Mỗi kẻ sát nhân đều động cơ, chẳng ai vô duyên vô cớ g.i.ế.c . những lời nên thốt từ miệng Lâm Thư Nguyệt. Vì hiện tại cô cảnh sát. Thân phận quyết định lời .
Cô tin chắc rằng những gì cô suy luận , cảnh sát cũng thừa sức nghĩ . Vấn đề chỉ là thời gian, họ nhất định sẽ điều tra ngọn ngành sự việc.
Ngô Đông Diễm : "Cảnh sát Đàm Châu xuyên đêm tới đây, tính thời gian thì chắc sắp đến nơi . Họ mang theo cả hồ sơ vụ án, đợi họ đến là việc sẽ sáng tỏ thôi."
Trước khi tận mắt mặt nghi phạm xem đúng là hung thủ bên Đàm Châu , cảnh sát bên đó tuyệt đối hé răng nửa lời về chi tiết hồ sơ. Quy định là thế.
Ba nán buôn chuyện thêm một lúc. Điện thoại Ngô Đông Diễm reo, cô bước ngoài máy chào tạm biệt.
Trước khi về, cả Ngô Đông Diễm và Diệp Tuyết Ngọc đều xin phương thức liên lạc của Lâm Thư Nguyệt.
Nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của hai , Lâm Thư Nguyệt thầm nghĩ, lẽ từ nay về , cô thêm hai bạn .
Hai , Lâm Thư Tinh bước , bưng theo tô cháo táo đỏ: "Ăn em, món bổ m.á.u lắm đấy."
Lâm Thư Nguyệt bát cháo đặc sệt bốc mùi thơm ngọt ngào, thầm nhủ chắc chuỗi ngày sắp tới của sẽ quanh quẩn với mấy món "đỏ choét" .
Suy nghĩ của cô chẳng lệch . Mấy ngày đó, đến thăm cô nườm nượp, và ai đến cũng xách theo đồ bổ m.á.u ích khí.
Ngay cả cô Liễu và Khương Hân Hân cũng ngoại lệ.
Cô Liễu nán một lúc, còn Khương Hân Hân chỉ rẽ qua nhòm một cái, thấy cô là chuồn ngay. Võ quán của cô mỗi một thầy, bận sấp mặt. Nếu vì quá ấn tượng với Lâm Thư Nguyệt, cô chẳng cất công chạy tới đây.
Ngoài họ , đồng nghiệp trong tòa soạn cũng đến thăm. Lý Minh Phương thấy dải băng gạc quấn quanh cô là bắt đầu bù lu bù loa. Lúc về mắt còn ướt nhòe. Từ hôm đó trở , cứ tan là chị tạt qua thăm Lâm Thư Nguyệt.
Người hại thứ mười trong vụ án , cũng là sống sót duy nhất ngoài Lâm Thư Nguyệt khỏi nanh vuốt của Giả Vĩnh Thường, đến thăm cô ngày thứ ba kể từ lúc nhập viện. Cô gái với những lớp băng gạc chằng chịt, nhà dìu đến tận phòng bệnh của Lâm Thư Nguyệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-195.html.]
Cô gập cúi đầu cảm tạ Lâm Thư Nguyệt: "Cảm ơn chị. Nếu nhờ chị, chắc chắn em giữ nổi mạng."
Nạn nhân tên là Viên Thục Trân. Cô cùng một tòa nhà với Lâm Thư Nguyệt, chỉ khác tầng.
Đêm hôm đó, công ty tăng ca, cô đường về nhà tắt qua một con hẻm.
Trên đường gặp gã đàn ông đó, cô cũng chẳng mảy may nghi ngờ. Trước ngày hôm qua, cô gặp vô đàn ông đường về nhà, ai mà ngờ chỉ trong một cái chớp mắt lướt qua , cô kéo tuột hẻm.
Chuyện xảy đêm đó, đến giờ cứ mỗi tỉnh dậy cô sởn gai ốc.
Gã đàn ông đó, là một ác quỷ đội lốt . Hắn chẳng màng đến tiền sắc, chỉ nhằm mục đích rạch tay cô để rút m.á.u, chúi mặt vết thương mà hút.
Hàng loạt hành động của cứ hệt như mấy con ma cà rồng hút m.á.u trong tiểu thuyết!
Vô khoảnh khắc, Viên Thục Trân chỉ hận thể c.h.ế.t quách cho xong.
Đau đớn quá, cái cảm giác rạch tay hút m.á.u nó đau đớn tột cùng!
Lâm Thư Nguyệt thể xuống giường . Cô mỉm nhận lời cảm ơn của Viên Thục Trân, hai ngay ánh nắng phòng bệnh trò chuyện rôm rả.
Viên Thục Trân vô cùng khâm phục Lâm Thư Nguyệt. Hai trao đổi điện thoại và kết bạn.
Vào ngày thứ tư viện, Lâm Thư Nguyệt gặp Hàng Gia Bạch.
Anh chắc hẳn từ cục cảnh sát chạy . Bộ quần áo đang mặc vẫn y nguyên bộ đồ mấy hôm , râu ria lởm chởm cạo, đôi mắt vằn vện những tia m.á.u đỏ.