Dựa Vào Hóng Chuyện Để Sống Sót Chốn Hậu Cung - Chương 235: Quyến rũ Lương Tùng

Cập nhật lúc: 2026-01-09 18:32:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày hôm , Ngân Điệp mượn cớ từ biệt các chị em đến Noãn Nguyệt Trai.

 

Tam cô nương , bảo nàng lừa Lương Tùng đến một nơi vắng vẻ, đó xé rối y phục của , Lương Tùng ép buộc nàng đối thực.

 

Chỉ cần những điều , sẽ thưởng cho nàng hai trăm lượng bạc.

 

Ở Tướng phủ tám năm, Ngân Điệp chỉ tích cóp mười mấy lượng bạc, nay đuổi xuống bếp tạp vụ, tiền đồ , trong lòng đang hoang mang. Đột nhiên Tam cô nương đến chuyện , liền nhận lời ngay.

 

Trong rèm châu, Ngưng Sương hầu hạ Ngọc Dung nghỉ trưa, Hinh Nhi , Lạc Tuyết dẫn các tiểu nha quét dọn tuyết đọng, Lương Tùng đang cho chim sáo ăn hành lang.

 

Ngân Điệp chào hỏi Lạc Tuyết một tiếng, đến mặt Lương Tùng thì thầm: "Lương công công, sắp rời khỏi tiền viện ."

 

Lương Tùng đầu cũng ngẩng lên cho chim ăn: "Cô là ai?"

 

Ngân Điệp: ...

 

"Nô tỳ là Ngân Điệp, chút chuyện riêng với công công."

 

Lương Tùng cho sáo ăn: "Ta quen cô, chẳng gì để với cô cả."

 

Ngân Điệp hít sâu một : "Nghe công công trung thành, chuyện quan hệ đến tiền đồ của Tứ cô nương."

 

Lương Tùng đặt mồi xuống: "Cô ."

 

"Ở đây tiện." Ngân Điệp thầm vui mừng , "Chuyện quan hệ trọng đại, xin công công tìm một nơi để ."

 

"Thật sự quan hệ đến Tứ cô nương?" Lương Tùng xác nhận nữa.

 

Ngân Điệp khẳng định: "Nô tỳ tuyệt dối."

 

Lương Tùng dẫn Ngân Điệp đến sương phòng trống của Noãn Nguyệt Trai, tự : "Cô ."

 

Ngân Điệp đóng cửa , khóe miệng lộ ý .

 

Lương Tùng cuối cùng cũng c.ắ.n câu .

 

"Lương công công thấy tướng mạo nô tỳ thế nào?" Ngân Điệp chủ động quyến rũ .

 

Lương Tùng kỹ Ngân Điệp, nghĩ đến các nương nương trong cung và Tứ cô nương, khẳng định kết luận: "Nhan sắc hạng trung hạ."

 

Ngân Điệp tức đến đỏ mặt, tú lệ, n.g.ự.c cũng to, tên thái giám ch.ó c.h.ế.t dám nhan sắc trung hạ.

 

"Nô tỳ nguyện lấy dung tư bồ liễu hầu hạ công công sinh hoạt." Ngân Điệp liếc mắt đưa tình, "Công công mới đến Tướng phủ, thiếu một tri kỷ lạnh nóng."

 

Lương Tùng hiểu ý: "Trong viện chậu than, cần cô đốt lửa."

 

Ngân Điệp nghiến răng: "Ý của nguyện ý đối thực với ông."

 

Lương Tùng đ.á.n.h giá Ngân Điệp: "Ngân cô nương, kích động sảng ? Có cần gọi đại phu đến trị đờm mê tâm hỏa ?"

 

Ngân Điệp tức điên , trực tiếp cởi áo ngoài, rối tóc: "Xin công công khám bệnh giúp ."

 

"Ta khám bệnh, cho dù khám bệnh cũng cần cởi y phục." Giọng Lương Tùng trở nên nghiêm khắc, "Mặc y phục cút ngoài."

