Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 172
Cập nhật lúc: 2026-03-11 20:00:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỉ sợ cha con là một lão hồ đồ, phân biệt đúng sai, bên dỗ dành vài câu mủi lòng.
Nếu lão dám, sẽ hòa ly với lão."
Tôn thị ghét Tiêu Đại Thạch chịu cùng, giờ lo lắng cho lão.
Lâm Thu Nhiên :
“Cha sẽ ạ, dù cũng nghĩ cho phu quân, lùi một vạn bước mà , nếu thật sự như , chúng con nhất định sẽ về phía ."
Lâm Thu Nhiên vẫn luôn lo liệu chu , ngay cả lễ đầy tháng của Thang Viên cũng mời Lý chính, tộc lão cùng những khác đến, việc là vô ích.
Ăn của thì miệng ngắn, cầm của thì tay mềm, dù họ cũng sẽ nhớ đến những điểm .
nếu thật sự là loại mặt dày mày dạn bám lấy, hiện giờ bọn họ dọn đến kinh thành, ở quê lên kinh cũng chẳng đào nhiều bạc như , chẳng lẽ ăn mày mà đến đây.
Rời khỏi Thọ An Đường, Lâm Thu Nhiên khỏi nhớ những chuyện , thực là manh mối.
Năm đó nàng lâm bồn, Lưu thị đến mấy ngày, cứ luôn dặn dò, sợ Tôn thị chăm sóc chu đáo, lúc đó nàng để tâm, hóa là vì lẽ đó.
Nàng lên bầu trời, thở dài một tiếng, giờ đây?
Tiêu Tầm con ruột, vì đến Dư An Lâm Thu Nhiên rõ, nhưng phủ An Dương Hầu điều cố kỵ là thật.
Một bên là những ngày tháng an , Thang Viên ngoan, trong phủ , Tôn thị cũng .
Một bên khác là Tiêu Tầm, nếu nàng là Tiêu Tầm, rõ ràng con ruột, tìm thấy thì thôi, nhưng nếu bên cạnh chuyện mà cố tình giấu giếm, nàng sẽ thấy vui vẻ.
Tôn thị và Tiêu Đại Thạch là bộc trực, thể đặt cho Tiêu Tầm cái tên như , nếu rõ ràng đang ở đây, năm đó cũng nỗi khổ tâm, nhưng nhận, thì nên đối mặt thế nào.
Lâm Thu Nhiên đến chính viện, Thang Viên và Tiêu Tầm cũng về , cả ba cùng ăn cơm ở chính viện.
Ngày là dọn nhà , Thang Viên hào hứng kể với Lâm Thu Nhiên trạch viện dọn dẹp xong như thế nào:
“Mẹ, con chọn một viện t.ử tre, cha bên đó gần, còn thể ngày ngày luyện võ, phong cảnh ."
Lâm Thu Nhiên mỉm xoa đầu Thang Viên.
Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đến kinh thành hơn một tháng .
Lâm Thu Nhiên:
“Hôm nay vất vả cho con và cha con , nếu chiều nay ngủ dậy vẫn , thì thêm một lát nữa."
Buổi trưa Thang Viên cần ngủ một lát, Lâm Thu Nhiên buồn ngủ, bên cửa sổ xem sổ sách, Tiêu Tầm bên cạnh xem binh thư.
Thánh thượng vẫn sắp xếp chức vụ cho , thời gian nhàn tản, chỉ quanh quẩn ở nhà.
Là một chí tiến thủ.
Xem một nửa, Tiêu Tầm :
“Hôm nay dự tiệc suôn sẻ ?"
Lâm Thu Nhiên đặt cuốn sách xuống:
“Cũng suôn sẻ, nhưng cảm thấy phủ An Dương Hầu chút kỳ lạ, chuyện từng với , hôm nay nghĩ kỹ , càng thấy đúng lắm.
