Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 90
Cập nhật lúc: 2026-03-11 18:05:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ tính món ăn, dù khách cũng .
Thực đơn là niêm yết giá công khai, sẵn lòng ăn thì tới ăn, sẵn lòng tự nhiên là thôi, cần chê đắt.”
Làm ăn mà, cũng thể câu câu đều là lời thật, món ăn thể yên tâm giao cho Lâm Thu Nhiên, Sử chưởng quỹ liền hỏi ngon nữa, đừng thịt bò, cho dù là thỏ rùa đen, cũng thể tin tưởng Lâm Thu Nhiên thể món mỹ vị.
Món ở tầng một giá cả tính là đắt, ăn thì chọn ngày tới ăn là , ba năm lên tầng hai, Sử chưởng quỹ thể quá ít, phòng bao dùng , dành cho những đoàn khách đông .
Nếu là mười hai mười ba chen chúc một chút, món gọi cũng nhiều, nhất quyết đòi món của thực tứ, cũng là thành.
Thương lượng t.ử tế, bên cũng dễ chuyện.
Buổi tối, Sử chưởng quỹ và Lục Phàm lúc gọi món liền với khách:
“Tầng hai trang hoàng xong , bốn phòng bao, nếu đặt tiệc, thể lên tầng hai thực tứ.
Thực đơn cũng , chỗ nào hợp còn thể đổi."
Có những khách chính là buổi tối qua đây giải thèm ăn miếng cơm, cùng bằng hữu uống chút r-ượu nhỏ, hứng thú với chuyện .
Có gì mà chứ, nhã gian còn chẳng bằng tầng một khói bếp .
cũng khách thực sự nổi hứng thú, hỏi:
“Có những món gì ?"
Sử chưởng quỹ vài món:
“Có Cá Chép Hóa Long, Thịt Bảo Tháp, Đầu Cá Chưng Ớt, Thịt Heo Quay Lại Chảo, Thịt Kho Tàu Bào Ngư, Sư T.ử Đầu Kho..."
Khách ngẩn , mắt tỏa sáng, :
“Thực tứ dường như những món ."
Khách trái bằng hữu, hôm nay bọn họ tới bốn , gọi năm món, mặc dù lượng thức ăn thực tứ lớn nhưng nếm thử thêm mấy loại món ăn, mấy hợp liền gọi luôn.
Mấy món , qua thấy ngon.
Sử chưởng quỹ :
“Là , đây là món mới đầu bếp thực tứ chúng chuẩn cho tầng hai.
Tầng một chủ yếu là món gia thường, lượng lớn ngon rẻ no bụng.
Tầng hai tiếp yến tiệc, nếu nhà ai con đầy tháng, từ ngàn dặm xa xôi tới, đều thể vì đó mà tẩy trần, món ở tầng một mặc dù cũng ngon, nhưng tóm để phương xa thấy phong vị món ăn Dư An chúng ."
Sử chưởng quỹ híp mắt:
“Tay nghề đầu bếp chúng cứ việc yên tâm."
“Ái chà, lý lý.
bản địa Dư An còn ăn, để hời cho phương xa gì, cái đặt ?"
Sử chưởng quỹ quan sát sắc mặt, thấy mấy ý đặt, liền :
“Tự nhiên , đó đều là bàn lớn, thể mười một mười hai , việc trang hoàng tốn công sức, cho nên tầng hai đặt bàn chỉ xem , mà còn tùy theo đông ít.
Nếu chỉ gọi năm sáu món, đơn hàng khác tới, thì dời phía .
Thực tứ mà, mở cửa kiếm tiền, cái cũng còn cách nào khác."
Dù đông, còn mời một chạy bàn.
Mấy chút do dự, trong đó cái xem thực đơn còn kéo bên cạnh thầm thì.
Ngoài cửa khách , Sử chưởng quỹ :
“Mấy vị cứ thong thả xem."
Nói xong, Sử chưởng quỹ liền tiếp đón vị khách khác.
Đợi Sử chưởng quỹ tới bên lên món, mấy gọi :
“Tối mai , chúng mười , ăn một bữa ở tầng hai, thực đơn cứ theo tờ , thể đổi món Gà Luộc thành món Gà Hầm Nấm ."
Gà luộc, qua chẳng vị gì, đổi thành món hầm thì .
Thực đơn tổng cộng mười hai món, khẩu vị cay nồng, mâm đồ nguội tẩm ướp, mộc nhĩ bóp thấu, thịt luộc thái mỏng sốt tỏi, món nóng đầu cá chưng ớt, thịt heo chảo..., gà luộc là Lâm Thu Nhiên nghĩ tới việc thanh đạm giải ngấy giải cay nên mới .
Bàn mười sáu món, đưa một cái giá cát lợi, một ngàn hai trăm tám mươi tám văn, cát lợi thì cát lợi, điều tính trung bình một món là tám mươi văn .
