Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 179
Cập nhật lúc: 2026-03-11 20:01:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Tiêu Đại Thạch lớn giọng, lúc chuyện còn rướn cổ lên hét.”
Tiêu Tầm nhịn :
“Cha, là cho cha tiêu, nhưng tám mươi lượng con nhỏ, hỏi một câu tiêu , cũng chẳng gì quá đáng cả.”
Tôn thị tức chịu nổi:
“ thế, ông cái kiểu gì thế hả, mỗi tháng chẳng đều đưa tiền cho ông , tám mươi lượng bạc đó, ông tiêu là tiêu hết , hỏi ông tiêu ông cũng .
Nếu ông chỗ dùng chính đáng, thì ai thèm ông gì, ông tiêu , ai mà cái gì!
Ông mà còn mặt mũi vui nữa cơ đấy, ông thật là!”
Tôn thị tức giận vô cùng, bà sợ Tiêu Đại Thạch đ-ánh bạc, sợ ông nhiễm những thói hư tật , ngày tháng trong nhà giờ đây lắm , cứ nhất quyết gây những chuyện rắc rối, chỉ mong khiến khác thoải mái .
Tiêu Đại Thạch còn lớn tiếng cãi , như chứ.
mặc cho Tôn thị hỏi thế nào, Tiêu Đại Thạch vẫn nhất quyết hé răng nửa lời.
Tiêu Đại Thạch cứ cúi gằm mặt, vẫn là cái tính nết thật thà , cứ hỏi mãi như , Tôn thị liền nghĩ đến một kết quả mấy khả quan.
Tôn thị với tay qua chiếc bàn giữa hai ghế thái sư mà kéo Tiêu Đại Thạch:
“Ta hỏi ông, tiền ông là tiêu lão trạch đấy chứ, ông đem cho bọn họ tiêu xài !”
Lâm Thu Nhiên liếc Tiêu Đại Thạch một cái, Tiêu Đại Thạch đầu tiên là ngẩn , đó đầu càng cúi thấp hơn nữa.
Nàng gì, nàng là phận con cháu, những lời nàng tiện .
Tôn thị thì khác, hai thành nhiều năm, phu thê với nên thành thật đối đãi.
Hơn nữa ở lão trạch đối xử với Tôn thị , nếu tiền thật sự cho bọn họ tiêu xài, Tôn thị thể đau lòng cho .
Trong lòng Tiêu Đại Thạch chút rối loạn, một mặt cảm thấy đuối lý, thấy với Tôn thị.
mặt khác cảm thấy chẳng gì sai cả.
Cuối tháng Tám Lâm Thu Nhiên bọn họ , Tiêu Đại Thạch một ở Dư An.
Lúc đó đúng kỳ về Tiêu gia thôn thu hoạch lương thực, cũng là bận rộn cả ngày, cơm cũng ăn, mệt lả kịp về nhà, chính ở lão trạch đưa ông về ăn một bữa cơm.
Bạch thị tuổi tác cao, nước mắt ngắn nước mắt dài nhớ ông , Tiêu Đại Thạch lòng sắt đ-á, bao nhiêu năm qua quả thực một về thăm bà .
Bà là cái tuổi sắp xuống lỗ , chuyện gì mà bỏ qua chứ.
Trên bàn bày thịt, ở lão trạch bản họ còn chẳng nỡ ăn, nhưng để Tiêu Đại Thạch ăn.
Còn Tiêu Đại Thạch hiện giờ là cột trụ trong nhà, nên để ông động đũa .
Nếu Tiêu Đại Thạch tiền, thì thôi bỏ .
Ông thường xuyên ăn thịt, nỡ lòng nào để một ăn mà để nương già và mấy đứa cháu đều trân trân như .
Dần dần mối quan hệ cũng trở nên gần gũi hơn, trong nhà chỉ một ông , Bạch thị và mấy đứa cháu thỉnh thoảng còn nấu cơm mang tới huyện thành cho ông .
