Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 175
Cập nhật lúc: 2026-03-11 20:01:02
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phó tướng của Triệu Đình Nhạc là Từ tướng quân cũng :
“Hoàng thượng, đ-ánh thắng trận công ở Đại Việt, công ở tướng sĩ, thể đ-ánh thua trận liền là của Triệu tướng quân chứ.
Tiêu Tầm tuy Triệu gia quân, nhưng theo Triệu tướng quân tới Tây Bắc, sự hun đúc mới chút thành tựu, trong đây là công lao của Triệu tướng quân."
Lại :
“Có thắng trận thì bại trận, ai thể đảm bảo cả đời đ-ánh thua trận chứ, nếu là xằng bậy binh hành hiểm chiêu, gây lầm lớn thì trừng trị trách phạt cũng là lẽ đương nhiên, nhưng Triệu tướng quân , nếu trách phạt, e rằng hợp tình hợp lý .
Hoàng thượng mới khao thưởng tam quân, giờ trách phạt chủ soái, việc e rằng..."
Tưởng Thượng thư hừ một tiếng, vốn dĩ là lão khơi mào, đám một câu một câu, lão ngược biến thành kẻ tiểu nhân:
“Đ-ánh thắng trận gia thưởng, phong hầu phong tước, ban thưởng kim ngân châu báu, thậm chí binh mã của Đại Việt đều mang họ Triệu nhà lão , , đ-ánh thua trận liền là già yếu thương nặng, nhớ đến công lao khổ lao .
lúc công lao nhớ qua một , , còn nhớ thứ hai?
Công lao là thứ gì nha, hết tới khác đem dùng, lúc dùng hết ?"
Tưởng Thượng thư là văn quan, mồm mép lanh lợi:
“Hoàng thượng, quốc quốc pháp gia gia quy, nếu đều thể lấy công bù tội, năm đó sẽ chuyện Thẩm tướng quân xử trảm cả nhà, cũng sẽ nhiều quan viên phạm cách chức chịu phạt như .
Vật đổi dời, luật pháp đổi, nếu mở tiền lệ , trong triều bắt chước theo, nên xử trí thế nào?
Tưởng Thượng thư về phía phó tướng của Triệu Đình Nhạc:
“Lời của Từ tướng quân cũng thật nực , Tiêu tướng quân là Tiêu gia thôn, theo bản quan , ba năm từng tin t.ử trận truyền về Tiêu gia thôn, trong đây ẩn tình gì bản quan tạm thời vẫn tra .
Sao, lập công liền thành của Triệu Đình Nhạc lão ?"
“Hoàng thượng, gần hai mươi năm nay, trong triều võ tướng thể một đảm đương một phía, phần lớn võ tướng đều là phó tướng, hạ thuộc của Triệu tướng quân, tư chất bình thường.
Hai năm vài trận thua, Trục Châu suýt chút nữa thất thủ, việc còn tính là gây họa lớn ?"
Triệu Tiến Sơn cũng :
“Hoàng thượng, thần cho rằng Tưởng đại nhân lý, Triệu tướng quân quả thực lập hãn mã công lao cho Đại Việt, nhưng công tội thể bù trừ..."
Triệu Tiến Sơn còn xong, phó tướng của Triệu Đình Nhạc là Từ tướng quân liền quỳ xuống dập đầu:
“Hoàng thượng, bất kể trừng phạt thế nào, thể để Triệu tướng quân lên , Triệu tướng quân ở Tây Bắc nhiều năm, thắt lưng chân đều vết thương cũ, trời lạnh liền đau đớn khó nhịn, giờ trời đông giá rét, quỳ lâu hại nha hoàng thượng!"
Tưởng Thượng thư suýt chút nữa nhịn mà trợn trắng mắt, Triệu Tiến Sơn mím mím môi, cuối cùng thở dài một tiếng.
Hoàng thượng xua xua tay:
“Trẫm mệt , hôm nay tan triều ."