Mấy ngày đến phủ An Dương Hầu giúp chuẩn yến tiệc, Tần phu nhân tặng một bộ trang sức tạ lễ."
Tiêu Tầm nhíu mày:
“Tặng nàng, chuyện cần với ."
Lâm Thu Nhiên :
“Chàng cứ hết , lúc đó nhận lấy cũng nghĩ nhiều, nhưng hôm nay dự tiệc, gặp Tần phu nhân, bà hỏi về Thang Viên, còn luôn dò hỏi chuyện của Tiêu gia và , hỏi quê quán ở , còn chị em gì , Tần lão phu nhân khi chuyện phi thường xúc động, cả nhà họ đều đối xử với cực ...
Ta luôn cảm thấy trong lòng bất an, nghĩ xem ẩn tình gì , liền nhớ đến chuyện ."
Chương 104 Chuyện cũ
Lâm Thu Nhiên Tiêu Tầm, ánh nắng rắc mặt , những ngày luôn uống thu-ốc, ăn uống cũng , sắc mặt hồng hào hơn, lúc đang tập trung tinh thần chăm chú nàng .
Nàng :
“Không chỉ chuyện đó, còn một chuyện nữa...
Năm đó tin còn, đang m.a.n.g t.h.a.i Thang Viên, cứ ở mãi trong thôn, Thang Viên sinh là ở nhà , nên định lên huyện thành mua nhà.
Chẳng qua trong nhà tiền dư, lúc đó đang nhổ cỏ ở vườn rau, đào một chiếc hộp gỗ, bên trong một chiếc vòng tay vàng và một đôi khuyên tai vàng, để mua nhà nên đem cầm cố, cũng ngờ chiếc hộp đựng trang sức cũng đáng giá, tổng cộng cầm ba mươi bảy lượng bạc, vặn đủ để mua căn nhà đầu tiên huyện thành."
Tiêu Tầm gật đầu:
“Việc liên quan gì?"
“Hôm nay xem kỹ bộ trang sức Tần phu nhân tặng , hoa văn chiếc hộp đó giống với hoa văn chiếc hộp đào ngày , liền nghi ngờ vì những thứ nên họ mới đối với như ."
Lâm Thu Nhiên thấy sắc mặt Tiêu Tầm trầm xuống, , “Đương nhiên, đây cũng chỉ là suy đoán lung tung thôi."
Những lời khác Lâm Thu Nhiên , đây rốt cuộc là chuyện của riêng Tiêu Tầm, nàng là Tiêu Tầm hối hận đau buồn, Tần phu nhân và lão Hầu gia trông cao tuổi, lẽ đợi mấy năm, cho nên nàng mới chọn , giao quyền lựa chọn cho .
Lâm Thu Nhiên tin rằng Tiêu Tầm hạng lỗ mãng, từng sách, từng chiến trường, chiến trường hung hiểm như , nếu gặp đại sự, chắc chắn nên xử lý và lựa chọn thế nào.
Lâm Thu Nhiên thể giúp tự quyết định, dù hai là phu thê.
Tiêu Tầm ngẩn , hỏi:
“Ta nàng , Thang Viên từng cứu lão Hầu gia của phủ An Dương Hầu, đó lão Hầu gia vì tạ ơn nàng nên mới mời nàng lo liệu yến tiệc?"
Lâm Thu Nhiên gật đầu:
“Phải, cũng thật trùng hợp, ngày gặp lão Hầu gia trời đổ tuyết, Thang Viên chạy nhảy phía , lão Hầu gia suýt chút nữa ngã nhào, rõ, lúc chạy tới lão Hầu gia là Thang Viên đỡ ông một tay, đó cứ đuổi theo đòi tạ ơn.
Khi đó phận của ông , là lúc mới đến kinh thành, sợ gặp hạng tạp loạn, liền vội vàng đưa Thang Viên rời .
