Dựa Vào Hóng Chuyện Để Sống Sót Chốn Hậu Cung - Chương 247: Tiểu Doãn Tử gánh tội thay
Cập nhật lúc: 2026-01-09 18:33:03
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm dài yên tĩnh, ngày hôm Ngọc Dung và Chu Tham Nguyệt đến Chiêu Dương Cung cáo từ, Chu Quý phi vẫn tỉnh giấc.
Đan Thước khẽ : "Đêm qua Quý phi nương nương vui vẻ nên uống nhiều mấy chén, giờ vẫn còn mềm rũ. Nương nương lệnh cho nô tỳ tiễn hai vị cô nương về phủ."
Chu Tham Nguyệt : "Vừa tỷ tỷ cũng thể về phủ thăm nhà."
Họa Mi xách nhiều hộp gấm .
"Đây là nương nương ban cho phu nhân và nhị cô nương, mời các cô nương mang về."
Hinh Nhi và Thu Nhạn vội vàng nhận đồ.
Đan Thước : "Nương nương , mời các cô nương rảnh rỗi thì cung nhiều hơn."
Chu Tham Nguyệt vội đáp: "Nương nương quá yêu thương."
Ngọc Dung mắt tinh, thấy Thu Nhạn nhét một túi bạc tay áo Họa Mi, liền hai ngày nay Chu Tham Nguyệt và Họa Mi tạo mối quan hệ.
Ngọc Dung vịn tay Lương Tùng bước khỏi Chiêu Dương Cung, đến cửa cung thì lên kiệu mềm, Chu Tham Nguyệt và Đan Thước cũng lên kiệu.
Về đến Chu phủ, Ngọc Dung cẩn thận y phục đến thỉnh an Chu phu nhân, thấy Chu Tham Nguyệt sớm ở bên cạnh hầu hạ.
Trên bàn bày đầy thức ăn và gấm vóc do Chu Quý phi ban tặng.
Liêu di nương lưng Chu phu nhân, : "Quý phi nương nương hiếu thuận, ở trong cung cũng luôn nhớ đến phu nhân."
Chu phu nhân hài lòng đáp: "Đồ đạc thì thôi, quan trọng là tấm lòng ."
Chu Tham Nguyệt bày tất cả những vật phẩm do Quý phi, Vinh Phi ban thưởng cho Chu phu nhân xem.
"Đây là gậy như ý Hoàng thượng ban, đây là ngọc bích đại tỷ tỷ ban, còn đây là của Vinh Phi, Hiền Phi ban thưởng."
Chu phu nhân xem xét kỹ : "Đều là đồ , con giữ của hồi môn."
Thấy Ngọc Dung , Chu Tham Nguyệt khỏi ghen tị, châm chọc: "So với đồ của tứ , của con gái quả thực đáng ."
Chu phu nhân nhướng mày: "Đều là con gái, lẽ nào sự khác biệt?"
Chu Tham Nguyệt khiêu khích: "Tứ Vinh Phi, Hiền Phi tặng mấy bộ trang sức, còn vòng vàng ngọc, đồ cổ, mã não, nam châu, những món chất lượng còn hơn cả trang sức của mẫu nữa."
Chu phu nhân vui.
Liêu di nương : "Tứ cô nương đừng giấu giếm, mang cho chúng mở mang tầm mắt ."
Ngọc Dung đáp: "Tam tỷ tỷ quá lời , các nương nương ban thưởng đều là nể mặt đại tỷ tỷ."
"Nói , đồ ban cho tứ cô nương quả thực hậu hĩnh hơn ?" Liêu di nương , "Rốt cuộc vẫn là tam cô nương ngốc nghếch, ăn khéo léo như tứ cô nương."
Chu phu nhân vui : "Mang đồ ban thưởng qua đây, để xem là thứ gì."
Ngọc Dung dâng lên, : "Nữ nhi để đồ ban thưởng ở Chiêu Dương Cung, mang về phủ."
Chu Tham Nguyệt kinh ngạc đau lòng: "Nhiều đồ như , đều mang về?"