 

Ngân Điệp lớn tiếng kêu lên: "Lương Tùng cưỡng bức , cứu mạng với."

 

Giờ là do Liêu di nương sắp xếp tỉ mỉ, đúng lúc Chu phu nhân thỉnh an Chu Dĩ Thời, ngang qua Noãn Nguyệt Trai.

 

Nghe thấy tiếng kêu cứu trong Noãn Nguyệt Trai, Chu phu nhân khỏi bước .

 

Ngọc Dung đang ngủ trưa đ.á.n.h thức, vội vàng cửa đón tiếp.

 

Chu phu nhân cau mày : "Ta thấy trong viện con tiếng kêu cứu."

 

Ngọc Dung ngái ngủ : "Nữ nhi thấy."

 

Ngân Điệp lảo đảo chạy , quỳ ở cửa hoa rủ lóc kể lể: "Phu nhân cứu mạng, Lương công công ép buộc nô tỳ đối thực, nô tỳ chịu liền cưỡng ép xé y phục của nô tỳ."

 

Ngọc Dung lập tức tỉnh táo: *Đùa gì . Lương Tùng xé y phục của cũng thèm xé của ngươi .*

 

Chu phu nhân giận dữ: "Lại chuyện ?"

 

Ngọc Dung : "Tuyệt đối thể nào."

 

Liêu di nương tiến lên đỡ Ngân Điệp, ôn tồn : "Ngươi chịu uất ức gì, rõ cho phu nhân , phu nhân sẽ chủ cho ngươi."

 

"Nô tỳ hôm nay xuống bếp, đến từ biệt các chị em. Lương công công lời dặn dò nô tỳ, nô tỳ theo đến sương phòng vắng , ai ngờ Lương công công giở trò đồi bại với nô tỳ."

 

Ngân Điệp òa lớn, "Lương công công bình thường vẻ đạo mạo, ngờ..."

 

Ngọc Dung : "Lương Tùng loại đó."

 

"Đứa trẻ đáng thương, ngươi chịu uất ức ." Liêu di nương thở dài , "Tứ cô nương, sự việc đến nước cô nương còn bao che cho nô tài của ?"

 

Chu phu nhân giận dữ : "Tích Nguyệt, con quản lý Noãn Nguyệt Trai kiểu gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-hong-chuyen-de-song-sot-chon-hau-cung/chuong-235-quyen-ru-luong-tung.html.]

 

Ngọc Dung: *Lão Lương gài bẫy tiên nhân khiêu (mỹ nhân kế) .*

 

"Mẫu , Hoàng thượng và Quý phi đều Lương công công thẳng thắn." Ngọc Dung biện giải cho Lương Tùng, "Trong chuyện nhất định hiểu lầm."

 

Dịch: *Đây là Lăng cẩu và Quý phi coi trọng.*

 

Liêu di nương nhàn nhạt : "Hôm đó Họa Mi cô nương vô tình , Lương Tùng chẳng qua chỉ là thái giám pha , bình thường gặp Hoàng thượng Quý phi cũng ít."

 

Dịch: *Coi trọng cái rắm.*

 

Ngân Điệp : "Tứ cô nương bao che Lương Tùng, nô tỳ lấy cái c.h.ế.t để chứng minh trong sạch, vạch trần hành vi bất chính của Lương công công."

 

Liêu di nương ôm lấy Ngân Điệp: "Nha đầu ngốc, ngươi ở trong phủ tám năm, công lao cũng khổ lao, phu nhân sẽ chủ cho ngươi."

 

Chu phu nhân : "Người , trói Lương Tùng ."

 

Lương Tùng và Ngọc Dung đồng thanh : "Khoan ."

 

Ngọc Dung thở dài, liều c.h.ế.t cũng bảo vệ Lương Tùng, ngờ và Chu phu nhân trở mặt thành thù đến sớm thế .

