Dựa Vào Hóng Chuyện Để Sống Sót Chốn Hậu Cung - Chương 230: Hai trận thành thần

Cập nhật lúc: 2026-01-09 18:32:46
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nắng chiều lốm đốm rọi lên song cửa sổ hình thoi, tuyết đọng phản chiếu ánh sáng ch.ói mắt, Ngọc Dung bảo Lương Tùng sang sương phòng từ từ pha , còn cầm cuốn du ký dựa sách.

 

Thám Nguyệt đến, khóe miệng Ngọc Dung gợi lên ý .

 

"Ca ca mượn tập tranh chữ, tiểu nha sợ bẩn, phiền Hinh Nhi tỷ tỷ đích một chuyến."

 

Hinh Nhi cầm tập tranh chữ , Ngọc Dung đuổi khéo tiểu nha .

 

Thám Nguyệt xuống thở dài: "Hôm nay phu nhân nhắc đến chuyện hôn nhân, trong lòng phiền muộn, tìm chuyện."

 

Ngọc Dung chớp đôi mắt to : "Tam tỷ tỷ vì mà phiền lòng?"

 

"Muội bối cảnh của hai tài năng thanh lưu ?" Thấy Ngọc Dung lắc đầu, Thám Nguyệt hạ thấp giọng , "Ta ngóng , đều chẳng gia đình gì."

 

Ngọc Dung rụt rè : "Mẫu tìm chắc hẳn đều là những gia đình bậc nhất."

 

Thám Nguyệt hận sắt thành thép.

 

"Muội đúng là quá yếu đuối, khác cũng tin. Nghe tên Đỗ Duy Nhạc là một gã đại hán đen đúa vạm vỡ, bình thường ít , cứ như đồ tể g.i.ế.c lợn, thương hoa tiếc ngọc."

 

Ngọc Dung lấy khăn tay che miệng, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc thích hợp.

 

Thám Nguyệt càng thêm đắc ý, miệng kiêng nể gì.

 

"Tông Tường là kẻ góa vợ, phu nhân của khắc c.h.ế.t, loại xứng với Tứ ? Ngộ nhỡ Tứ gả qua đó khắc thì ?"

 

Trong mắt Ngọc Dung lộ vẻ sợ hãi đúng lúc: "Vậy thế nào?"

 

Thám Nguyệt ngoài cửa sổ, nha Ngân Điệp của nàng đang canh cửa, đảm bảo ai lén.

 

"Tứ dung mạo xinh , gả cho những kẻ thì uất ức quá." Thám Nguyệt , " tâm ý mẫu quyết, Tứ nếu tự sớm nghĩ đường lui, chịu thiệt là chính ."

 

Ngọc Dung phối hợp diễn vẻ mặt lo lắng thôi: "Vậy bây giờ?"

 

"Đến mặt phụ ầm lên." Thám Nguyệt xúi giục, "Phụ cưng chiều , mẫu nhất định sẽ theo phụ ."

 

Ngọc Dung lộ vẻ nhút nhát: "Muội dám, phụ cũng chẳng quản nhiều thế."

 

"Còn một cách nữa." Thám Nguyệt thì thầm : "Tứ chẳng lẽ phát hiện, Hoàng thượng và Quý phi đều vô cùng sủng ái ?"

 

Ngọc Dung: *Thì ?*

 

Hương thoang thoảng, Thám Nguyệt mặt đầy phấn khích.

 

"Quý phi sắp về thăm nhà, Hoàng thượng sẽ đích cùng. Đã là phụ mẫu bên hết cách, Tứ chi bằng tìm cơ hội ngã chân Hoàng thượng, khơi dậy lòng thương xót của Hoàng thượng, từ đó xin một mối hôn sự . Mẫu phụ , chẳng lẽ còn Hoàng thượng?"

 

Ngọc Dung bừng tỉnh, kiếp Chu Tích Nguyệt giả vờ ngã, hóa là chủ ý của Chu Thám Nguyệt.

