Dựa Vào Hóng Chuyện Để Sống Sót Chốn Hậu Cung - Chương 171: Không thể nói chuyện được nữa

Cập nhật lúc: 2026-01-03 13:38:34
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiểu Doãn T.ử trèo tường cứu , đang lúc tranh cãi với Ngọc Dung, thì Tông Tường dùng thủ đao đ.á.n.h ngất.

 

Ngọc Dung kinh ngạc nhỏ giọng : “Tông tướng quân? Sao ngài đến đây.”

 

Tông Tường vác Tiểu Doãn T.ử lên, nhỏ giọng : “Mạt tướng nơi biến, nên nhanh ch.óng đến. Nương nương xin mau trở về, Hoàng thượng giao cho mạt tướng.”

 

Ngọc Dung do dự sang bên cạnh: “Ngài thể cứu Chung Phi ?”

 

Tông Tường lắc đầu áy náy: “Mười mấy đó đều là cao thủ hàng đầu, mạt tướng bất lực.”

 

Tiếng giãy giụa của Chung Phi nhỏ dần.

 

Ngọc Dung thở dài, dù Tông Tường màng phận bại lộ, xông đ.á.n.h bại mười mấy cao thủ, Chung Phi cũng cứu nữa.

 

Ngọc Dung nhỏ giọng : “Ngài vác ?”

 

Tông Tường : “Hoàng thượng đêm nay nên ở Chiêu Dương Cung.”

 

“Nếu tỉnh năng lung tung Hoàng Quý phi thấy, chẳng ?” Ngọc Dung lo lắng.

 

Tông Tường : “Mạt tướng sẽ điểm huyệt câm của Hoàng thượng, Hoàng thượng tỉnh , Lý Thành sẽ khuyên giải cẩn thận, Hoàng thượng thiên tư thông minh sẽ hiểu .”

 

“Nếu Tiểu Doãn T.ử tỉnh , xin tướng quân chuyển lời giúp .”

 

Ngọc Dung nhẹ nhàng vài câu.

 

Tông Tường kinh ngạc, Ngọc Dung kính phục: “Nương nương trí mưu hơn , mạt tướng tâm phục khẩu phục.”

 

Ngọc Dung nhẹ nhàng thở dài, là phúc họa, xem vận khí thế nào.

 

“Mạt tướng ở Chiêu Dương Cung thế Hoàng thượng, thể trì hoãn quá lâu, mê hương của các cung nữ Chiêu Dương Cung sắp hết tác dụng .”

 

Để lộ, Tông Tường hạ mê hương cho các cung nữ.

 

Ngọc Dung nhỏ giọng : “Phiền Tông tướng quân, nhân đêm nay sấm sét, phóng hỏa đốt cung, nhớ đốt cả ngự y phòng.”

 

Tông Tường tò mò: “Tại ?”

 

Ngọc Dung kịp giải thích: “Sấm sét gây hỏa hoạn, thể chỉ cháy một nơi.”

 

Tông Tường chắp tay lĩnh mệnh, lặng lẽ rời .

 

Ngọc Dung cuối cùng liếc bức tường cung bên cạnh, lưỡi Chung Phi thè , mắt lồi , c.h.ế.t vô cùng thê t.h.ả.m.

 

Cung đình tranh đấu, ngươi c.h.ế.t sống.

 

Ngô Truyền Công tiến lên thăm dò thở: “Thái hậu, Chung Phi c.h.ế.t .”

 

Thái hậu ho mạnh vài tiếng, hận thù : “Tiện tỳ c.h.ế.t còn hại , , kéo xác nàng đến An Tu Điện, phóng hỏa đốt điện, bên ngoài cứ là sấm sét, cháy .”

 

Ngô Truyền Công vẫy tay.

 

Mấy áo đen kéo xác Chung Phi điện, ném đuốc lên Chung Phi.

 

Không lâu , ngọn lửa bùng lên.

 

Thái hậu lạnh lùng : “Đi thôi, chắc di chiếu cũng cháy .”