Hoàng thượng cao long ngai, ai dám thẳng thiên nhan, Tiêu Tầm giọng của hoàng thượng, chỉ thấy luồng lạnh khó hiểu.
Tiêu Tầm nhớ , chỉ thấy lòng mỏi mệt, với Lâm Thu Nhiên:
“Nhiều cầu tình như , thánh thượng thể đếm xỉa tới."
Lâm Thu Nhiên nghĩ, hoàng thượng chính là đặt lên giá lửa mà nướng, nếu trừng phạt, sẽ nản lòng lão thần, chỉ là Triệu Đình Nhạc, mà còn các đại thần khác.
nếu trừng phạt, Triệu Đình Nhạc liên tiếp đàn hạch, tự nhiên mà .
Trên triều đường môi s-úng lưỡi kiếm, dễ gì mà chịu đựng .
Thậm chí mà , chiến công của Tiêu Tầm, cũng thể gán lên đầu Triệu Đình Nhạc.
Trước đây, bao nhiêu như , Đại Việt hai mươi năm nay võ tướng nào lộ diện, rốt cuộc là tài là lão đè xuống, ai .
Lâm Thu Nhiên :
“Triệu tướng quân trấn thủ Tây Bắc nhiều năm, lòng dân."
Hơn nữa lão hôm nay nhận liền nhận , quỳ mặt đất hồi lâu, một câu bào chữa cho cũng chịu nhiều.
Nếu cứ quỳ tiếp, ngất xỉu Kim Loan điện, truyền ngoài, chỉ sẽ hoàng thượng nản lòng công thần.
Lâm Thu Nhiên khỏi :
“ năm đó Thẩm gia chẳng cũng vì tội danh mà định tội, tại giờ giống nữa."
Tiêu Tầm :
“Có triều thần năm đó thương vong đông đảo, là của Thẩm tướng quân, lão ch-ết lấy gì dập tắt cơn phẫn nộ của dân chúng, hai năm đ-ánh vài trận thua, Ứng Châu suýt chút nữa thất thủ, triều thần lập công, giữ vững Ứng Châu, gây lầm lớn cũng công lao Triệu tướng quân khéo dùng ."
Hiện giờ Đại Lý Tự tuy tra án của Thẩm gia, nhưng thời gian quá lâu vẫn luôn tiến triển gì.
Tiêu Tầm cúi đầu, lập công, trong mắt những cũng công lao của Triệu Đình Nhạc.
nếu lúc đó tình thế cấp bách, Triệu Đình Nhạc căn bản sẽ để lộ diện.
Triệu Đình Nhạc tới ngày hôm nay như thế nào lão tự , thể phạm sai lầm mà Thẩm tướng quân phạm mặt chữ.
Lão già, các bộ tướng trướng võ công binh pháp đều ở lão , rễ cái rễ con bao che lẫn .
Hôm nay hàng chục tướng sĩ cầu tình cho lão .
Lâm Thu Nhiên trầm tư một lát :
“Có thể nào tay từ những bên cạnh Triệu tướng quân , liệu dễ dàng hơn một chút ."
Bằng cho dù đem bằng chứng mà Tiêu Tầm tìm giao lên, những đó cũng sẽ , Triệu tướng quân già, thỉnh thoảng sai sót, hưng hứa còn tự nguyện nhận tội lão .
Tiêu Tầm đơn thương độc mã, hưng hứa lay chuyển Triệu Đình Nhạc, còn mang tiếng là vong ơn phụ nghĩa qua cầu rút ván.
Con lạc đà g-ầy còn lớn hơn con ngựa, huống chi hiện giờ Triệu Đình Nhạc chỉ đàn hạch, còn Đại Lý Tự, thể dễ dàng định tội như .
Hơn nữa Lâm Thu Nhiên tuy thấy những bằng chứng nên giao cho Đại Lý Tự, nhưng thể giao ngay lúc .
