Dựa Vào Hệ Thống Thiện Ác Điều Tra Thành Thần - Chương 272

Cập nhật lúc: 2026-03-04 15:11:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dưới bãi đỗ xe, Lâm Thư Nguyệt chạm mặt Viên Thục Trân.

Viên Thục Trân là sống sót duy nhất ngoài Lâm Thư Nguyệt trong vụ án của Giả Vĩnh Thường. Hồi Triệu Binh định đưa cô tham gia tiệc khiêu vũ thương mại, chính cô nhắc nhở Lâm Thư Nguyệt về những thủ đoạn của Triệu Binh.

mệt mỏi bước xuống từ một chiếc xe, Lâm Thư Nguyệt gọi giật , cô liền bước về phía Lâm Thư Nguyệt.

"Sao thế ?" Lâm Thư Nguyệt hỏi.

Viên Thục Trân thở dài cái thượt: "Ông chủ của mắc bệnh lạ, bỏ bê luôn cả công ty, một hai đòi lên Thủ đô khám bệnh. Ông bảo Thủ đô khám nam khoa lắm. mới tiễn ông sân bay về đây."

Viên Thục Trân là nhân viên văn phòng của Công ty Thương mại Hưng Thịnh Đạt. Công ty ít , những lúc nhân viên kinh doanh và kế toán đều bận bịu, cô lo liệu chuyện cá nhân của ông chủ. Tiền lương tuy cao, nhưng mệt thì cũng mệt bở tai. Nhất là cái lão sếp , cực kỳ trò.

Lâm Thư Nguyệt là hiểu ngay, ông chủ của Viên Thục Trân chắc chắn là khách quen của biệt thự Vọng Giang và hội sở Hải Thiên . Chuyện dính tác dụng phụ của Thuốc tuyệt t.ử tuyệt tôn là quá đỗi bình thường.

"Bệnh lạ gì thế?" Lâm Thư Nguyệt giả vờ tò mò.

Với Lâm Thư Nguyệt thì cũng chẳng giấu, hơn nữa, mắc căn bệnh quả thực nhỏ, nguyên cái tòa nhà Đỉnh Sinh đến năm sáu .

"Thì thể chuyện đó , thể đ.á.n.h , gặp ác mộng." Đối với lũ nghiện chơi gái, việc "công cụ gây án" nhúc nhích đúng là t.h.ả.m họa giáng xuống đầu, chẳng khác gì trời sập.

Sau khi phát hiện cơ sự , ông chủ của Viên Thục Trân chẳng còn tâm trí việc nữa, chạy đôn chạy đáo khắp các bệnh viện ở Bằng Thành cũng bằng thừa. Thế là vỗ đùi một cái, quyết định lên thẳng Thủ đô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-he-thong-thien-ac-dieu-tra-thanh-than/chuong-272.html.]

Hai ngày nay Viên Thục Trân đưa sếp chạy đôn chạy đáo khắp các bệnh viện, mệt mỏi rã rời.

Lâm Thư Nguyệt ghé sát tai cô : "Bạn bảo, dạo gần đây bệnh viện tiếp nhận nhiều như thế. Bọn họ bất lực với phụ nữ, với đàn ông cũng y xì đúc. Đám một điểm chung là nghiện chơi gái. hễ đối diện với những gã đàn ông cũng sở thích y chang, tự nhiên bệnh khỏi."

Viên Thục Trân há hốc mồm kinh ngạc. Trên đời còn loại bệnh quái gở thế cơ á? Nếu đúng là thì ông trời mắt thật !

"Lũ súc vật gieo rắc tai họa tụ tập hết một giuộc với . Thế cũng ." Lần Viên Thục Trân mới bật .

kể với Lâm Thư Nguyệt: "Ông chủ của ăn thì , nhưng tư cách thì tồi tệ khỏi bàn. Công ty ít , chỉ dăm sáu mạng, lúc khác bận thì chuyện riêng của ông lo. Riêng tình nhân ông b.a.o n.u.ô.i bốn năm cô , thế mà vẫn thỉnh thoảng ngoài chơi gái."

Vẻ mặt Viên Thục Trân hiện rõ sự khinh bỉ. Đi theo một ông chủ như , nên giờ Viên Thục Trân vô cùng căm ghét đàn ông. Cô hai mươi ba tuổi , bố ngày nào cũng giục lấy chồng, nhưng cứ nghĩ đến bọn đàn ông là cô thấy tởm lợm.

Nhất là bố cô cũng chẳng hạng đắn gì, từ hồi cô còn bé tí lúng liếng với bà góa trong làng. Bây giờ bảy mươi tuổi mà thỉnh thoảng vẫn lượn lờ mấy quán gội đầu mấy con hẻm tối tăm.

Đàn ông , chỉ khi nào c.h.ế.t treo tường mới chịu an phận. Bản họ chẳng gì nhưng đòi hỏi phụ nữ chung thủy một lòng. Đàn ông ngoài lăng nhăng thì gọi là phong lưu, còn phụ nữ hễ chút dấu hiệu gì là c.h.ử.i đồ lăng loàn.

Tởm c.h.ế.t .

Có bao nhiêu tâm sự kìm nén bấy lâu nay, Viên Thục Trân vớ Lâm Thư Nguyệt là xả luôn một tràng than vãn về ông chủ cặn bã của .

 

 

Loading...