Dựa Vào Hóng Chuyện Để Sống Sót Chốn Hậu Cung - Chương 204: Phần thưởng của Hoàng hậu
Cập nhật lúc: 2026-01-09 18:25:51
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ban cho cung Ngọc Túy, mỗi hai mươi lạng bạc. Cung nữ cận của Quý phi một trăm lạng bạc."
"Dặn dò Ngự thiện phòng, mỗi ngày dâng huyết yến, canh vi cá."
" Tú phòng y phục lót trong thoải mái nhất cho Ngọc Dung, dùng loại gấm cống phẩm nhất."
Từng mệnh lệnh một nhanh ch.óng lan truyền trong cung.
Tuy tuyên bố Quý phi thai, nhưng cũng gần như rõ .
Hoàng hậu tức giận ném vỡ bình hoa: "Cố Ngọc Dung quả nhiên thai, lòng Hoàng thượng càng thêm thiên vị."
Hàm Phương khuyên nhủ: "Nương nương đừng nổi giận, Quý phi tính tính mới năm tháng, còn năm tháng nữa mới sinh, là trai gái."
"Đợi đến khi đứa bé đời, chuyện muộn ."
Trong mắt Hoàng hậu đầy vẻ u ám, "Hoàng thượng khi sẽ lập tức sắc phong đứa bé Thái t.ử."
Hàm Phương thở dài: "Cung của Quý phi canh phòng nghiêm ngặt, chúng cách nào tay."
"Mẫu chắc đang sắp xếp." Hoàng hậu , "Bổn cung cũng thể chờ tin tức của mẫu , Hàm Phương, ngày mai ngươi gọi Lục Chiêu Nghi và Mục Tần qua đây chuyện."
Lục Chiêu Nghi và Mục Tần là hai phi tần thâm niên trong cung.
Những năm nay sủng ái bằng Vinh Phi, Chu Quý phi, nhưng Tiểu Doãn T.ử thỉnh thoảng vẫn đến cung của họ chơi, chuyện.
Phủ của Lục Chiêu Nghi là Lại bộ Thị lang, chuyên mua quan bán tước.
Phủ của Mục Tần là của Công bộ, tham ô tiền bạc trị thủy, đều Hoàng hậu nắm bằng chứng.
Nghe Hoàng hậu triệu kiến, hai vị phi tần vội vàng đến.
Hoàng hậu ngay ngắn ban , : "Mấy ngày nay chỉ lo chăm sóc Tam hoàng t.ử, hôm nay rảnh rỗi mới gọi các ngươi đến trò chuyện."
Lục Chiêu Nghi : "Nương nương Quý phi t.h.a.i ?"
Nghe đồn Hoàng thượng bất lực, xem đều là giả.
Mục Tần lâu sủng hạnh, trong lòng oán hận, lời cũng mang theo.
Hoàng hậu trách mắng hai : "Bổn cung gọi các ngươi đến chính là vì chuyện , các ngươi trẻ trung xinh , tại giữ Hoàng thượng?"
Hàm Phương dâng lên.
Lục Chiêu Nghi : "Quý phi nương nương độc chiếm Hoàng thượng, chỗ cho tần chúng chen chân."
Ngay cả Hoàng hậu, chẳng cũng lâu gặp Hoàng đế ?
"Người mưa móc chan đều, nhưng Quý phi nương nương chút ý tứ đó." Đôi mắt của Mục Tần mang theo vẻ tức giận, "Xin nương nương chủ."
Hoàng hậu mỉm : "Hôm nay gọi các ngươi đến chính là vì chuyện ."
Lục Chiêu Nghi và Mục Tần đều chăm chú lắng .
"Quý phi thai, chứng tỏ Hoàng thượng bất lực."
Hoàng hậu nhấp một ngụm , "Nếu Hoàng thượng bình thường, Quý phi bây giờ thể thị tẩm, các ngươi nắm lấy cơ hội."
Mục Tần kinh ngạc : "Hoàng hậu nương nương ."
Lục Chiêu Nghi lớn hơn hai tuổi, trầm hơn: " Hoàng thượng đến cung của tần , tần cũng đành chịu."
"Hoàng thượng sẽ đến cung các ngươi, các ngươi cẩn thận hầu hạ, qua vài , chẳng sẽ Hoàng thượng đoái thương .
Dù Hoàng thượng đến, các ngươi thể đến Ngự hoa viên, cầu Cửu Khúc tình cờ gặp gỡ? Đến T.ử Thần Điện dâng canh dâng nước?
Nếu vẫn đến, các ngươi thể giả bệnh cầu xin Hoàng thượng đến thăm? Cách thì nhiều, chỉ xem các ngươi chịu ?"
Hoàng hậu mỉm : "Các ngươi xem An Phi kìa, cung sủng hạnh đến mười , sinh Nhị hoàng t.ử, Tam hoàng t.ử, cả đời lo lắng, các ngươi cũng học theo nàng ."
Lần , chỉ Mục Tần động lòng, mà cả Lục Chiêu Nghi cũng động lòng.
"Tần chúng sẽ cố gắng thử."
Hoàng hậu phân phó: "Ban cho Lục Chiêu Nghi và Mục Tần mấy tấm lụa hồ, để họ may mấy bộ quần áo mới, ban cho mỗi một hũ mà Hoàng thượng thích uống."
Hai : "Thần thích uống ."