Tiêu Đại Thạch cũng từng lo lắng bọn họ nhòm ngó tiền bạc trong nhà, nhưng bọn họ nửa chữ cũng nhắc tới chuyện xin ở trong nhà, đưa đồ ăn xong là ngay, Tiêu Đại Thạch thể nhẫn tâm cho .
Bản Tiêu Đại Thạch mấy năm nay cũng dành dụm chút tiền, đều tiêu hết sạch .
Ba tháng, mối quan hệ của Tiêu Đại Thạch với lão trạch lên ít, mỗi ông về đều là r-ượu ngon thức nhắm , mấy đứa cháu đối đãi với ông quả thực hiếu thuận.
Ông với Tôn thị:
“Con ai cũng sẽ đổi, bà thể cứ mãi cho rằng bọn họ vẫn giống như .”
Tôn thị gì khác, chỉ hỏi:
“Mấy tháng nay ông bỏ bao nhiêu tiền cho bên đó !”
Tôn thị tức giận đến run cả , bà thậm chí còn bổ cái đầu của Tiêu Đại Thạch , xem xem trong đầu ông chứa cái gì.
Sao mặt mũi con ai cũng đổi chứ, nếu trong nhà tiền , ở lão trạch thể coi trọng Tiêu Đại Thạch lấy nửa phần.
Đó là thích , hai mươi năm đổi, mới ba tháng đổi .
Vừa nghĩ đến việc ở lão trạch đối xử với bà như thế nào, Tôn thị thấy sôi m-áu.
Tiêu Đại Thạch vẫn im lặng, Tôn thị gắt gao hỏi:
“Tiêu bao nhiêu tiền ông chứ.”
Tiêu Đại Thạch:
“Chỉ mấy chục lượng bạc thôi, đều là thích cả, gì mà truy hỏi mãi thế.
Cùng lắm thì đưa nữa là chứ gì, bà cứ coi như tròn đạo hiếu .”
Lâm Thu Nhiên cúi đầu, Tiêu Tầm mím môi, đây thể coi là chuyện riêng của Tôn thị và Tiêu Đại Thạch, là con nuôi, là phận con cháu, chuyện liên quan đến thích nhà họ Tiêu, tiện xen .
Tiêu Đại Thạch :
“Trong nhà nhiều tiền như thế, bà... chút tiền nhỏ mà cũng tính toán rạch ròi đến .”
Tiêu Đại Thạch quả thực hiểu nổi, trong nhà trạch t.ử lớn thế , cũng chẳng thiếu bạc, mấy chục lượng mà còn truy hỏi mãi thôi.
Tôn thị hít sâu một , bà cũng chẳng thèm nhảm với ông nữa:
“Thu Nhiên, con mau thư về, bảo nhà xem xem tiền đó tiêu , đó đòi tiền đó cho .”
Tiêu Đại Thạch cuống lên:
“Bà thể đòi chứ!”
Tôn thị :
“Sao chứ, đây là bạc Thu Nhiên kiếm , chỉ tiền đòi , mà qua năm mới ông cũng cuốn xéo về đó cho .
Ông chẳng đối xử với ông , chẳng con ai cũng đổi , để xem nếu ông tay trắng về, bọn họ còn giữ sắc mặt với ông nữa .”
Lâm Thu Nhiên thử khuyên can vài câu:
“Nương, đương lúc mùa đông giá rét thế , qua năm mới bảo cha về, về về hai chuyến cũng vất vả lắm ạ.”
Tôn thị :
“Có gì mà vất vả chứ, Tiêu Tầm , Tây Bắc chẳng lẽ lạnh ?”
Lâm Thu Nhiên:
“Đường sá thì chỉ là chuyện nhỏ, ngộ nhỡ cha về đó bên đối xử với cha, chẳng là...”
Tiêu Đại Thạch cứng cổ :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-179.html.]
“Về thì về.”
Bạch thị luôn Tiêu Tầm đáng tin, điều quả thực chẳng sai chút nào, mới bao nhiêu bạc đuổi ông về lão gia.
Ông cháu trai thích, mỗi về trong nhà chẳng một bàn thức ăn thịnh soạn đó , tiền do Lâm Thu Nhiên và Tiêu Tầm kiếm ông quả thực chẳng dám tiêu xài.
