Triệu Hữu Thành, Giang Châu và Vương Minh thấy Lâm Thư Nguyệt theo Hàng Gia Bạch, cảm giác tuyệt vọng dâng trào tột độ.
Bọn họ sắp giả gái .
Thú thật, đây họ từng hóa trang trinh sát, nhưng cái bộ dạng hóa trang xong nó dị hợm lắm, ai mắt cũng tỏng là đàn ông.
Chính họ hóa trang xong trong gương còn ói nữa là.
, xí cũng c.ắ.n răng mà chứ? Họ chỉ hy vọng tay nghề trang điểm của Lâm Thư Nguyệt khá khẩm một chút, giúp họ bớt gớm ghiếc phần nào, ít nhất cũng để sự hy sinh của họ mang chút ít giá trị.
Lâm Thư Nguyệt lướt qua ba lính trinh sát nam của đội Hàng Gia Bạch, lên tiếng hỏi: "Quần áo chuẩn xong ?"
Ba họ tuy trong lòng ngập tràn sự bài xích, nhưng thái độ với nhiệm vụ thì cực kỳ nghiêm túc. Cả ba lôi những bộ quần áo chuẩn sẵn.
Mấy bộ đồ là do họ lượn mua ở cửa hàng quần áo về, nhưng lôi , Lâm Thư Nguyệt c.h.ế.t .
Hồng cánh sen, cam neon, xanh nõn chuối - ba chiếc váy liền với màu sắc rực rỡ ch.ói lòa mù cả mắt Lâm Thư Nguyệt.
"Mấy bộ là các tự chọn đấy hả?" Lâm Thư Nguyệt ba họ, cạn lời hỏi.
Triệu Hữu Thành thiết với Lâm Thư Nguyệt nhất nên nhanh nhảu đáp ngay: "Chuẩn luôn chuẩn luôn, bọn tự tay chọn đấy. Chị chủ quán quần áo còn khen bọn mắt thẩm mỹ, bảo mấy bộ là bảo vật trấn tiệm của nhà chị ."
Biểu cảm mặt Lâm Thư Nguyệt đúng kiểu dở dở . Áo quần thế thì chả là "bảo vật trấn tiệm" ư? Chắc bà chủ nhập hàng về đắp chiếu mấy năm trời bán , nay gặp đúng ba thằng cha ngốc nghếch vớ , hót nịnh cho sướng tai thì bỏ mua thì .
Cô sang Diệp Tuyết Ngọc và Ngô Đông Diễm, bốn mắt .
Ngô Đông Diễm hít một thật sâu: "Chị với Tuyết Ngọc cản , nhưng vô ích."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-186.html.]
Triệu Hữu Thành gãi đầu hềnh hệch, ngượng ngùng hỏi: "Làm , trông ?"
Lâm Thư Nguyệt giũ chiếc áo xem thử: "Kiểu dáng thì cũng , nhưng màu sắc ch.óe quá. Người bình thường nếu thuộc dạng trắng bóc thì chả ai dám mặc mấy màu lòe loẹt thế đường . Mấy thử nghĩ xem, bình thường đường thấy ai mặc mấy cái màu ?"
Triệu Hữu Thành ngẫm nghĩ một lúc, đúng là thấy thật.
" ." Lâm Thư Nguyệt nghĩ một lúc là lên ý tưởng trang điểm cho ba .
Cô mở cốp trang điểm, lôi từ trong túi ba cặp đệm n.g.ự.c silicon size siêu bự đưa cho họ: "Đi quần áo ."
Vừa cầm đệm n.g.ự.c silicon tay, ba nhịn mà bóp thử. Thấy tay êm ái đàn hồi quá, nhưng bóp xong thì mặt mũi đứa nào đứa nấy đỏ lựng lên như gấc, y như đụng củ khoai lang nướng nóng hổi , vội vàng xông ngoài đồ.
Hàng Gia Bạch khựng một nhịp, với Lâm Thư Nguyệt: "À ừm, phóng viên Lâm, phiền cô cho một bộ với."
Ánh mắt Lâm Thư Nguyệt lia thẳng lên mặt Hàng Gia Bạch, cô nhoẻn miệng một cách vô cùng sảng khoái, vớ ngay một cặp đưa cho : "Đội trưởng Hàng. Của đây."
Hàng Gia Bạch cũng ôm cặp đệm silicon chuồn mất. Diệp Tuyết Ngọc và Ngô Đông Diễm sán gần Lâm Thư Nguyệt, tò mò săm soi mấy món đồ nghề trong cốp trang điểm của cô.
Lâm Thư Nguyệt tận tình giới thiệu công dụng của từng món cho họ .
Rất nhanh, cả bọn Hàng Gia Bạch , dáng vẻ bẽn lẽn lúng túng.
Khỏi , mấy cái màu quang c.h.ế.t khoác lên họ, y như rằng đau đớn đúng như tưởng tượng.
Ba vốn dĩ đen nhẻm, nay mặc trông càng đen hơn.
Chỉ Hàng Gia Bạch là đỡ nhất, chọn chiếc váy liền màu đen, mặc tuy trông "đô con" một chút nhưng xét tổng thể thì vẫn ở mức chấp nhận .