Tiêu Tầm gật đầu:
“Ừm, nàng lý, nghĩ cách khác xem ."
Lâm Thu Nhiên an ủi khuyên nhủ:
“Lão hiện giờ là Triệu Quốc công, là đại tướng quân, hoàng thượng đều điều cố kỵ, mới triều, căn cơ còn nông, cứ từ từ thôi, đừng tự chuốc lấy phiền não."
Tiêu Tầm ừ một tiếng:
“Ta ."
Dù , Tiêu Tầm vẫn khó tránh khỏi sinh hỏa trong lòng.
Chàng những ngày sớm về muộn, bận rộn chính sự, Lâm Thu Nhiên liền theo đơn thu-ốc bồi bổ mà hầm canh, thời gian tới y quán tái khám, lão đại phu thể hơn nhiều , nhưng uất ức trong lòng.
Lại kê thêm vài đơn thu-ốc hạ hỏa, thu-ốc cũ cũng tiếp tục uống.
Lâm Thu Nhiên thỉnh thoảng thở dài, việc trong nhà thể chậm trễ, mấy ngày nay gặp vài trang hộ, hỏi thăm xem bên trồng những gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-175.html.]
Thời gian còn sống khép kín, cũng ngoài dự tiệc.
Bên ngoài gửi mời tới, phủ An Dương Hầu cũng gửi, nhưng Lâm Thu Nhiên cũng dự.
Cuối tháng một trận tuyết, hai mươi lăm tháng Chạp, Tiêu Đại Thạch từ Dư An qua đây .
Lâm Thu Nhiên vẫn luôn tính toán ngày tháng, sai tiểu tư cửa thành chờ, liên tục mấy ngày, cuối cùng cũng đón .
Tiêu Đại Thạch là buổi chiều tới nơi, Lâm Minh lo liệu thỏa tiêu cục và phu xe, thế là xe ngựa của phủ về phủ.
Tiêu Đại Thạch từng tới kinh thành, chỗ nào cũng thấy mới lạ, tới phủ Định Viễn Bá, mắt lão trợn ngược lên, đến cả Thang Viên cũng thèm bế, hồi lâu, lão lắp bắp :
“Đây là nhà mới?"
Tôn thị :
“Nhìn cái bộ dạng tiền đồ của ông kìa, đây là thánh thượng ban thưởng đó."
Tiêu Đại Thạch bên trái ngó bên :
“ là thật, thật là lớn nha...
Tiêu Tầm ?
Chẳng về ?"
Lâm Thu Nhiên :
“Phu quân vẫn tan ."
Mấy ngày nay Tiêu Tầm tan muộn, về nhà càng muộn hơn, Lâm Thu Nhiên với Tiêu Đại Thạch:
“Cha, cha về Thọ An Đường nghỉ ngơi , đợi phu quân về, chúng con đưa Thang Viên qua đó ăn cơm."
Hai ở Thọ An Đường, là bậc bề , tự nhiên thể để họ dời bước tới chính viện, chắc chắn là họ tới Thọ An Đường.
Tiêu Đại Thạch hiểu lắm, bèn hỏi Tôn thị:
“Sao Thọ An Đường?
Đây là chuyện gì ?"
Tôn thị ưỡn thẳng lưng, :
“Giờ viện t.ử nhiều, chúng liền chia mà ở, hai chúng một viện, Thang Viên một viện, Thu Nhiên và Tiêu Tầm ở một viện."
Tôn thị :
“Trong viện nha hầu hạ, ngày thường gì thì , cũng tự tại hơn một chút."
Bà dậy sớm cũng sợ phiền tới Lâm Thu Nhiên, bằng viện t.ử lớn thế mà còn chen chúc ở một chỗ, rảnh rỗi quá sinh nông nổi .
Tôn thị xong với Lâm Thu Nhiên:
“Được , đưa cha con về nghỉ một lát , mấy ngày nay Tiêu Tầm về nhà muộn, chúng đợi nó một lát, cha con đói thì ăn chút đồ khác ."