Đương nhiên cũng loại đắt hơn, ví dụ như bàn Thịt Kho Tàu Bào Ngư , một ngàn sáu trăm tám mươi tám văn.
Sử chưởng quỹ :
“Được , tầng hai mới bắt đầu kinh doanh, ba ngày đầu rẻ hơn một trăm văn, vị khách đặt một ít tiền cọc."
Mấy vị khách cũng sảng khoái, luôn ăn ở thực tứ, cũng sợ thực tứ gom tiền bỏ trốn, lập tức trả một nửa tiền.
Một buổi tối đặt hai bàn, một bàn khác là đãi tiệc, đó liền chọn cái loại đắt nhất là Thịt Kho Tàu Bào Ngư , bên trong nhiều hải sản sông nước, còn một món Lâm Thu Nhiên thích ăn, Trứng Hấp Sò Điệp Khô.
Rất tươi non, miệng trơn bóng mềm mại, ngon hơn trứng hấp thông thường nhiều.
Lâm Thu Nhiên luôn ăn cái do Tôn thị , nhưng nhiều khi đều hấp xong từ lâu, hương vị giảm sút nhiều.
Về phần tại nộp tiền cọc, tự nhiên là sợ khách tới.
Bào ngư khô, sò điệp khô đều là đồ khô, ngâm , nhiều món đều mua , tới thì bàn thức ăn tính , tiền thức ăn ai trả.
Đưa tiền cọc thì khác, Lâm Thu Nhiên thể dùng nhiều đồ , nước dùng hầm từ mua thịt bò luôn đông lạnh, lúc thể bỏ thêm ít tôm khô hải sản.
Lần món , Lâm Thu Nhiên dự định dùng nước dùng cao lương.
Tầng hai mới bắt đầu tiếp khách, bảng hiệu đ-ánh vang .
Buổi tối thu một lượng bạc tiền cọc, yến tiệc đều buổi tối, Tiêu Đại Thạch buổi sáng mua những thứ , còn mua nhanh một chút.
Cá thể mua cá chép nữa, dùng cá mè, cái sạp cá bán, giá cả tính là đắt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-90.html.]
Bào ngư khô, sò điệp khô cũng mua, thịt ngoài thịt ba chỉ, còn thịt chân giò...
May mà cửa hàng đông , Tiêu Đại Thạch thể yên tâm ngoài mua sắm, buổi trưa nhất định mua xong.
Để thuận tiện cho Lâm Thu Nhiên chuẩn , mua về mấy thứ là gửi về ngay, thể nửa ngày đều chạy ở bên ngoài.
Việc chạy bàn ở tầng hai thể để Tiêu Đại Thạch, Tôn thị tạm thời gánh vác, đông Lâm Hạ cũng thể hỗ trợ.
Thời đại , ăn no cơm thì việc, cũng đừng chuyện lao động trẻ em nữa.
Lâm Thu Nhiên cũng dặn dò Lâm Hạ vài câu:
“Lanh lợi một chút, tầng hai cách xa chỗ chị cũng để ý tới , đưa xong món là ngay, mở cửa mà đưa.
Có chuyện gì thì chạy xuống , đĩa bát xa quan trọng bằng ."
Dặn dò câu cuối cùng là bởi vì, một Lâm Hạ giúp đỡ lên món, chân trơn trượt, vốn dĩ vỡ đĩa là thể vững, kết quả vì để bưng chắc đĩa mà ngã nhào, chân bầm tím một mảng lớn.
Khách khứa thực tứ tính khá hiểu lễ nghĩa, nhưng cũng kẻ uống say phát điên, mặc dù cuối cùng đa là nhà lôi , cũng hỏng đồ đạc gì của thực tứ.
Lâm Hạ tuổi còn nhỏ, là con gái, tóm cẩn thận một chút.
Lâm Hạ “ " hai tiếng, trong mắt vài phần vui mừng.
Nói thật lòng, Lâm Đông đều thể xào khoai tây sợi , giờ học cải thảo xé tay, trông cũng vẻ dáng thể món cho khách , con bé vẫn theo Sử chưởng quỹ, Tôn thị việc, mà là việc vặt.
Lâm Hạ sốt ruột, con bé cũng thể giúp đỡ .
Dặn dò xong xuôi, đợi một ngày bận rộn kết thúc, Lâm Thu Nhiên xe lừa cùng cả nhà về nhà.
Có xe lừa, nàng nhẹ nhàng hơn nhiều, nhưng Tiêu Đại Thạch thêm một công việc, dọn dẹp chuồng lừa mỗi ngày cho lừa ăn, sáng tối đều đợi Lâm Thu Nhiên.
Có điều việc nhặt trứng gà, quét dọn, giặt giũ đều do Lâm Hạ, Lâm Đông bao thầu, so với thì nhẹ nhõm hơn nhiều.
Lúc chải đầu rửa mặt, Lâm Thu Nhiên với Tôn thị chuyện tìm Triệu Quảng Tài xem nhà mới, Tôn thị xong gật đầu, nếp nhăn trán đều giãn :
“Trong nhà đúng là nhỏ, đổi một cái cũng ."
