăn từng miếng nhỏ một.

 

Tốt nhất mùi vị đừng quá nồng, điều chắc hẳn nước để súc miệng.

 

Lâm Thu Nhiên còn tận dụng sữa bò để sữa hai lớp (song bì nãi), gừng đ-âm sữa và sữa dê hạnh nhân.

 

Đợi những thứ xong xuôi, nhân đậu đỏ mà Lâm Thu Nhiên bảo trù nương của tiểu trù phòng chuẩn cũng xong, nàng dùng sữa bò và đường trắng để điều vị, dùng nhân đậu đỏ cánh hoa, nhân đậu xanh lá.

 

Lâm Thu Nhiên đối chiếu với loài hoa trong ấn tượng, dùng đao gạt lấy một lượng nhân đậu , điêu khắc vân cánh hoa đao, đó từng cánh từng cánh hoa khảm lên đĩa, lá cây cũng như , còn nhụy hoa thì dùng bột hoa quế điểm xuyết, quả thực là sống động như thật.

 

Mùi vị chính là vị đậu đỏ bình thường, ăn cũng , nếu ngon đến mức nào thì chắc chắn là .

 

Hai trù nương chép miệng khen lạ, vẫn là đến ngây .

 

Lâm Thu Nhiên đầu với hai :

 

“Có điểm tâm nào xong ?"

 

Từng đĩa điểm tâm bưng trong phòng, sữa hai lớp và gừng đ-âm sữa đậu đỏ ở , sữa dê hạnh nhân thì mật hoa quế.

 

Tần phu nhân giống Lữ Trịnh, bà nặng về ham ăn uống, còn thường xuyên khinh khỉnh với thói ham ăn của Lữ Trịnh, lớn nhường nào mà cái miệng còn quản , thỉnh thoảng còn để nhắc nhở, thật là mất mặt.

 

Lâm Thu Nhiên vẫn còn ở trong bếp, món xong nên nàng qua.

 

Tần thị thức ăn trong đĩa, khỏi hỏi:

 

“Đều là Lâm nương t.ử ?"

 

Cẩm Tú :

 

“Điểm tâm trong đĩa là mua từ bên ngoài phủ, nhưng cái đĩa là do Lâm nương t.ử chuẩn ."

 

Tần thị đoan tường một hồi, trong mắt mang theo đôi phần tán thưởng, bà :

 

“Đây là hoa mẫu đơn, nếu mùa hoa, cũng tin là thật .

 

Cái thật là mắt, bày ngoài cũng thể diện."

 

Lâm Thu Nhiên hôm nay tới đây chỉ thể đơn giản thôi, nếu là mùa xuân mùa hạ, sắc tố thực vật thể ăn thì chắc chắn thể hơn nhiều.

 

Tần phu nhân cảm thấy thế , bày trông vui mắt:

 

“Hoa thể ăn ?"

 

Cẩm Tú :

 

“Lâm nương t.ử thể ăn, từ nhân đậu, điều phần nhiều là để trang trí cho thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-154.html.]

 

Phu nhân nếm thử thì thể thử cái ."

 

Tần thị gắp một miếng há cảo tôm, đưa miệng c.ắ.n một nửa, động tác của bà chậm , còn xem bên trong là thứ gì.

 

Nhân thịt và tôm nõn.

 

Thân là trong Hầu phủ, gà vịt cá thịt, sơn hào hải vị...

 

Tần thị bao giờ thiếu, đồ trong nhà bên ngoài đều nếm qua, đột nhiên ăn cái thấy tân kỳ ngon.

 

Tần thị cảm thấy một bình thường sẽ những thứ , nghĩ việc Lâm Thu Nhiên chủ động đề nghị tới Hầu phủ yến tiệc thì bà hiểu .

 

Tần thị :

 

“Cẩm Tú, ngươi mời Lâm nương t.ử qua đây."

 

Phía Lâm Thu Nhiên, món há cảo hấp vụn nấm cũng bưng lên , cũng nhỏ nhắn tinh tế, một đĩa bày hai cái, bên cạnh là một bông hoa củ cải, đẽ vô cùng.

 

Tần thị nếm thử món , cuối cùng nhịn ăn nhiều, bà khỏi hỏi:

 

“Lâm nương t.ử trù nghệ như , định tới kinh thành mở một gian t.ửu lầu ?"

 

Chương chín mươi mốt:

 

Tổ chức yến tiệc

 

Tần thị gần bảy mươi tuổi, bà gặp nhiều, chuyện bà thấy còn nhiều hơn.

 

Lữ Trịnh báo ân, Lâm Thu Nhiên cũng nhắc tới việc khác, chỉ tới Hầu phủ giúp tổ chức yến hội, tay nghề , khó để đoán mục đích của nàng.

 

Lâm Thu Nhiên cũng giấu giếm, đại đại phương phương thừa nhận luôn:

 

“Lão phu nhân, cả nhà chúng con từ Tư Châu tới, đây ở quê cũng kinh doanh một gian t.ửu lầu, nay dời tới kinh thành, cầm cái nghề .

 

Có điều kinh thành lớn hơn con tưởng tượng nhiều, t.ửu lầu quán ăn cũng đếm xuể, nếu trực tiếp mở một gian t.ửu lầu e là mấy tới, cho nên mới nghĩ cách , chỗ nào đường đột xin bà lượng thứ cho."

 

Hơn nữa, nếu gặp Lữ Trịnh, Lâm Thu Nhiên cũng nghĩ tới việc Hầu phủ nấu ăn.

 

Đều sở cầu, nếu tay nghề Lâm Thu Nhiên gì, Hầu phủ cũng thể dùng nàng.

