"Khoảng nửa tháng thì , gặp lão chủ Danh Trang. Lão hỏi theo lão , đồng ý. Thế là trở thành đàn bà thứ ba của lão."
Dung Lê Thủy nhẹ: "Xếp hai , xếp một ."
Dung Lê Thủy : " sắp đổi ông chủ . Bởi vì chỉ những phụ nữ đẻ con thì mới thể theo lão lâu dài, đẻ con cho lão."
Dung Lê Thủy đang , nhưng trong mắt là sự mỉa mai. Cô cúi xuống ngón tay : " mới hai mươi mốt tuổi, tại sinh con cho một gã đàn ông năm mươi tuổi cơ chứ?"
Trong lòng Lâm Thư Nguyệt cực kỳ khó chịu.
Dung Lê Thủy đầu ngón tay hồi lâu, : "Nhà báo Lâm, những phụ nữ như nhiều lắm. Số tự nguyện chỉ là thiểu ."
"Nhà báo Lâm , những phụ nữ như chúng nắm thóp, cả đời thoát . Hahaha." Dung Lê Thủy bưng mặt, nước mắt chảy dọc qua kẽ tay, chẳng mấy chốc biến mất.
Lâm Thư Nguyệt an an ủi Dung Lê Thủy thế nào. Lần đầu tiên Lâm Thư Nguyệt hóa khả năng ngôn ngữ của nghèo nàn đến thế.
Một lúc lâu , Lâm Thư Nguyệt hỏi: "Các chị từng nghĩ đến chuyện báo cảnh sát ?"
Dung Lê Thủy : "Nghĩ chứ, nghĩ. cô kết cục của họ là gì ? Bị tống một căn biệt thự ở ngoại ô, sống cuộc đời sống bằng c.h.ế.t."
Dung Lê Thủy đến giờ vẫn nhớ năm đó, một cô gái tính tình quá bướng bỉnh, tin cái tà . Cô báo cảnh sát, nhưng chẳng tạo nổi một tiếng gợn. Ông chủ của Dung Lê Thủy với cô , cô gái đó đưa đến một căn biệt thự khác ở ngoại ô, biệt thự đó chuyên dùng để nhốt những cô gái lời, sợ.
Có lẽ do tâm trạng , hoặc lẽ dọa Dung Lê Thủy, ông chủ của cô đưa cô đến vùng ngoại ô đó một .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-215.html.]
Những cô gái đây hào nhoáng xinh nay biến dạng. Vẻ của họ vẫn còn, nhưng chẳng còn chút linh hồn nào, họ hệt như những cái xác .
Cô cùng ông chủ ở phòng bên cạnh, những cô gái ở phòng khác đám đàn ông hành hạ, từng roi từng roi quất , bò lết đất như những con ch.ó.
Để hành hạ họ hơn, họ còn chuyên quản lý, họ trốn thoát, mà c.h.ế.t cũng chẳng xong.
Dung Lê Thủy nhắm mắt , liếc Lâm Thư Nguyệt. Nick QQ của cô vẫn luôn treo máy tính. Lúc hai giờ chiều nay cô thấy lời mời kết bạn của Lâm Thư Nguyệt.
Cô chằm chằm lời mời kết bạn đó cả buổi chiều, đến năm giờ mới cho cô một câu trả lời.
Cô đến gặp Lâm Thư Nguyệt, chỉ là xem nhà báo lên tiếng vì phụ nữ trông như thế nào. Cô vốn định kể gì với Lâm Thư Nguyệt cả.
cô quá nghẹt thở, cái kiếp gái bao cao cấp quá khó chịu . Đối diện với ánh mắt dịu dàng của Lâm Thư Nguyệt, cô nhịn mà hết chuyện của .
Lúc nãy cô vẫn luôn quan sát biểu cảm của Lâm Thư Nguyệt. Chỉ cần trong lúc cô kể, Lâm Thư Nguyệt lộ dù chỉ một tia khinh bỉ, cô sẽ bao giờ kể tiếp chuyện nữa.
Sự đau lòng và lúng túng trong mắt Lâm Thư Nguyệt khiến Dung Lê Thủy dở dở .
Cô cảm thấy Lâm Thư Nguyệt quả hổ danh là nhà báo lên tiếng vì phụ nữ. Tốt thật đấy, cô cô thất vọng, chuyến của cô thực sự đáng giá.
"Nhà báo Lâm, cảm ơn cô hôm nay chịu những lời . những chuyện , cô xong thì hãy quên . Cẩn thận Triệu Binh, ông rộng lượng ." Triệu Binh là Dung Lê Thủy hận nhất từ thuở cha sinh đẻ đến nay.