Đứa con ta bụng mang dạ chửa tự mang theo lương thảo - Chương 94
Cập nhật lúc: 2026-03-11 18:06:00
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nàng chính là thấy khách ăn ngon miệng, nàng cũng vui lây.”
Lâm Thu Nhiên mỉm :
“Cứ cầm lấy , việc cho , dùng đến thì cất ."
Lâm Hạ lúc mới gật gật đầu, đó tung tăng giúp việc.
Buổi tối hai bàn khách, tuy ở tầng một ít một chút, nhưng lợi nhuận tổng thể của thực xá khả quan, lợi nhuận hôm nay thể ba lượng năm tiền, đây là Lâm Thu Nhiên ước tính.
Mỗi ngày Sử chưởng quỹ đều kiểm toán, sổ sách cần Lâm Thu Nhiên bận tâm thêm, cũng cần đếm tiền, Sử chưởng quỹ thể đếm xong xuôi cho nàng.
Tiền đôi khi sẽ trích một phần cho Tiêu Đại Thạch mua sắm đồ đạc, những thứ cũng sẽ ghi sổ.
Tiền đồng Sử chưởng quỹ cách vài ngày đổi thành bạc, thuận tiện cất giữ, việc ăn của tiệm ngày càng lên, nhà mới cũng chỗ .
Ngày hôm tầng hai khách, Lâm Thu Nhiên bèn theo Triệu Quảng Tài xem ba căn nhà, cuối cùng chốt một căn tọa lạc tại phía đông thành, là một ngôi nhà nhị tiến.
Môi trường thanh tịnh hơn cũng , nhưng ở xa, nghĩ tới hằng ngày tới thực xá, bên giá cả cũng đắt hơn, Lâm Thu Nhiên liền cân nhắc.
Giá cả là do Triệu Quảng Tài thương lượng, Lâm Thu Nhiên mặt, hai ngày ông báo cho Lâm Thu Nhiên một mức giá khiến nàng khá hài lòng, một trăm ba mươi sáu lượng, con cũng khá cát lợi.
Tính cả các khoản thuế phí khác, tổng cộng là một trăm bốn mươi lượng bạc.
Giá nhà càng đắt, thuế nộp cũng càng nhiều.
Triệu Quảng Tài còn ướm hỏi thử, Lâm Thu Nhiên cần thương lượng với chủ cũ một chút , báo tiền lên quan phủ ít một chút.
Tiền thuế là nộp cho quan phủ, tính theo giá thành giao, giá nhà tính bớt một nửa, tiền thuế thể tiết kiệm một lượng bạc.
Có nhiều như , dù tiền thuế cũng là đưa cho quan phủ, nhiều ít cũng chẳng gây ảnh hưởng gì tới chủ cũ, chỉ là khế ước giá nhà ít một chút, tiền trả cho chủ cũ thiếu một xu, hơn nữa rủi ro cũng lớn, chuyện hai bên đều gật đầu, dẫu lật lọng, cũng chẳng ai tin.
Chỉ là kỳ lạ một chút, nhà xung quanh hơn trăm lượng, cái sáu bảy chục lượng.
Nếu Lâm Thu Nhiên ý , Triệu Quảng Tài sẽ giúp, tám phần nắm chắc xong.
Lâm Thu Nhiên lắc đầu:
“Tạ ơn Triệu đại ca lòng , nhưng thôi ."
Lâm Thu Nhiên nguyện ý, Triệu Quảng Tài cũng khuyên thêm nữa.
Lâm Thu Nhiên là sợ, dẫu Triệu Quảng Tài rủi ro cực thấp, nhưng mới vì chuyện thuế má mà gây một phen sóng gió, rủi ro thấp cũng chẳng là rủi ro, Tiêu Tầm hiện tại còn quan chức, vẫn là nên cẩn tắc vô ưu thì hơn.
Nàng cũng chẳng thiếu một lượng bạc , thể để nắm thóp.