Cứ ngỡ sẽ bao giờ gặp nữa, ai ngờ đó đưa Thang Viên ăn lẩu nồi đồng một , ở tiệm gặp lão Hầu gia, ngày đó ông tự báo gia môn, mới ông là của phủ An Dương Hầu."
Lâm Thu Nhiên hồi tưởng chuyện cũ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-172.html.]
“Sau đó lão Hầu gia nhất quyết đòi tạ ơn, thoái thác , lúc đó đang tính toán chuyện t.ửu lầu, liền đưa mời đến phủ An Dương Hầu, để đến hầu phủ món ăn, cũng là để hầu phủ trả xong cái nhân tình ."
Nhân tình của chốn lầu cao cửa rộng, Lâm Thu Nhiên nào dám nợ.
Tiêu Tầm cau mày :
“Nàng Thang Viên đỡ dậy ?"
Thang Viên mới bao lớn, nó chỉ là một đứa trẻ thôi mà.
Lâm Thu Nhiên gật đầu:
“ , đây chính là điểm thấy kỳ lạ, Thang Viên năm nay bốn tuổi, nếu tính tuổi mụ thì đầy ba tuổi, nó lấy sức lực lớn như ?
Lão Hầu gia gặp qua, dáng vẻ là phúc khí, hình hề nhẹ."
Tiêu Tầm vân vê ngón tay, :
“Những chuyện còn nhớ rõ, nhưng , lúc nhặt thì chừng ba bốn tuổi, xấp xỉ tuổi của Thang Viên lúc ."
Nhặt một hài t.ử lớn chừng đó ở gần thôn, Tôn thị và Tiêu Đại Thạch còn dò hỏi khắp nơi, thấy nhà ai mất con, hai kết hôn nhiều năm con cái, liền nhận nuôi Tiêu Tầm.
Tiêu Tầm ôm hy vọng quá lớn, một là vì lạc đến Tiêu gia thôn, hai là hiện giờ cha đều còn đó, Tôn thị và Tiêu Đại Thạch ơn nuôi dưỡng , tự nhiên thể thấy hầu phủ là trèo lên nhận .
Hơn nữa gia đình hòa thuận, đôi khi chính cũng quên mất chuyện , năm dài tháng rộng cũng nhớ tới.
Hiện giờ lời Lâm Thu Nhiên như một ngọn lửa, thắp lên ký ức mờ nhạt trong đầu Tiêu Tầm.
Tiêu Tầm cúi đầu:
“Kinh thành cách Dư An quá xa, cũng nên vui mừng nên nghi hoặc nữa."
Lâm Thu Nhiên :
“Chàng đừng nghĩ nhiều quá, hưng hứa là nghĩ sai , thấy hầu phủ tạm thời ác ý."
Tiêu Tầm :
“Ừm, rõ chuyện của phủ An Dương Hầu, mấy ngày tới thể ngóng xem , hưng hứa thể ngóng điều gì."
Lâm Thu Nhiên Tiêu Tầm, gật đầu, nàng nhắc nhở Tiêu Tầm hành sự cẩn thận, kịp mở lời, tay Tiêu Tầm nắm lấy.
Tiêu Tầm :
“Nàng đừng lo lắng, trong nhà cha già, Thang Viên còn nhỏ, bất kể xảy chuyện gì, cũng sẽ nghĩ đến nhà tiên."
Lâm Thu Nhiên những năm qua chịu ít khổ cực, Tiêu Tầm lúc cũng nhiều điều cố kỵ.
Đương nhiên, chỉ là cố kỵ, bất kể kết quả , cũng gì sợ, nhà đều ở đây, kết quả thế nào đều thể chấp nhận.
Lâm Thu Nhiên trong lòng nhẹ nhõm:
“Ừm, cũng đừng lo lắng, đây bất kể xảy chuyện gì, chẳng cũng vượt qua , cũng , sẽ ở bên ."
