Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1qX2AVBL6c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
đến nửa đêm, Trương Phú Xuân nhận một cuộc điện thoại liền vội vã rời , màn t.r.a t.ấ.n của cô rốt cuộc cũng chấm dứt. Thế nhưng, loại phụ nữ như cô phép ngủ qua đêm ở nhà họ Trương, nên cô chỉ đành lết cái thể đầy thương tích tới bệnh viện bôi t.h.u.ố.c.
Cũng chính tại bệnh viện , cô thấy đám phụ nữ ở biệt thự Vọng Giang. Giây phút thấy họ ở đây, cô rằng thanh gươm lơ lửng đỉnh đầu bấy lâu nay cuối cùng cũng giáng xuống.
Bôi t.h.u.ố.c xong, nhà báo đang phỏng vấn, cô bèn đợi bên ngoài phòng bệnh. Giây phút thấy Lâm Thư Nguyệt bước , sự xúc động trong cô lúc đó chẳng lời nào diễn tả xiết.
Vốn dĩ định cứ thế bỏ , nhưng cô vẫn kể cho Lâm Thư Nguyệt về cuộc sống của những năm qua. Cô nghĩ, với tư cách là một nhà báo, Lâm Thư Nguyệt sẽ câu chuyện của cô .
Lâm Thư Nguyệt quả thực . Bọn họ phòng bệnh của Diêm Hữu Liên, lúc Diêm Hữu Liên chìm sâu giấc ngủ, còn Hà Ngọc Linh thì việc khác.
Dung Lê Thủy lưng với Lâm Thư Nguyệt, phơi bày những vết thương lưng . Những vết thương to bằng cả bàn tay trẻ sơ sinh, dẫu bôi t.h.u.ố.c nhưng vẫn chỗ rỉ m.á.u tươi.
Dung Lê Thủy hiệu cho Lâm Thư Nguyệt chụp ảnh. Chụp xong, cô cất lời: "Nhà báo Lâm, cô cảm thấy những gã đàn ông tìm đến biệt thự Vọng Giang mua vui đáng hận ? thật là thế. Phía bóng lưng của những gã đàn ông đáng hận , luôn bóng dáng của một phụ nữ ẩn nấp."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-247.html.]
"Giống như mụ vợ Lý Thải Hà của Trương Phú Xuân ." Dung Lê Thủy mặc áo , vải áo cọ miệng vết thương khiến cô đau đến mức hít một ngụm khí lạnh.
"Lý Thải Hà , là một chuẩn mực của vợ cả. Mụ cứ như phụ nữ bước từ thời phong kiến , chẳng hề bận tâm xem chồng bao nhiêu vợ bé bên ngoài, cũng chẳng để ý đám vợ bé đẻ bao nhiêu đứa con. Mụ chỉ quan tâm quyền tài chính của nhà họ Trương gọn trong tay , và quyền thừa kế của con trai mụ bao giờ lung lay."
"Có thấy khó tin ? Vào cái ngày thứ hai khi xác định theo Trương Phú Xuân, gã đưa về nhà. Nhìn thấy hai đàn bà khác của Trương Phú Xuân cũng ở đó, còn đang hầu hạ Lý Thải Hà ăn cơm, sững sờ luôn. cảm giác như đang sống ở thời đại của một trăm năm về ." Tới tận lúc , khi nhắc chuyện đó, Dung Lê Thủy vẫn còn thấy khó mà tin nổi.
Bố cô đến với vì tình yêu. Cho đến khi cô rời nhà thuê thì họ cũng vợ chồng hai ba chục năm . Thỉnh thoảng bố cô ngoài lâu về, cô lo sốt vó, chỉ lo cho sự an của bố mà còn lo ông ngoài tòm tem với đàn bà khác. Nếu cô mà thêm vài câu với đàn ông nào, bố cô cũng sẽ bóng gió xách mé mất một lúc lâu.
Anh chị dâu vợ chồng chị gái cô cũng đều như cả. Thế nên khi đời còn tồn tại một bà vợ cả như Lý Thải Hà, bộ thế giới quan của cô hứng chịu một đòn đả kích mang tính hủy diệt.
"Lý Thải Hà , mụ coi đám đàn bà chúng chẳng khác gì ch.ó mèo. Bình thường thì bỏ ngoài tai coi như thấy, nhưng hễ mụ tâm trạng , tức giận, hoặc lúc con trai mụ phát bệnh, mụ sẽ gọi chúng đến c.h.ử.i rủa một trận. Ở nhà họ Trương một tấm t.h.ả.m lót phòng tắm, mỗi khi mụ vui, chúng sẽ quỳ đó." Dung Lê Thủy xắn gấu quần lên, đầu gối cô hiện rõ một vết sẹo hình khối chằng chịt.