Nhắc tới Tiêu Tầm, cũng chẳng khi nào mới về.
Ước chừng là kịp chuyển nhà , nếu thực xá, đoán chừng giống về làng Tiêu gia, về đến nhà mới phát hiện sạch sành sanh.
Nhà cửa định xong, chủ cũ ở giữ gìn, trong nhà chỉ cần quét dọn thu xếp đơn giản là .
Tiêu Đại Thạch tìm xem một ngày lành, mồng ba tháng chuyển nhà.
Vì đều ở trong huyện thành, thể để Tiêu Đại Thạch tranh thủ lúc rảnh rỗi mang đồ đạc tới nhà mới dần dần, đợi sáng sớm mồng ba chuyển nốt những thứ lặt vặt còn qua, bên đó nổi lửa nấu bữa cơm, cũng sẽ lỡ việc ăn của tiệm.
Vốn dĩ Lâm Thu Nhiên còn định nên nghỉ một ngày , nhưng nghĩ nhà họ Tiêu cũng chẳng mấy thích, chỉ bên nhà dì Vu là quan hệ thiết.
Có điều tháng mười mới tới mừng tân gia, mừng tân gia tặng lễ, mới bao lâu, nỡ cứ nhận tiền lễ của mãi.
Bên thực xá qua nhiều, nhưng là mà, cũng tiện thu tiền lễ.
Đợi chuyển xong thì báo một tiếng là .
Lần chuyển nhà còn của Lâm Thu Nhiên là Lưu thị tới qua, mới cách đó lâu, Lâm Thu Nhiên cảm thấy thể đợi chuyển xong nhắn mang cho bà một lời, thì cần tới mừng tân gia nữa.
Trong làng hễ nhà ai chuyện là tin tức truyền nhanh, nhà Lý Thúy Hoa xảy chuyện lớn như , cộng thêm Tiêu Tầm trở về, chuyện ch-ết sống kỳ lạ thế , ước chừng chẳng mấy chốc sẽ truyền tới làng Lâm gia.
Lưu thị chuyện chắc hẳn sẽ qua một chuyến, thêm nữa là Lâm Thu Nhiên sắp sinh , Lưu thị chắc chắn yên tâm.
Lâm Thu Nhiên sẵn lòng để Lưu thị tới, nhưng chẳng giao thiệp với Dư thị.
Đến lúc đó ngăn cản là , hiếu kính thì cứ hiếu kính, nhưng những chuyện khác đừng hòng nghĩ tới.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, thực xá ăn khá , nhưng ngày nào cũng đặt yến tiệc tại thực xá, những lúc rảnh rỗi hơn, Lâm Thu Nhiên hương liệu, đến cuối tháng mang tới cho Từ quản sự.
Lần lấy nhiều hơn , chỉ từ điểm thôi, thể thấy việc ăn hương liệu tồi.
Lâm Thu Nhiên nhân cơ hội hỏi Từ quản sự xem Từ Viễn Hàng về , Từ quản sự lắc đầu:
“Nhị công t.ử dạo bận."
Trước đều là hai ba tháng về một chuyến, tháng về là chuyên vì chuyện nhà họ Tưởng.
Lâm Thu Nhiên gật đầu tỏ ý , cảm ơn Từ Viễn Hàng chỉ thể đợi về .
Sáng sớm mồng hai tháng mười, Lâm Thu Nhiên muộn hơn một chút, thấy ống khói nhà hàng xóm bốc khói, gõ cửa đưa cho hai nhà họ món ăn và màn thầu của thực xá, đều là món thịt, là đồ bán hết, đồ thừa khách ăn .
Mặc dù để qua một đêm, nhưng quả thực là thịt thật việc thật, mùa đông thức ăn để một đêm hỏng, hâm nóng là thể ăn.
Hiện tại mua thịt tốn tiền, những ngày giá thịt còn tăng, nhưng ảnh hưởng đến việc ăn của thực xá.
những nhà bình thường vẫn tính toán vài văn tiền .