Tôn thị giận quá hóa , lạnh lùng thốt một tiếng, :
“Được , ông về cũng , nhưng phép mang theo của nhà lấy một xu một cắc nào.
Lát nữa sẽ bảo Thu Nhiên thư, đòi bằng sạch tiền tiêu xài.
Hai bộ trạch t.ử ở Dư An, tên của Thu Nhiên, cũng là Thu Nhiên lo liệu sắm sửa, ông phép động .
Tiêu gia thôn trạch t.ử, ông ở thì cứ ở đó, gần lão trạch, chẳng đúng ý nguyện của ông .”
Tôn thị cũng chẳng tiền đòi , chắc là khó .
Bà cảm thấy với Lâm Thu Nhiên, bao nhiêu năm nay bận rộn vất vả, tiền cực nhọc kiếm đem nuôi b-éo lão trạch.
Nếu như đòi , thì coi như đó là tiền công bao nhiêu năm qua Tiêu Đại Thạch việc cho gia đình, tiền hàng tháng của bà thể lấy bớt , cho đến khi bù đắp đủ tiền thiếu hụt đó mới thôi.
Tiêu Đại Thạch cũng cứng cỏi, ông :
“Không cần thì cần, gì to tát , ở lão gia sống chắc thoải mái bằng ở huyện thành.”
Tôn thị chẳng ở lão trạch rót bùa mê thu-ốc lú gì cho Tiêu Đại Thạch, mà Tiêu Đại Thạch mỡ heo mờ mắt như , bà xốc tinh thần:
“Ba tháng ông dẫn về nhà đấy chứ, nếu mà ở , nhất định sẽ kiện bọn họ tội xâm nhập tư gia trái phép!”
Tiêu Đại Thạch :
“Ta bà đừng lúc nào cũng nghĩ giống như , mấy tháng nay bọn họ thường xuyên tới đưa cơm, đưa xong là ngay.”
Lâm Thu Nhiên mím môi, Tôn thị nhịn :
“Cái tiền ông đem cho bọn họ, đủ để ba tháng trời ngày nào cũng Kim Đỉnh Lâu ăn cơm .
Còn đưa cơm, trong nhà để trù nương cho ông?
Cơm canh ở Kim Đỉnh Lâu ăn , đúng là cao lương mỹ vị ăn nhiều quá , nếm thử cái thứ thô cơm nhạt đó !”
Tiêu Đại Thạch cảm thấy chuyện với Tôn thị quả thực thông.
Lâm Thu Nhiên cảm thấy con sẽ đổi, nhưng bao nhiêu năm qua, lúc tin t.ử trận của Tiêu Tầm truyền về còn chẳng thấy lộ diện, giờ đây thể trông mong cái gì chứ.
Không tình nghĩa đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, đợi đến lúc Tiêu gia phát đạt mới xán gần, dụng ý khác, ai mà tin .
Người ở lão trạch đối xử với Tôn thị và Tiêu Đại Thạch suốt hơn hai mươi năm qua vẫn như , Bạch thị mấy Lâm Thu Nhiên cũng từng gặp qua,
Nếu nàng là Tôn thị, cũng sẽ tin bọn họ chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi hối cải để mới.
Đặc biệt là mà bọn họ nhất chính là Tôn thị, lúc Tôn thị ở đó thì thể hiện, đợi đến khi Tôn thị mới , chẳng vì Tiêu Đại Thạch chủ kiến, là kẻ tai mềm .
Có điều học cách thông minh , lùi để tiến, cũng từ từ mà tính kế.
Dỗ dành cho Tiêu Đại Thạch vui vẻ , thì bao nhiêu tiền mà chẳng .
Đưa một bữa cơm là thể lấy tiền, vụ ăn hời bao, mới ba , ở, nhưng càng như thì càng chứng tỏ tâm cơ của bọn họ sâu sắc.
Hiện giờ lấy bạc, sẽ lấy cái gì, lấy trạch t.ử lấy tiệm, hận thể bám Tiêu gia mà hút m-áu.