"Đây là Bích Loa Xuân do Tô Bắc tiến cống, cả hoàng cung chỉ mười hũ. Các ngươi thích, nhưng Hoàng thượng thích, nếu Hoàng thượng đến, các ngươi lấy gì để giữ chân Hoàng thượng?"
Mục Tần : "Nương nương suy nghĩ chu đáo."
Hàm Phương mỉm bưng phần thưởng .
Hoàng hậu đặc biệt : "Bổn cung chỉ là Quý phi độc sủng mà thôi."
Lục Chiêu Nghi và Mục Tần nhận phần thưởng khỏi cung Phượng Nghi, chào hỏi một tiếng mỗi một ngả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-hong-chuyen-de-song-sot-chon-hau-cung/chuong-204-phan-thuong-cua-hoang-hau.html.]
Mục Tần hớn hở với cung nữ Tư Quyên: "Về cung may quần áo mới cho bổn cung. Rồi mời Hoàng thượng qua đây thưởng hoa."
Tư Quyên : "Trong một tấm lụa màu xanh lá, hợp với làn da của nương nương, Lăng Ba tiên t.ử cũng chỉ đến thế mà thôi."
Mục Tần đắc ý : "Còn lá , cũng cất cho kỹ."
Tư Quyên : "Nô tỳ tuân mệnh."
Trong cung Khải Tường, Lục Chiêu Nghi bên cửa sổ lật sách, nhưng tâm trí ở sách.
"Mộng Dao, ngươi thấy hôm nay Hoàng hậu chuyện thâm ý gì ?"
Cung nữ Mộng Dao : "Nô tỳ thấy Hoàng hậu phục Quý phi độc sủng, gây khó dễ cho Quý phi nương nương."
Lục Chiêu Nghi chậm rãi : "Gây khó dễ kiểu thì tác dụng gì chứ?"
Mộng Dao : "Người tranh một , lẽ Hoàng hậu đơn thuần chỉ tranh thôi."
"Pha với nước, cho vịt ăn." Lục Chiêu Nghi , "Nếu độc thì giữ , nếu độc thì ngươi lén đổ , chúng đắc tội với ai cả."
Mộng Dao theo lời, pha trộn cỏ khô, con vịt ăn xong, dặn dò tiểu cung nữ: "Để ý kỹ con vịt , xem nó động d.ụ.c , khỏe mạnh , sáng mai đến báo."
Có một loại độc, thể phát tác ngay lập tức.
Ngày hôm , tiểu cung nữ đến báo: "Con vịt ăn xong lâu thì ngủ, hôm nay vẫn khỏe mạnh, đang tìm thức ăn ở sân ."
Mộng Dao bẩm báo với Lục Chiêu Nghi.
Lục Chiêu Nghi : "Hoàng hậu quả thực chỉ đơn thuần ban thưởng, nếu thì cất , đợi Hoàng thượng đến hãy lấy ."
Mộng Dao : "Nô tỳ tuân mệnh."
Bị coi là phụ nữ thai, Ngọc Dung sống những ngày cơm bưng nước rót.
An Tần đến cung Ngọc Túy dò hỏi tin tức: "Ngươi thật sự t.h.a.i ?"
Ngọc Dung : "Ngươi thấy ?"
Nhược Dương liếc An Tần một cái: Chẳng lẽ chủ t.ử còn thể giả m.a.n.g t.h.a.i .
"Nếu ngươi thai, hai đứa con của đều thể Thái t.ử ." An Tần chán nản , "Sau chỉ thể Thái phi thôi."
Ngọc Dung: Đại tỷ, chị cũng thẳng thắn quá đó.
Lời chẳng là đang nguyền rủa Tiểu Doãn T.ử c.h.ế.t ?
An Tần chán nản đến một nén nhang, thấy đồ ăn bàn.
"Đây là huyết yến ? Đây là thạch da từ keo vi cá ? Còn quả trứng , đây là trứng rùa biển sâu ?"
Ngọc Dung: Ha ha, quả hổ là chị.
"Ngọc Dung ..."
Màn dạo đầu quen thuộc, An Tần giao nhiệm vụ: "Dù ngươi cũng ăn hết, chia cho một nửa, ?"
Thanh tiến độ lóe lên.
Cái giọng điệu , dường như Thái hậu cũng quan trọng bằng đồ ăn mắt.
Ngọc Dung vui vẻ : "Ta đang lo ngày nào cũng ăn thế dễ béo đây. Ngươi thì cứ lấy ."
81.4%.
Nhiệm vụ thành cực kỳ dễ dàng.
An Tần : "Ta cũng thể lấy của ngươi, lát nữa về may mấy bộ quần áo nhỏ cho đứa bé, coi như chút lòng thành."
Thôi .
Đồ ngươi thêu ?
Ngọc Dung từ chối: "An Phi cứ chăm sóc Nhị hoàng t.ử cho , chỗ bổn cung thiếu thứ gì."
"Ngươi t.h.a.i chắc là buồn chán, đ.á.n.h trống cho ngươi nhé?"
Đầu óc Ngọc Dung ong ong.
"Không cần ."
Rảnh rỗi sinh nông nổi mới ngươi ngày nào cũng thùng thùng đ.á.n.h trống ?
Nhược Dương bưng đồ ăn đưa cho Tố Hinh: "Mau về ăn khi còn nóng, thì mất ngon."
An Tần vội : "Ngươi ."
(Hết chương)