Lâm Thu Nhiên gật đầu, Tiêu Đại Thạch mới về, đường xá xa xôi mệt mỏi, nàng hỏi lão chuyện ở quê.
Dặn dò nha bảo đại phòng bếp chút mì nước đưa tới, cho Tiêu Đại Thạch lót bụng, chuyện khác để mai tính.
Lâm Thu Nhiên cúi đầu, thấy Thang Viên trân trối theo hướng hai rời , Thang Viên :
“Tổ phụ còn thấy con chuyện nữa."
Lâm Thu Nhiên :
“Người đông, con vóc dáng nhỏ, là thế , giờ con qua ở với tổ phụ tổ mẫu một lát ."
Thang Viên gật đầu cái rụp, dời tới mấy tháng, Thang Viên nhớ Tiêu Đại Thạch.
Đuổi theo vây quanh bắp đùi Tiêu Đại Thạch mà chạy, chẳng qua Tiêu Đại Thạch mải phủ , lão cảm thấy chỗ cũng quá lớn , chỗ bao lâu chứ, nhà ở Dư An lớn như vầy .
Hơn nữa chỗ rộng như , đều trồng cây, xây đình cả .
Tôn thị kéo Tiêu Đại Thạch một cái, Tiêu Đại Thạch hồn:
“Gì ?"
Tôn thị:
“Thang Viên với ông mấy câu , ông cứ mải viện t.ử, viện t.ử lúc nào mà chẳng xem ."
Tiêu Đại Thạch ngại ngùng :
“Chẳng thấy mới lạ ?"
Lão bế Thang Viên lên, hì hì ngây ngô, ba về Thọ An Đường, bóng dáng biến mất góc rẽ.
Lâm Thu Nhiên thì về chính viện đợi Tiêu Tầm, cũng hôm nay là chuyện gì, trong lòng nàng chút bất an, thỉnh thoảng phía cửa nguyệt động của viện t.ử.
Trời dần tối sầm , tới giờ Tiêu Tầm tan thường ngày, Lâm Thu Nhiên hỏi nha :
“Bá gia về ?"
Nha lắc đầu:
“Phu nhân, phía động tĩnh gì, tỳ t.ử xem thử."
Lâm Thu Nhiên khẽ gật đầu, hôm qua Tiêu Tầm với nàng mấy ngày thánh thượng sắp phong b.út đỏ, hôm nay tan nên sớm hơn thường lệ mới , muộn thế vẫn thấy về.
Lâm Thu Nhiên bảo nha truyền lời tới đại phòng bếp, nấu thức ăn xong đưa qua , để Tiêu Đại Thạch ăn .
Nàng là từ Dư An tới kinh thành, đường khó khăn, ăn cũng là ăn lương khô.
Huống hồ họ tới lúc đó là mùa thu, thời tiết còn dễ chịu, nhưng Tiêu Đại Thạch tới thì trời lạnh thấu xương .
Xe ngựa đường khó mà chống gió lạnh, dù cũng là một nhà, một bữa cơm thôi mà nhất thiết đợi Tiêu Tầm, ngày dài tháng rộng, thời gian cùng ăn cơm còn nhiều.
Tiêu Đại Thạch đói , cơm đưa tới mắt lão sáng lên, cố chấp đòi đợi Tiêu Tầm.
Cũng còn sớm, Thang Viên cũng ăn cùng họ.
Trên bàn ăn Tiêu Đại Thạch nhịn :
“Tiêu Tầm bận thế?
Chẳng sắp đón Tết ."
Tôn thị :
“Chuyện triều đình cũng hiểu, mà .
Trước là một quan lục phẩm nhỏ, giờ tới tam phẩm , tự nhiên là khác , sáng sớm còn lên triều, giờ Dần , nhà nha, cũng một tài giỏi.
Sau Thang Viên cũng tài giỏi, cố gắng giỏi hơn cha con nữa nha!"