 

Chu Thám Nguyệt quả là tâm địa độc ác.

 

Nếu ngã chân Tiểu Doãn Tử, Chu phu nhân nhất định sẽ cho rằng quyến rũ Hoàng đế, sẽ dùng biện pháp mạnh trấn áp .

 

Kiếp , Tích Nguyệt tin.

 

kiếp , Chu Thám Nguyệt gặp .

 

"Đã là chủ ý , Tam tỷ tỷ tự dùng?"

 

Khóe miệng Ngọc Dung ngậm , hương càng gần hơn.

 

Chu Thám Nguyệt : "Muội dung mạo tuyệt mỹ, Hoàng thượng nhất định sẽ thương xót , là dung tư bồ liễu ngã cũng chẳng ai thèm để ý. Tứ , đây chính là cơ hội , chừng Hoàng thượng trúng, còn thể cung tần phi đấy."

 

"Xoảng" một tiếng, chén ném xuống đất.

 

Lương Tùng cao giọng ngoài rèm: "Tam cô nương hươu vượn cái gì thế?"

 

Chu Thám Nguyệt kinh hãi: "Sao ngươi ở đây?"

 

Rõ ràng Ngân Điệp canh ở bên ngoài, tên thái giám c.h.ế.t tiệt chui từ ?

 

"Nô tài pha ở sương phòng, lời của Tam cô nương nô tài thấy hết ." Lương Tùng mặt đầy chính khí , "Người , mời phu nhân đến đây chuyện."

 

Tiểu nha ngoài viện vội vàng mời.

 

Chu Thám Nguyệt ngăn cản nhưng kịp, nàng lo lắng : "Tứ đỡ cho đấy."

 

Ngọc Dung lấy khăn tay : "Đó là tự nhiên."

 

Chu Thám Nguyệt lúc mới yên tâm: "Có câu của yên tâm ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-hong-chuyen-de-song-sot-chon-hau-cung/chuong-230-hai-tran-thanh-than.html.]

Chính phòng của Chu phu nhân cách đó xa, đầy nửa nén hương tới: "Có chuyện gì ?"

 

Lương Tùng cao giọng kể đầu đuôi: "Tam cô nương xúi giục Tứ cô nương lúc thăm nhà giả vờ ngã chân Hoàng thượng, dùng sắc dụ dỗ Hoàng thượng, để mưu cầu mối hôn sự hơn."

 

Ngọc Dung: *Tóm tắt thật súc tích.*

 

Đặc biệt là mấy chữ "dùng sắc dụ dỗ Hoàng thượng".

 

Chu Thám Nguyệt hoảng hốt: "Không chuyện đó."

 

Lương Tùng cao giọng : "Nô tài chính tai thấy, chẳng lẽ là giả? Tam cô nương chính miệng , hôn sự phu nhân tìm uất ức Tứ cô nương, bảo Tứ cô nương tự mưu tính đường lui."

 

Chu phu nhân lạnh: "Tam nha đầu, đây là lời ngươi ?"

 

Chu Thám Nguyệt một mực chối bay: "Không chuyện đó, tên thái giám vu oan cho nữ nhi, Tứ thể chứng."

 

Chu phu nhân sang hỏi Ngọc Dung: "Tứ nha đầu, chuyện ?"

 

Ngọc Dung : "Lương công công là do Đại tỷ tỷ dạy dỗ, ngay cả Hoàng thượng cũng khen ông thẳng thắn trung nghĩa, sẽ dối ."

 

Lưng Lương Tùng thẳng tắp.

 

Ngọc Dung: *Rất đeo cho ngươi cái khăn quàng đỏ.*

 

Ngọc Dung cầm khăn tay lau nước mắt, tiếp tục : "Tam tỷ tỷ Đỗ Duy Nhạc là tên đồ tể đen béo, Tông Tường là kẻ góa vợ khắc thê, bảo nữ nhi tìm phụ ầm lên, còn bảo nữ nhi lúc thăm nhà ngã chân Hoàng thượng, còn cái gì mà nếu Hoàng thượng thương xót, còn thể cung tần phi."

