Tiếng chuông điện thoại reo lên. Anh vội vã chạy sâu trong hẻm. Lâm Thư Nguyệt tay cầm điện thoại, ngước .
Nhận Hàng Gia Bạch, Lâm Thư Nguyệt mỉm , hất cằm về phía phụ nữ đang cạnh .
Lúc Hàng Gia Bạch mới để ý đến nạn nhân đó. Dưới góc độ nghề nghiệp thì thế là thiếu chuyên nghiệp, nhưng giờ rảnh mà quan tâm. Trong mắt lúc chỉ Lâm Thư Nguyệt.
"Cô ?" Giọng Hàng Gia Bạch run run vô thức.
" . Cô thương nặng hơn , bảo bác sĩ cứu cô ." Có Hàng Gia Bạch - cô tin tưởng 100% - đến , Lâm Thư Nguyệt chỉ thấy hai mí mắt như dính c.h.ặ.t , đầu óc mòng mòng, chẳng nghĩ ngợi gì sất.
Khoảnh khắc khi mất ý thức, cô thấy sắc mặt Hàng Gia Bạch biến dạng, lao bổ về phía .
Tiếng còi xe cấp cứu rú liên hồi. Năm phút chờ đợi xe cấp cứu di chuyển từ ngoài đường lớn con hẻm là thời gian dài đằng đẵng và tồi tệ nhất trong cuộc đời Hàng Gia Bạch.
Anh liên tục kiểm tra mạch đập của Lâm Thư Nguyệt và nạn nhân nữ , mãi đến khi tiếng bước chân dồn dập vọng .
Hàng Gia Bạch gào lên: "Bác sĩ, bác sĩ, thương ở đây, ở đây!"
Nhân viên y tế vội vàng chạy , mang theo hai chiếc cáng. Bác sĩ cấp cứu kiểm tra sơ bộ vết thương của hai , hiệu khiêng họ ngoài.
Hàng Gia Bạch bám sát theo . Bác sĩ cấp cứu trấn an : "Đồng chí cảnh sát, hai nạn nhân đều mất m.á.u quá nhiều. Cô còn đ.â.m trúng bụng, vết thương sâu đến chờ kiểm tra thêm mới ."
"Bác sĩ nhất định cố gắng hết sức." Đoàn hối hả bước khỏi con hẻm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-191.html.]
Nhận tin báo, đội trưởng Đội Hình sự cùng cũng tới nơi. Hàng Gia Bạch thấy họ, liền dừng bước: "Giang Châu, dẫn vài theo sát xe cấp cứu."
"Rõ!" Lớp trang điểm đậm vẫn còn in hằn mặt Giang Châu, nhưng giờ thì ai còn tâm trí mà quan tâm nữa. Anh chạy thục mạng mấy bước, nhảy tót lên xe cấp cứu.
Hàng Gia Bạch theo chiếc xe lao v.út , đến mặt Tôn Chí Kiệt báo cáo tình hình.
"Lúc 9 giờ 40 phút, nhận tin nhắn của phóng viên Lâm. Cô báo đường về nhà ngang qua một con hẻm nhỏ thì tiếng kêu cứu. Cô quyết định xem thử và gửi định vị chính xác cho ." Hàng Gia Bạch lôi điện thoại đưa cho Tôn Chí Kiệt xem.
" lập tức nhắn , nhưng đợi mãi thấy cô trả lời. Tầm hai phút , nhận tin mật báo một gã đàn ông từ Đàm Châu lên thành phố, lượn lờ cửa hàng tạp hóa mua một con d.a.o găm với cuộn dây thừng."
"Theo như mật báo miêu tả, ngoại hình của gã giống hệt Giả Vĩnh Thường - hung thủ vụ án 7.6. Trạc bốn mươi, cao tầm mét sáu tám, ngay xương chân mày bên một vết sẹo, rặt giọng Đàm Châu."
"Nghe , vội kéo chạy tới đây. Lúc đến thì thấy một gã vật bên đường hẻm. Đã xác nhận gã là hung thủ Giả Vĩnh Thường. Phóng viên Lâm với một nạn nhân nữ khác đều trong hẻm, cả hai mất m.á.u nhiều quá, đưa cấp cứu ."
Tôn Chí Kiệt gật gật đầu thở phào, nhưng ngay đó mặt hằm hằm tức giận: "Thằng ch.ó đẻ , thấy rút quân bớt là nó nhắm ngay Bình Hồ bãi đáp. Chỗ sát vách đồn cảnh sát, nó tính bài nơi nguy hiểm nhất là nơi an nhất đây mà."
Tôn Chí Kiệt lăn lộn với bọn tội phạm nửa đời , tụi nó ủ mưu gì ổng guốc trong bụng. Đương nhiên đồn cảnh sát chừa trực, cảnh sát thành phố thì lùng sục khắp các ngõ ngách, chốt chặn ngã tư tuần tra.
Bên giao thông cũng căng mắt soi camera khắp thành phố.
Có mỗi khu vực đồn cảnh sát là lỏng lẻo vì ỷ sát ngay đó. Bọn họ cứ nghĩ thằng Giả Vĩnh Thường gan to bằng trời cũng chẳng dám giở trò ngay cạnh đồn cảnh sát.