Hai một mực lấy, Lâm Thu Nhiên bảo:
“Cái là của thực xá bán hết, mang về cho bọn trẻ ăn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-con-ta-bung-mang-da-chua-tu-mang-theo-luong-thao/chuong-94.html.]
Lâm Thu Nhiên mỉm với hai :
“Ở đây bấy lâu nay, cảm ơn hai vị tỷ tỷ quan tâm, chúng ngày mai dọn , nếu một bà lão dáng cao cao, g-ầy, lưng còng, họ Lưu tìm tới, các tỷ cứ bảo bà là dọn tới căn nhà thứ ba ở ngõ thứ hai phố Đông Dương nhé."
Lưu thị những ngày vẫn qua đây, Lâm Thu Nhiên sợ bà tìm tới cửa chỗ trống.
Hứa nương t.ử sững một chút, gật đầu:
“Được."
Lâm Thu Nhiên sực nhớ một :
“Còn phu quân nữa."
Tiêu Tầm chắc chẳng bao giờ hỏi , ước chừng sẽ trực tiếp tới thực xá luôn.
Hứa nương t.ử bức tường nhà họ Tiêu, :
“Dễ thôi, các đây là chuyển nhà ?"
Lâm Thu Nhiên gật đầu:
“Người quê lên, trong nhà đủ chỗ ở."
Chuyển nhà xong, chuẩn đón năm mới, Lâm Thu Nhiên cũng chuẩn sinh con .
Chương 57 Tăng tiền công
Phải chuẩn phòng đẻ, Lâm Thu Nhiên còn mời một bà v-ú, ngày thường cũng thể giúp trông con.
Thực cũng thể tự cho b-ú, những lúc khác để Tôn thị giúp trông nom, bởi vì hiện tại thực xá đông , dẫu cho tầng hai khách, vẫn còn Tiêu Đại Thạch, Lâm Hạ nữa mà, Tôn thị thể việc khác .
Giống như Uyển nương, tới việc mang theo con theo, lúc con đói thì cho b-ú, đương nhiên, nàng là , yêu thương con , Lâm Thu Nhiên thấy Uyển nương chăm sóc Anh tỷ nhi mặt luôn mang theo nụ , con quấy cũng bực bội, vẫn hạnh phúc.
thời gian dài cũng mệt mỏi, vả Lâm Thu Nhiên còn quen .
Điều quan trọng nhất là việc ăn thể dừng, Lâm Đông thể chống đỡ cho đến khi nàng hết cữ là lắm , trong thời gian tầng hai tiếp khách, nếu vì trông con mà quán xuyến nổi tầng hai, khách quen những ngày e là chạy sạch mất.
Nàng dự định hết cữ là sẽ lo chuyện thực xá, công việc của Uyển nương so với nàng nhẹ nhàng hơn, tự nhiên thể cho con b-ú.
Lâm Thu Nhiên cảm thấy m.a.n.g t.h.a.i sinh nở mệt , mời một bà v-ú, Tôn thị theo chăm sóc, nàng thể ngủ một giấc ngon lành.
Hơn nữa là tình cảm ông bà cháu, Tiêu Tầm ở nhà, suýt chút nữa xảy chuyện, đứa trẻ chính là chỗ dựa tinh thần, Tôn thị và Tiêu Đại Thạch đối với đứa trẻ, e là coi như trân bảo.
Lâm Thu Nhiên sợ tự cho b-ú, ngày thường để Tôn thị trông, hai hư mất, quyết định sinh con , thì nuôi nấng cho , chỉ là lo ăn mặc, mà còn hiểu chuyện lễ nghĩa, thể chiều hư thành đứa trẻ ngỗ nghịch.
Thói quen dưỡng từ nhỏ, gia cảnh nhà họ Tiêu tệ, Tiêu Tầm cũng quan.
Nếu là con trai gửi học lấy công danh, nếu là con gái cũng vì nó mà tính toán.
