Lâm Thư Nguyệt cùng Diệp Tuyết Ngọc bước khỏi phòng.
Giả Vĩnh Thường cũng áp giải .
Trái ngược với vẻ đắc ý lúc mới , lúc lôi , tinh thần rõ ràng hoảng loạn.
Diệp Tuyết Ngọc lập tức báo cáo tình hình lên . Mười phút , cảnh sát Đàm Châu xuất phát, trực chỉ Thiếu Lâm Tự Long An.
Lâm Thư Nguyệt cực kỳ tò mò về thời gian Giả Vĩnh Thường sinh sống tại Thiếu Lâm Tự.
Một thể khiến một tên biến thái như Giả Vĩnh Thường khiếp sợ đến , một là vô cùng chính trực, hai là một con ác thú thực sự.
Câu hỏi lời giải đáp ngày hôm .
Tình cờ mặt ở đồn cảnh sát, cô bắt gặp vị phương trượng của Thiếu Lâm Tự Long An vội vã cùng cảnh sát Đàm Châu.
Ông lão trạc sáu mươi tuổi, hình tráng kiện, mặc dù khoác bộ áo cà sa màu xám tro nhạt nhòa nhưng vẫn giấu luồng chính khí lẫm liệt toát từ ông. Hàng Gia Bạch cùng đồng đội khi hội quân với ông cũng rào đón nhiều lời mà đưa thẳng ông đến trại tạm giam.
Bọn họ xuất phát từ đồn cảnh sát lúc 8 giờ hơn. Đến hơn 10 giờ, khi Lâm Thư Nguyệt bước tòa soạn, cô nhận điện thoại của Diệp Tuyết Ngọc.
Diệp Tuyết Ngọc báo tin, Giả Vĩnh Thường mở miệng. Hắn khai tuốt tuột từ động cơ, thủ đoạn, thời gian cho đến những tình tiết gây án chi tiết nhất.
Diệp Tuyết Ngọc tường thuật cho Lâm Thư Nguyệt cảnh tượng lúc hai gặp mặt: "Lúc thấy phương trượng, Giả Vĩnh Thường rơi nước mắt ngay lập tức. Phương trượng thậm chí chẳng với nửa lời, chỉ chắp tay n.g.ự.c, rũ mắt niệm một câu A Di Đà Phật. Thế là khai sạch sành sanh. Lại còn rống lên nữa chứ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-208.html.]
Giọng Diệp Tuyết Ngọc mang theo sự khó tin tột độ: "Ra khỏi trại tạm giam, tụi hỏi thăm thì phương trượng mới kể chuyện nuôi nấng Giả Vĩnh Thường."
Giả Vĩnh Thường đưa lên núi lúc tròn một tuổi. Bố ném ngoài cổng chùa bỏ biệt tăm. Phương trượng lúc bấy giờ chỉ là một vị võ tăng bình thường, đường gánh nước về bắt gặp bèn bế về. Tự tay ông b.ú mớm, chăm bẵm lớn khôn.
Với Giả Vĩnh Thường, phương trượng tuy cha ruột nhưng ân tình thì hơn đứt cha ruột. Năm mười tám tuổi, Giả Vĩnh Thường vô tình bắt gặp một đôi trai gái đang tòm tem trong khu rừng cạnh chùa. Chàng thanh niên đang độ tuổi sung sức bừng bừng đầu tiên mường tượng cái gọi là "đàn bà".
Một hôm nhịn nổi, lén xuống núi tìm gái điếm gõ cửa.
Vì thiếu kinh nghiệm trong "bóc bánh" đầu tiên, lưu vết tích, vi phạm sắc giới của nhà Phật. Thế nên đành tục về quê.
Hơn hai chục năm rời khỏi Thiếu Lâm Tự, Giả Vĩnh Thường một , chỉ thỉnh thoảng dịp lễ tết mới gửi ít quần áo, đồ dùng cho vị phương trượng coi như con đẻ.
Giả Vĩnh Thường còn mặt mũi nào để . Hắn tưởng tượng vô cảnh tượng khi gặp phương trượng, nhưng từng mảy may nghĩ đến cảnh bẽ bàng . Bọn họ cách một lớp rào sắt, là nghi can g.i.ế.c , còn ông đến với tư cách nhà để khuyên răn đầu thú.
Giả Vĩnh Thường gục ngã . Từ nhỏ đến lớn, phương trượng luôn dạy lương thiện, chính trực, khoan dung.
Hắn phụ lòng ông. Ông cứ thế đó, bằng ánh mắt tràn trề sự thất vọng, niệm một tiếng Phật hiệu. Hắn thật sự chịu nổi nữa.
Diệp Tuyết Ngọc cúp máy nhanh. Lâm Thư Nguyệt màn hình máy tính, ngậm ngùi than vãn cho sự phức tạp của nhân tính con .
Giả Vĩnh Thường đích thị là một con ác quỷ g.i.ế.c gớm tay. Hắn ngông cuồng tự đắc, cứ ngỡ che mắt cả cảnh sát. Thế nhưng khi đối mặt với cưu mang , lớp vỏ bọc kiêu ngạo vỡ vụn, cái vẻ thách thức cảnh sát bốc còn một dấu vết.