Thế nhưng Lâm Thư Nguyệt chắc lắm, cô đặc biệt hỏi dò hệ thống phân biệt thiện ác. Sau khi nhận câu trả lời khẳng định, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc trời sáng hẳn, Lâm Thư Nguyệt suy nghĩ hồi lâu quyết định về tòa soạn.
Tòa soạn cũng sáng rực ánh đèn. Hoàng Cường và bắt tay tin bài. Lâm Thư Nguyệt mở máy tính, về câu chuyện của Diêm Hữu Liên và Dung Lê Thủy.
Đây là bài báo cô khi sự cho phép của hai họ, cô cố ý mờ tên thật và tuổi tác của họ khi chắp b.út.
Viết xong, cô gửi bản thảo đến văn phòng của Vương Minh Chính lên đường về nhà. Trên đường , cô chạm mặt ít xe cảnh sát nháy đèn, hú còi ầm ĩ phóng vụt qua.
Vụ án biệt thự Vọng Giang liên đới tới quá nhiều , trong đó thuộc giới kinh doanh và chính trị hề nhỏ. Đám quản lý ở biệt thự Vọng Giang cũng chẳng kẻ nào mồm miệng cũng kín bưng, cứ chúng khai một cái tên, là sẽ một kẻ tham gia biệt thự Vọng Giang đang say giấc nồng tóm cổ.
Sau vụ , Lâm Thư Nguyệt đoán rằng giới chính trị ở Bằng Thành sẽ thiếu hụt nhân sự trầm trọng, năm nay thi tuyển các đơn vị sự nghiệp nhà nước chắc chắn sẽ cực kỳ dễ xơi.
Lâm Thư Nguyệt mua một cốc sữa đậu nành nóng ven đường. Sữa đậu nành đậm đà thanh ngọt. Cô uống gửi tin nhắn xin nghỉ việc cho chị Cố - chủ tiệm trang điểm đối diện trường dạy nghề. Chưa đợi đối phương trả lời, Lâm Thư Nguyệt rẽ trong làng.
Trương nhà cô đang một đám vây kín mít. Trong lòng Lâm Thư Nguyệt chợt thót lên một nhịp. Âm báo thành nhiệm vụ của vụ án biệt thự Vọng Giang vang lên mà cô cũng chẳng rảnh đoái hoài tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-249.html.]
Lâm Thư Nguyệt vội vã chạy qua. Còn tới cửa, cô thấy một giọng nữ oang oang đanh thép: "Lâm Thư Tinh, con ranh trái tim, lương tâm. Thằng Kiến Tân sai đến thì nó cũng là bố đẻ mày. Mày ngay cả cái giấy bãi nại cũng chịu ký, mày uổng công con ! Còn con Lâm Thư Nguyệt , mau bảo nó cút đây. Nó còn là nhà báo cơ đấy, tao hỏi xem nó thế nào là chữ hiếu !"
Lâm Thư Nguyệt rẽ đám đông bước trong sân. Nhóm Lâu Phượng Cầm vẫn tại chỗ, một bà lão tầm sáu bảy mươi tuổi đang bệt đất, đập đùi bèn bẹt gào . Kế bên là một phụ nữ trung niên vóc dáng to bè, vai u thịt bắp.
Đó chính là của Lâm Kiến Tân, bà nội ruột của ba chị em Lâm Thư Nguyệt.
Một mụ già thiên vị đến cùng cực.
" đang lù lù ở đây . Bà tìm đài truyền hình cũng , tìm nhà báo đến bóc phốt cũng chiều, bà cứ việc , mà sợ thì thua." Lâm Thư Nguyệt lạnh lùng đáp trả.
Đám Lâu Phượng Cầm thấy tiếng Lâm Thư Nguyệt, lập tức rũ bỏ trạng thái xem trò hề ban nãy, lật đật chạy về phía Lâm Thư Nguyệt: "A Nguyệt về , đói con, ăn uống gì ?"
"Con đói, con uống một cốc sữa đậu nành , đói một tí thôi." Lâm Thư Nguyệt đáp từng câu hỏi của Lâu Phượng Cầm.
Lâu Phượng Cầm Lâm Thư Nguyệt bảo đói: "Thế để nấu cho con bát b.ún." Nói xong bà thẳng bếp, chẳng bao lâu tiếng bật bếp ga đ.á.n.h lách cách. Hoàn thèm để mắt tới bà cụ Lâm đang lê la đất c.h.ử.i đổng.
Bà cụ Lâm thấy cảnh cũng luống cuống. Bà chồng Lâu Phượng Cầm mười năm, dù bà chẳng thương xót gì Lâm Kiến Tân, nhưng Lâm Kiến Tân là cái loại hèn mạt cực kỳ. Ông cụ Lâm và bà cụ Lâm càng thương, gã càng cho hai họ gã bằng con mắt khác. Rõ ràng suốt ngày ở nhà càu nhàu oán trách ông cụ bà cụ Lâm thiên vị, nhưng hễ Lâu Phượng Cầm xích mích với bà cụ Lâm, gã lúc nào cũng về phía .