Lâm Thu Nhiên thuê tới trông, nàng trả bạc, tự nhiên là nàng bảo gì thì nấy, bà v-ú chỗ nào so với Tôn thị thì thuận tiện hơn nhiều.
Cho nên mỗi tháng trả tiền tháng, mời bà v-ú tới, chắc chắn là thanh nhàn hơn so với việc bận rộn ăn, chăm sóc con cái.
Tôn thị vốn luôn lời nàng, theo đó phàn nàn vài câu mệt, chuyện chắc chắn là theo nàng .
Tiêu Đại Thạch phần cổ hủ, nhưng hiện tại đổi ít, ước chừng sẽ ý kiến gì.
Phía Tiêu Tầm dẫu ý kiến, Lâm Thu Nhiên cũng chẳng màng, đứa trẻ là nàng mang nặng đẻ đau nàng chịu khổ, chút chuyện , gì mà .
Lâm Thu Nhiên giữ khoản tiền , mua nhà một trăm ba mươi sáu lượng, mua đất tám mươi lượng, trong nhà còn hơn tám mươi lượng bạc, trong đó một phần là lợi nhuận thực xá, để đại bộ phận tiền ứng phó lúc cần.
Còn một phần là lợi nhuận của Ngũ Phương Trai, việc ăn bánh đậu miễn cưỡng, nhưng mỗi tháng cũng vài chục lượng bạc tay.
Mời bà v-ú một tháng xấp xỉ hai lượng bạc, Lâm Thu Nhiên dự định mời một năm, là hai mươi tư lượng, cũng là một khoản chi tiêu nhỏ.
Lâm Hạ, Lâm Đông tuổi đời còn nhỏ, bản vẫn còn là trẻ con mà, trong chuyện trông con giúp gì nhiều, nhưng thể chăm sóc Lâm Thu Nhiên.
Đứa trẻ do Tôn thị và bà v-ú luân phiên trông, Lâm Thu Nhiên cũng sẽ trông nom.
Bà đỡ và thầy thu-ốc Lâm Thu Nhiên xem qua hòm hòm , tháng đưa tiền đặt cọc là xong, khoản cũng tốn chừng ba bốn lượng bạc.
Đồ đạc dùng cho lúc ở cữ cũng chuẩn , đều dùng đồ mới, thể đợi đến tháng giêng mới lo liệu, đương nhiên cũng tốn tiền.
Xấp xỉ là ba mươi lượng bạc.
Bà v-ú thể xem xét trong tháng , cũng dễ tìm thôi, bất luận là trong thôn trong huyện thành, tìm phụ nữ khỏe mạnh mới sinh nở xong, trả tiền là .
Ở thời đại , bà v-ú cũng là một nghề.
Như tự nhiên cách nào cho con b-ú nữa, bản ngoài kiếm tiền, đứa trẻ bế sang nhà khác ăn vài miếng.
Nhà nghèo khổ, kiếm tiền đều là việc khó, tự nhiên lo những chuyện .
Hứa nương t.ử Lâm Thu Nhiên đang nghĩ gì trong lòng, mỉm gật đầu:
“Chuyện dễ thôi, nếu bà tới sẽ cho bà ."
Hứa nương t.ử trong lòng cũng cảm thán, nhà họ Tiêu mới chuyển tới đây bao lâu , sắp dọn .
Bên cũng chẳng thấy ai tới xem, ước chừng là sẽ bán, chắc chắn là kiếm tiền , điều nàng cũng ghen tị, cả gia đình nhà họ Tiêu sớm về muộn nàng đều thấy rõ, đều là tiền mồ hôi nước mắt cả.
Rất , điều Tiêu Tầm gì, mấy khi về.
tóm trong nhà đàn ông vẫn hơn một chút, Hứa nương t.ử mừng cho Lâm Thu Nhiên, nhưng cũng chỉ dừng ở đó thôi, hai nhà là hàng xóm, quan hệ vẫn đến mức đối phương tân gia tới mừng.