 

Lương Tùng: *Cô nương ?*

 

Ngọc Dung: *Ngươi ! Ta chiêu là chiêu cuối đấy.*

 

Lương Tùng sang với Chu phu nhân: "Ngân cô nương oan uổng nô tài, nô tài bằng chứng chứng minh."

 

Ngọc Dung: *Có bằng chứng sớm? Còn nữa, cái tiếng Ngân cô nương ma mị quá...*

 

Sắc mặt Liêu di nương âm trầm: "Cưỡng từ đoạt lý, rõ ràng là sương phòng , ngươi thể bằng chứng gì?"

 

Ngân Điệp : "Lương Tùng chính là thấy bốn bề vắng lặng, mới giở trò đồi bại với nô tỳ."

 

Sương phòng bốn mặt đều là cửa sổ, phần chạm rỗng hình phúc thọ, lấy ánh sáng thông gió .

 

Lương Tùng đẩy cửa sương phòng bên cạnh , chỉ thấy bên trong mấy nha bà t.ử đang thêu thùa y phục khăn tay, thấy tiếng động liền vội vàng dậy thỉnh an Chu phu nhân.

 

Mặt Ngân Điệp xám ngoét: "Vừa bên cạnh nhiều thế ?"

 

Ngọc Dung: *Ổn .*

 

Lương Tùng chỉ một bà t.ử : "Ngươi xem thấy gì?"

 

"Ngân Điệp hỏi Lương công công cô trông , Lương công công , Ngân Điệp liền phát điên xé y phục."

 

Ngọc Dung: ...

 

Lương Tùng chỉ một nha : "Ngươi ."

 

"Ngân Điệp đòi đối thực, Lương công công Ngân Điệp bệnh, Ngân Điệp cởi y phục bảo Lương công công chữa bệnh cho cô ."

 

Cũng chắp vá chân tướng .

 

Chu phu nhân kinh ngạc : "Các ngươi ở sương phòng gì?"

 

Lương Tùng nghiêm mặt : "Ngày mai Tứ cô nương Đỗ phủ xem mắt, nô tài bảo các nha thêu ít khăn tay túi thơm, thưởng cho nha Đỗ phủ."

 

Ngọc Dung: ... *Ngươi nghĩ chu đáo thật.*

 

Liêu di nương tức giận : "Tại nhiều thế tiếng động?"

 

Bà t.ử : "Lương công công cô nương đang nghỉ ngơi, cho phép chúng nô tỳ phát nửa điểm tiếng động, còn Quý phi nương nương cũng thói quen ."

 

Ngực Lương Tùng ưỡn thẳng tắp.

 

Ngọc Dung sang Ngân Điệp: "Nói như , ngươi cố ý hãm hại Lương công công? Ngươi gì? Ai sai khiến ngươi?"

 

Ngân Điệp sợ đến mức nên lời.

 

Chu phu nhân tát một cái: "Giỏi cho cái nha đầu, dám hãm hại chủ t.ử, ai cho ngươi cái gan đó? Không thành thật khai , cho cả nhà ngươi tù."

 

Xa xa gốc cây, nha Hoa Khê của Liêu di nương đó, thấy vội tìm Chu Thám Nguyệt.

 

Ngân Điệp sợ đến phát : "Tam cô nương cho nô tỳ hai trăm lượng bạc, bảo nô tỳ như ."

 

Chu phu nhân giận dữ: "Lan Thọ, cho gọi Tam cô nương qua đây."

 

Liêu di nương run rẩy: "Nếu Tam cô nương chuyện , đầu tiên tha cho nó."

 

Ngọc Dung đầy ẩn ý: "Chuyện lớn thế , Tam cô nương cũng bàn bạc với di nương, đúng là nên dạy dỗ tỷ ."

 

Chu phu nhân nghi ngờ Liêu di nương.

 

(Hết chương)

 

 

Loading...