Nhà thím Vu cũng định xem nhà , bà chiều nay qua một chuyến, trực tiếp tới thực tứ, mang tới tiền chia phần mấy ngày nay, tổng cộng là bốn lượng bạc.
Việc bán bánh tương hương tệ, mới lên huyện thành hơn hai tháng mà tiền kiếm ít.
Nhà bà đông , cũng chịu khó .
Những ngày đều là thím Vu nhiều hơn, chia hai đợt, cũng mang những nơi khác bán.
Chỉ cần tay nghề chịu khó , lo kiếm tiền.
Hai ngày nay thím Vu còn thêm canh nóng sạp hàng, vì trời quá lạnh , ý tưởng là do thím Vu nghĩ , khi xong còn hỏi qua Lâm Thu Nhiên, Lâm Thu Nhiên liền dạy bà canh chua cay (hồ lạt thang), cũng thể thêm chút thu nhập cho sạp hàng.
Tiền chia phần thì thôi , nhà bà đông cũng dễ dàng, nhà họ Tiêu thiếu chút tiền , chỉ lấy tiền chia phần bánh tương hương là , mặc dù văn tự nhưng phẩm tính thím Vu , tin tưởng .
Thím Vu đều để Đại Hổ xem thử, nếu lúc đưa tiền chia phần thì đường hẹp , giờ những thứ !
Không nhà họ Lý giúp đỡ, mà là ngày tháng nhà họ Tiêu , kéo bọn họ một tay!
Hiện giờ trong tay nhà họ Lý hơn hai mươi lượng tiền tiết kiệm, thím Vu qua đây ngoài việc ngóng giá nhà, còn hỏi Tôn thị chuyện Tiêu Tầm, Tôn thị nhịn mà hết.
Thím Vu xong sững sờ cả :
“ Lý Thúy Hoa tới sạp hàng tìm , hóa là đợi ở chỗ nha!"
Bà cũng ít khi về thôn, Lý Thúy Hoa, Tiêu Vĩ còn trượng hình khỏi nghĩ bà ham hố cái gì, điều mười mấy năm Lý Thúy Hoa chướng mắt Tôn thị, , chỉ đ-ánh mà còn bán đất gom tiền.
Nhân quả thật tuần , đất bán nhà họ Tiêu mua mất.
Người đ-ánh, ước chừng dưỡng nhiều ngày, tiền trong nhà cần gom quá nhiều , dựa cái tính thiên vị của Lý Thúy Hoa, trong nhà náo loạn đến mức thể hòa giải mới lạ.
Huyện nha mấy ngày nay luôn tới theo dõi tiến trình vụ án, năm lượng bạc giấu trả , nhưng còn tiền phạt, khi nào nộp tiền thì khi đó thả .
Còn hơn một tháng nữa là qua năm, ước chừng trong nhà cũng ở trong đại lao, nếu cũng sẽ vội vàng bán đất.
Giờ Tiêu Tầm quan chức, thể yên tâm .
Bên nhà cũ lúc chuyển nhà trở mặt , cho dù trở về cũng chẳng dính dáng gì.
Thím Vu:
“Bà bà ham hố cái gì!"
Tôn thị cũng mới , tố cáo quan viên, giấu giếm bạc đều phạt tiền, bà :
“ của huyện nha , tiền quan phủ thu lên sẽ chia cho bọn họ một phần tiền thưởng, còn khen thưởng, lợi ích nhiều lắm."
Nếu thực sự thành công, cửa hàng nhà họ Tiêu e là mất , cả nhà Lý Thúy Hoa thể ít tiền .
Cũng khó trách, nếu ai mà sẵn lòng phí sức chứ, Tiêu Vĩ tiêu sạch bách năm lượng bạc, ước chừng nghĩ kiện nhà họ Tiêu thì mớ tiền thưởng lớn, thiếu bạc tiêu.
Thím Vu thở phào nhẹ nhõm:
“Cũng may Tiêu Tầm tiền đồ, Thu Nhiên cũng lanh lợi."
Tôn thị gật gật đầu:
“Chính là Tiêu Tầm về , bên đủ ở lắm, trong nhà cũng định đổi một căn nhà khác."
Thím Vu hề ngóng thực tứ kiếm bao nhiêu tiền, chỉ tán đồng gật đầu:
“Tiêu Tầm về thì là đông lên , đợi đứa nhỏ sinh càng ở hết."
Nếu là ở trong thôn, thành thể nhận thêm đất nhà, thể tự xây.
Hơn nữa nhà ở thôn rộng, nhà chia đôi ở cũng , huyện thành thì .
Thím Vu sực nhớ hôm nay tới gì, bà chẳng là để hỏi chuyện nhà cửa !
Bà hai con trai một con gái, hiện giờ Đại Hổ còn cưới vợ, thuê nhà thì con gái sẵn lòng gả, mua nhỏ quá thì xong.