 

Cảm giác như các điểm kiến thức đều tóm tắt hết .

 

Cảm ơn giáo d.ụ.c thi cử.

 

Chu Thám Nguyệt kinh hãi giận dữ Ngọc Dung: "Muội... sẽ đỡ cho mà."

 

"Chúng thể lừa gạt mẫu ?" Ngọc Dung kéo áo Chu phu nhân xin tha: "Tam tỷ tỷ nhất thời hồ đồ, mẫu chớ giận."

 

Ngọc Dung: *Nhìn xem, đỡ cho tỷ nhá.*

 

"Giỏi cho cái Tam nha đầu, bình thường coi thường ngươi ." Chu phu nhân sắc mặt xanh mét, "Ngã chân Hoàng thượng, hừ, chủ ý quả thực ."

 

Chu Thám Nguyệt quỳ xuống : "Mẫu tha tội, nữ nhi và Tứ đùa giỡn thôi, thật Tứ đối với hôn sự cũng nhiều oán thán..."

 

Chu phu nhân sang Ngọc Dung: "Phải ?"

 

Ngọc Dung chút do dự lập tức bày tỏ thái độ: "Hôn sự của nữ nhi, quyền do mẫu chủ, nữ nhi một vạn nguyện ý."

 

"Sau khi thăm nhà lập tức xem mắt, con cũng nguyện ý?"

 

"Không cần xem mắt. Mẫu cảm thấy ai thích hợp, trực tiếp định cho nữ nhi là ." Ngọc Dung biểu lòng trung thành sảng khoái, "Lệnh của cha lời của mai mối, nữ nhi tất cả đều theo mẫu ."

 

Họ dám cưới, liền dám gả.

 

Lương Tùng cao giọng khen: "Tứ cô nương hiền lương thục đức."

 

Ngọc Dung: *Cái ảo tưởng ngươi cứ giữ lấy .*

 

Chu phu nhân hài lòng : "Vẫn là Tích Nguyệt hiểu chuyện."

 

Chu Thám Nguyệt cảm thấy n.g.ự.c như tảng đá lớn đè nặng, thở nổi.

 

"Tự lãnh hai mươi thước lòng bàn tay, quỳ chép mười kinh thư, trừ sáu tháng tiền tiêu vặt." Chu phu nhân với Lan Thọ, "Gửi thư bảo Liêu di nương hồi phủ, dạy dỗ con gái cho ."

 

Chu Thám Nguyệt : "Con dám nữa."

 

Chu phu nhân phẩy tay áo bỏ , Ngọc Dung mỉm : "Ta nhớ chúng t.h.u.ố.c trị thương thượng hạng, Tam tỷ tỷ lát nữa chịu đòn, Lạc Tuyết tìm để Tam tỷ tỷ mang về."

 

Lương Tùng khen: "Tứ cô nương nhân ái thiện, tính toán hiềm khích lúc ."

 

Ngọc Dung: *Cái ảo tưởng ngươi cũng cứ giữ lấy .*

 

Chu Thám Nguyệt nghiến răng : "Chủ tớ các ngươi tính toán lắm, coi như thua."

 

Lương Tùng chắn mặt Ngọc Dung, cao giọng : "Ý của Tam cô nương chẳng lẽ còn ?"

 

Ngọc Dung: *Bồi thêm một d.a.o nhanh chuẩn độc.*

 

Trong phủ Chu gia tin đồn lan nhanh, Quý phi ban cho Tứ cô nương một thái giám mặt đen lợi hại, thái giám thánh chỉ của Hoàng thượng nương nương, thượng phương bảo kiếm và miễn t.ử kim bài, ngay cả Tam cô nương cũng phạt.

 

Lương Tùng tái chiến phong thần.

 

(Hết chương)

 

 

Loading...