 

Ngô Truyền Công : “Vâng. Thái hậu cũng thể yên tâm .”

 

Ngọc Dung trong lòng khẽ động, Thái hậu nhiều nhắc đến di chiếu, lẽ nào di chiếu quan trọng?

 

Mang theo đầy tâm sự, Ngọc Dung trở về nhà kính.

 

Thanh La tiến lên : “Nghe lãnh cung cháy , chủ t.ử thấy ?”

 

Ngọc Dung im lặng .

 

Thanh La thấy nàng tâm sự, lấy nước hầu hạ nàng rửa mặt lặng lẽ lui .

 

Ngọc Dung lật chiếc khăn tay Chung Phi từng tặng, chỉ thấy hoa lan kiều diễm, bướm dang cánh bay.

 

Tình cảm của đế vương ai cũng thể chịu đựng .

 

Nghĩ đến mối tình của Chung Phi và tiên đế, chuyện cũ như khói, Ngọc Dung khỏi chắp tay niệm kinh siêu độ.

 

Nửa đêm ngủ.

 

Nhắm mắt là cảnh c.h.ế.t của Chung Phi, đến sáng mới ngủ một lát, mơ thấy Tiểu Doãn T.ử Thái hậu siết cổ, kêu cứu mạng.

 

Sợ đến Ngọc Dung toát mồ hôi lạnh.

 

Ngày hôm , Ngọc Dung bảo Thanh La mời Nguyễn ma ma đến chuyện.

 

Nguyễn ma ma nhớ tình cũ, nhanh ch.óng đến, còn mang theo thức ăn điểm tâm.

 

“Lão bà t.ử nhiều đến thăm, sợ cô nương nghĩ lão bà t.ử đến xem náo nhiệt.”

 

Ngọc Dung : “Ma ma hôm nay thể đến, đủ thấy chân tình. Đổi khác bây giờ tránh còn kịp.”

 

“Ta nhận vô ơn huệ của cô nương, thể qua cầu rút ván.” Nguyễn ma ma , “Chỉ cần cô nương cần đến lão bà t.ử, lão bà t.ử từ chối.”

 

Ngọc Dung kéo Nguyễn ma ma xuống.

 

“Hôm nay mời ma ma đến, là hỏi thăm chuyện trong cung.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-hong-chuyen-de-song-sot-chon-hau-cung/chuong-171-khong-the-noi-chuyen-duoc-nua.html.]

 

Nguyễn ma ma vỗ n.g.ự.c: “Cái rành.”

 

Ngọc Dung uyển chuyển : “Ta loáng thoáng , An Thê Điện nơi từng ở cháy, ma ma chuyện ?”

 

Nguyễn ma ma “ồ” một tiếng: “Cô nương chuyện , chỉ An Thê Điện, còn An Tu Điện, ngự d.ư.ợ.c phòng, Bảo Sao Tư mấy nơi đều sét đ.á.n.h.”

 

Ngọc Dung a di đà phật: “Có ai thương vong ?”

 

“An Tu Điện chỉ một bà lão thiêu c.h.ế.t, là bà lão thời tiên đế phạm .” Nguyễn ma ma , “Các cung khác thương, thương thế nặng.”

 

Ngọc Dung : “Vậy thì .”

 

Nguyễn ma ma nhỏ giọng : “Những nơi khác thì thôi. Quan trọng nhất là thiên điện thờ chân dung các đời tiên đế cháy.”

 

Ngọc Dung: Tông Tường thật tay tàn nhẫn, ngay cả các chân dung tiên đế cũng đốt.

 

“Chân dung của tiên đế cứu ?”

 

“Tông tướng quân liều c.h.ế.t các, cứu chân dung của tiên đế . Thảm nhất là ngự y phòng, d.ư.ợ.c phòng đều thiêu rụi.”

 

Ngọc Dung dò hỏi: “Trong cung cháy, Thái hậu Hoàng thượng gì?”

 

Hỏi cái , là Tiểu Doãn T.ử định tinh thần .