Tiêu Tầm nở nụ với Lâm Thu Nhiên:
“Ừm, điều phía phủ An Dương Hầu còn nhờ nàng để mắt tới nhiều hơn."
Mọi việc giao thiệp nhân tình trong phủ đều do Lâm Thu Nhiên lo liệu, Tôn thị hiểu những thứ , bà cũng tuổi, dù dời kinh thành nhưng tâm thế từ thôn quê bước vẫn luôn sợ hãi những việc .
Tiêu Tầm Tôn thị lo lắng, vẫn nghĩ kỹ nên cho Tôn thị chuyện :
“Về phía ..."
Lâm Thu Nhiên :
“Hay là đợi tin tức chắc chắn hãy , bằng cũng chỉ thêm lo lắng, một khi lo lắng dễ hỏng chuyện."
Tiêu Tầm gật đầu:
“Cũng , vất vả cho nàng ."
Tiêu Tầm xong Lâm Thu Nhiên một cái, tay nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, chuyện liên quan đến thế của , dù hai năm nay tính tình mài giũa nhiều, nhưng trong lòng vẫn chút rối loạn.
Lâm Thu Nhiên thấy thất thần, liền an ủi:
“Chuyện vội , cũng đừng cứ nghẹt ở trong phòng, ngoài dạo một chút cho khuây khỏa tâm tình.
Hay là bây giờ cùng ngoài một lát, trong phòng nha trông coi ."
Tiêu Tầm lắc đầu:
“Nàng mới ngoài về, cũng mệt mỏi nửa ngày , đợi Thang Viên tỉnh dậy tính ."
Chàng hiện giờ cha, mỗi khi thấy Thang Viên, lòng luôn trở nên mềm mại.
Nếu chuyện bất đắc dĩ, tuyệt đối sẽ để Thang Viên rời xa và Lâm Thu Nhiên.
Có lẽ cha ruột của năm xưa cũng như , nỗi khổ tâm thể đừng.
Lâm Thu Nhiên khuyên nữa, để Thang Viên ở bên cạnh Tiêu Tầm, lòng lẽ sẽ dễ chịu hơn một chút.
Tiêu Tầm từ Tây Bắc trở về, bên cạnh chắc chắn tâm phúc, cộng thêm trong phủ mua thêm một hầu, nhưng đây đều là những từ bên ngoài đến, dù văn tự bán nhưng Lâm Thu Nhiên cũng sợ tin cậy , mấy ngày nay chỉ để họ những việc lặt vặt.
Việc ngóng tin tức vẫn để Lâm Hạ, Lâm Minh mới .
Tiêu Tầm năm nay hai mươi ba tuổi, chuyện cũ từ hai mươi năm , Lâm Thu Nhiên cũng hiện giờ liệu còn nhớ rõ .
Hơn nữa thể đại trương kỳ cổ mà dò hỏi, nếu thật sự dính líu đến chuyện gì, ai là phúc họa.
Tiêu Tầm mới về kinh, lập công lao ở Tây Bắc hề dễ dàng, phong tước vị, ban thưởng tuôn như nước đổ phủ, nếu thật sự chuyện gì, e rằng sẽ kẻ tâm lợi dụng, đó trừ khử cho nhanh.
Đây cũng là lý do ban đầu Lâm Thu Nhiên , ngày tháng hiện giờ đang an , nàng thể nghĩ đến kết quả nhất chính là Tiêu Tầm là đứa trẻ thất lạc của phủ An Dương Hầu, nhưng đối với mà đây chẳng qua chỉ là thêu hoa gấm, tước vị cũng thể tự giành lấy.
Nếu cưỡng cầu thêm , hai mươi năm lớn lên ở Tiêu gia thôn, tuy là vô ưu vô lự nhưng ngày tháng cũng quả thực khốn khó.
Tất cả những gì ngày hôm nay hề dễ dàng, thể vì tìm kiếm mà đem tất cả những thứ đ-ánh cược đó .