Nếu như quản, chừng sẽ theo tới tận kinh thành.
Tiêu Đại Thạch thể về xem xem, nếu như tiền, ở lão trạch sẽ đối xử với ông như thế nào.
Tất nhiên, hiện giờ ông sẵn sàng , là vì cảm thấy đường lui, thì cứ để ông thôi, về, cũng dễ dàng như .
Tiêu Đại Thạch ơn dưỡng d.ụ.c đối với Tiêu Tầm, chắc chắn thể quản.
chắc chắn sẽ tự tại như hiện giờ, hiện giờ đưa cho Tôn thị mỗi tháng mười lượng bạc, Tiêu Đại Thạch thì đưa tiền là .
Lâm Thu Nhiên thực cũng hiểu nổi, Tiêu Tầm giỏi giang như , ở lão trạch chẳng bản lĩnh gì, đối xử với ông như thế.
Tiêu Đại Thạch mà sẵn sàng bỏ con trai để về Dư An, thật chẳng ông nghĩ cái gì nữa.
Chẳng lẽ mong mỏi con cái rạng rỡ tổ tông, nhưng sợ con cái quá xuất chúng, quản nổi, lời ?
Lâm Thu Nhiên khẽ thở dài, nàng Tôn thị, Tôn thị tức giận đến mức cơm cũng chẳng cho Tiêu Đại Thạch ăn.
Lâm Thu Nhiên , khuyên nhủ:
“Nương, sắp đến Tết , cứ để ăn Tết xong tính .
Nếu cha ở kinh thành ăn ngon ngủ yên, đợi khi về Dư An, thấy cha g-ầy , ở lão trạch bên e là sẽ đau lòng lắm đấy.”
Lời của Lâm Thu Nhiên tác dụng gì, ngược càng khiến Tôn thị giận hơn, hận thể ngay hôm nay tống khứ Tiêu Đại Thạch về, nhưng bao nhiêu năm tình nghĩa, Tiêu Đại Thạch cũng mới tới, thật sự bắt đón Tết đường, bà cũng nỡ.
Mắt Tôn thị đỏ hoe:
“Ăn cơm .”
Thang Viên về sớm quên khuấy chuyện , vui vẻ ăn cơm, còn gắp thức ăn cho cả bốn .
Có điều bữa cơm của Tiêu Tầm, Tôn thị và Tiêu Đại Thạch ăn quả thực mấy thoải mái, Tiêu Đại Thạch chút hối hận, dù ngày tháng trong nhà cũng , nhưng đường dài mới ngựa , ba tháng nay, ở lão trạch đối đãi với ông quả thực tệ.
Chuyện trong nhà , Tiêu Đại Thạch bọn họ khinh thường.
Bản ông sống riêng cũng mất mặt, Tôn thị cứ bám riết buông.
Tôn thị thì tâm trạng, Tiêu Tầm thì hiểu nổi, chẳng lẽ bọn họ bằng ở lão trạch .
Sau khi ăn cơm xong hai về chính viện, Lâm Thu Nhiên :
“Đợi về một chuyến là ngay thôi, nếu thật sự đối với cha, thì đó cũng là chuyện .”
Lâm Thu Nhiên cảm thấy khả năng lớn.
Hiện giờ phát hiện sớm, vẫn gây sai lầm lớn, cứ Triệu Đình Nhạc thì , kẻ ỷ thế h.i.ế.p đôi khi còn đáng sợ hơn kẻ quyền thế.
Tiêu Tầm gật đầu một cái:
“Đã nàng bận lòng .”
Lâm Thu Nhiên:
“Lẽ nên đưa cha tới sớm hơn mới .”
dáng vẻ của Tiêu Đại Thạch, hai năm nay ông cũng về Tiêu gia thôn, đoán chừng cũng từng trợ cấp .
Nàng nghĩ chuyện nữa, buổi chiều nàng tới Kim Đỉnh Lâu một chuyến, tiệm trang hoàng xong xuôi, qua năm mới sẽ khai trương.
Nàng tiên tới thư phòng thiệp, xong liền sai hạ nhân gửi tới phủ An Dương Hầu.