 

“Thái hậu tin, ho dữ dội hơn. Hoàng thượng xong, sắc mặt tái nhợt liên tục của , gây sự trừng phạt của trời cao, sự cảnh báo của tổ tiên, lệnh ăn chay niệm phật bốn mươi chín ngày.”

 

Ngọc Dung: Tiểu Doãn T.ử .

 

Trong cung trải qua biến động lớn, tiếng niệm kinh của tăng ni vang lên khắp nơi, những cung điện cháy đen bắt đầu sửa chữa, chân dung của tiên đế tạm thời đặt ở T.ử Thần Điện, hoàng đế ngày đêm xin tội tự kiểm điểm.

 

Từng đạo chiếu lệnh ban .

 

“Trời giáng sấm sét, Trẫm quyết định ban chiếu thư tự trách.”

 

“Ruộng đất thiên hạ giảm thuế một thành.”

 

“Đại xá thiên hạ, trừ những kẻ cực ác đều tha, cung nữ hậu cung đủ hai mươi lăm tuổi đưa khỏi cung.”

 

Vì liên quan đến tổ tiên, Thái hậu cũng ngăn cản.

 

Trong từng đạo chiếu thư, Ngọc Dung tha tội khỏi nhà kính, trở về bên cạnh An Tần cung nữ.

 

Lâu ngày gặp An Tần, An Tần t.h.a.i tám tháng rưỡi, cả béo lên hai vòng.

 

Thấy Ngọc Dung trở về, mắt nàng sáng lên: “Ngọc Dung, mau chuẩn cho vịt và cánh gà cay.”

 

Thanh tiến độ bắt đầu nhấp nháy.

 

Ngọc Dung: …

 

Công thức quen thuộc, hương vị quen thuộc.

 

Ngọc Dung hỏi: “Nghe chủ t.ử dạo ăn nấm độc, bây giờ khỏe hẳn ? Có ảnh hưởng đến t.h.a.i nhi trong bụng .”

 

An Tần thản nhiên: “Chỉ là nôn mửa mấy ngày thôi.”

 

Nhị hoàng t.ử đến nay vẫn khỏe.” Ngọc Dung thở dài, “Chủ t.ử cũng cần tiết chế ham ăn uống.”

 

An Tần sa sầm mặt: “Con sức khỏe yếu, khỏe mười mấy ngày , nó vẫn ốm yếu, Hoàng Quý phi chăm con thế nào!”

 

Ngọc Dung: … Đây là đổ ngược ?

 

Thôi, ngươi vui là .

 

An Tần vẫn vui: “Đều đại xá thiên hạ, các ngươi cung nữ đều thả , còn phục hồi vị phân cho ?”

 

Ngọc Dung nên lời.

 

Sao tha cho ngươi? Tha cho ngươi tội ăn nấm độc ?

 

Triều đình còn thể quản cái ?

 

An Tần đột nhiên vui vẻ: “ Viên Quế Hương cũng tha , bây giờ vẫn là Quý nhân, cùng vị phân với .”

 

Cái gì đáng vui?

 

An Tần khinh bỉ: “Viên Quế Hương bây giờ cũng nịnh bợ Hoàng hậu nữa, ngày ngày quấn lấy Ngô tổng quản nịnh nọt, thấy nàng sắp nhận Ngô tổng quản cha nuôi .”

 

Ngọc Dung : “Hoàng hậu tự khó bảo, Viên Quý nhân đây là đổi một cây đại thụ để nương tựa.”

 

An Tần tức giận: “Đều ngươi thông minh, ở nhà kính nàng vượt mặt? Còn để nàng thưởng, nổi bật.”

 

Ngọc Dung : “Viên Quý nhân tự cái của nàng …”

 

“Ta ưa cái vẻ khoe công của nàng … bây giờ ngươi , ngươi đàn áp nàng , càng ác càng .”

 

Thanh tiến độ bắt đầu nhấp nháy.

 

Ngọc Dung: Không thể chuyện nữa.

 

Nói nữa sẽ nhiệm vụ gì.

 

(Hết chương)

 

 

Loading...