 

Tần phu nhân gật đầu, đứa nhỏ đủ thành thật, bà :

 

“Cái cũng tệ, tay nghề của ngươi , ăn cơm bao nhiêu năm từng ăn qua thứ gì tân kỳ ngon miệng như ."

 

Lâm Thu Nhiên vội :

 

“Bà quá khen , con đây chẳng qua chỉ là mấy cái tay nghề gia thường thôi ạ."

 

Tần phu nhân , xua xua tay :

 

“Lời đúng , nếu chỉ là tay nghề gia thường, theo như ngươi , ngươi ở kinh thành mở một gian t.ửu lầu, nhưng kinh thành nhiều t.ửu lầu như , khách khứa việc gì tới t.ửu lầu ngươi mở mà ăn chứ.

 

Ta tổ chức yến hội thưởng hoa, mời đều là phu nhân nương t.ử của các thế gia danh môn, ngươi món ăn đơn giản, dù chỉ là khiêm tốn thì khác cũng thấy thứ đáng tiền."

 

Vật dĩ hy vi quý (vật quý vì hiếm), giống như thêu thùa , ai ai cũng , tại những tú nương tay nghề cực giỏi, những thợ thủ công trang sức đẽ tranh săn đón, lấy việc mua y phục trang sức họ vinh dự?

 

Ở bên ngoài tuyệt đối đây là món ăn gia thường.

 

Lâm Thu Nhiên trầm tư gật đầu, nàng là do ở Dư An quen .

 

Trước nấu ăn cho Từ Viễn Hanh còn cân nhắc những chuyện , nhưng Từ Viễn Hanh cũng quá mức kén chọn.

 

Ở Dư An, chỉ cần ngon, lượng nhiều, giá cả hợp lý là ăn hồng hỏa, nhưng ở kinh thành những t.ửu lầu quán ăn như nhiều, thêm một gian nhiều, bớt một gian ít.

 

Lâm Thu Nhiên nghĩ, ở kinh thành những thứ đó nhưng thể chỉ bấy nhiêu.

 

Giống như những thế gia phu nhân tiểu thư đó, nếu thật sự rẻ và lượng nhiều, ăn một thấy mới lạ, đó cũng sẽ chê món ăn đủ tinh tế, ngược những món ăn mắt, đặc biệt là kiểu nàng khác thì họ sẽ thích hơn.

 

Thực ngay từ đầu thực quán của Tiêu gia vấn đề , trang trí đơn giản, chút đổi, nhưng dời đến kinh thành vấn đề lộ rõ.

 

Lâm Thu Nhiên dù là khiêm tốn nhưng những ngày qua nghĩ cũng là mở một gian tương tự như Kim Đỉnh Lâu ở Dư An.

 

Lâm Thu Nhiên gật đầu:

 

“Con hiểu , chỉ là ở mặt lão phu nhân, con cứ nhịn lời thật lòng."

 

Trong mắt Tần phu nhân mang theo đôi phần ý :

 

“Bất kể lúc nào, tay nghề đều là cái gốc để lập .

 

Thứ ngươi , chỉ cần khác , thì đó chính là độc nhất vô nhị, gì cũng đều như cả.

 

Hơn nữa năng việc chừa một phần, giấu ba phần, với ai cũng , vạn quá mức thực thà."

 

Đây là đạo xử thế của các phu nhân thế gia ở kinh thành.

 

Lâm Thu Nhiên siết c.h.ặ.t lòng bàn tay, gật đầu:

 

“Đa tạ lão phu nhân dạy bảo."

 

Tần phu nhân ấn ấn huyệt thái dương:

 

“Không tính là dạy bảo, vài câu thôi.

 

Được , hôm đó sẽ sai tới đón ngươi qua đây."

 

Lâm Thu Nhiên vốn định từ chối, nhưng nghĩ thấy thế cũng tệ.

 

việc tự tìm tới đồ ăn và mời tới giống .

 

Đây là cho ngoài xem, nhất là lão phu nhân sẵn lòng giúp đỡ, nàng từ chối gì.

 

Trong lòng Lâm Thu Nhiên khỏi cảm thán, đúng là gặp quý nhân , nàng thận trọng lời đa tạ.

 

Tần phu nhân tuổi tác cao, tinh lực đủ, một tràng dài như thấy mệt .

 

Lâm Thu Nhiên thấy bà mệt mỏi liền lập tức cáo từ.

 

Trên đường về, nàng cứ luôn nghĩ về những lời Tần phu nhân .

 

Nói năng việc chừa một phần, giấu ba phần... thực đơn của t.ửu lầu vạn hết những món lên, còn chia hai loại, tầng một vẫn là những món đó vì kiếm tiền, tầng hai ở các gian nhã gian thì từ từ thôi, giá cả cũng nâng lên một chút.

 

Nhã gian cũng vẫn giữ lượng như , kinh thành đông, chắc chắn ăn ... thứ Lâm Thu Nhiên chính là ăn .

 

Nếu mời nàng yến hội cũng thể lập tức đồng ý ngay, t.ửu lầu thể khai trương muộn một chút nhưng những gì cần chuẩn nhất định chuẩn cho .

 

thể quá lớn, ngoài việc chừa một phần giấu ba phần còn vì trong tay Lâm Thu Nhiên quá nhiều tiền.

 

Nếu Tần phu nhân những lời , Lâm Thu Nhiên vốn định khi yến hội kết thúc, mời nàng yến hội là nàng sẽ , để quảng bá nhiều hơn cho t.ửu lầu, nhưng Tần phu nhân , Lâm Thu Nhiên thấy cần vội nữa.

 

 

Loading...