Chu phu nhân nghi hoặc Ngọc Dung.
Tại mang về phủ?
Ngọc Dung nhẹ nhàng giải thích: "Nữ nhi trong lòng hiểu rõ, đồ ban thưởng của các vị nương nương đều là nể mặt đại tỷ tỷ. Sau nhà của các vị nương nương cung, đại tỷ tỷ thể đáp lễ, còn ban thưởng gấp bội cho họ. Nữ nhi thương đại tỷ tỷ, nên để bộ đồ ban thưởng cho đại tỷ tỷ dùng để ban tặng khác."
Chu phu nhân vô cùng vui vẻ: "Con nghĩ thật chu đáo, đúng là thật lòng thương đại tỷ tỷ của con."
Chu Tham Nguyệt đang cầm đôi bông tai do Vinh Phi ban, đặt xuống , mà cầm cũng xong.
Liêu di nương : "Tứ cô nương nghĩ thật chu đáo. Chỉ là cùng cung, cô nương cũng nên nhắc nhở tam cô nương một tiếng chứ."
Gừng càng già càng cay, Liêu di nương c.ắ.n ngược Ngọc Dung, cô độc chiếm công lao.
Ngọc Dung thản nhiên đáp: "Tam tỷ tỷ thấy đồ ban thưởng quá ít, phàn nàn mãi, thật nên nhắc nhở từ ."
Chu Tham Nguyệt định phủ nhận, nhưng thấy Lương Tùng sừng sững lưng Ngọc Dung, đành nuốt lời .
Liêu di nương lúc : "Tứ cô nương cửa hàng và ruộng đất do hai vị ca ca cho, dĩ nhiên để những món đồ ban thưởng mắt."
Chu Tham Nguyệt bĩu môi lạnh: "Đâu chỉ hai ca ca, tứ cung còn nhận Hiền Phi, Vinh Phi tỷ tỷ, thật là khéo léo xoay sở."
Ánh mắt Chu phu nhân trở nên sắc bén: "Thật ?"
Đôi con đúng là tiểu nhân chính hiệu, Ngọc Dung thể tập trung tinh thần đối phó.
"Nữ nhi là giúp đại tỷ tỷ, để đại tỷ tỷ thêm vài đồng minh trong cung mà thôi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-hong-chuyen-de-song-sot-chon-hau-cung/chuong-247-tieu-doan-tu-ganh-toi-thay.html.]
Chu phu nhân tỏ ý kiến.
"Hừ, đại tỷ tỷ cần ngươi giúp ?" Chu Tham Nguyệt bất bình .
Liêu di nương : "Có nhiều tướng quân ca ca, hậu phi tỷ tỷ chỗ dựa, tứ cô nương quả thật thể ngang trong phủ ."
Ánh mắt Chu phu nhân sắc lẹm, ẩn chứa sát khí.
Nếu chuyện xử lý triệt để, e rằng tai họa sẽ nổi lên từ những chuyện nhỏ nhặt.
Ngọc Dung quỳ xuống: "Nữ nhi chuyện quan trọng bẩm báo mẫu , xin mẫu cho lui những khác."
Liêu di nương và các nha , bà v.ú lui .
Hinh Nhi nhỏ với Lan Thọ: "Liêu di nương và tam cô nương thật gì, cứ thấy cô nương nhà chúng là chịu ."
Lan Thọ trừng mắt nàng: "Không chủ t.ử."
"Chim sẻ chí chim hồng, một đám tiểu nhân, cô nương nhà chúng nhất định sẽ là phượng hoàng cành cao."
Hinh Nhi giờ đây khâm phục Ngọc Dung.
Lan Thọ khẽ dạy con gái: "Cứ xem tứ cô nương qua ."
Sát tâm của Chu phu nhân, Lan Thọ thấy rõ.
Liêu di nương đang trách mắng Chu Tham Nguyệt trong hoa viên.
"Cùng cung, các nương nương yêu mến, con cũng học hỏi một chút ."
Chu Tham Nguyệt bực bội : "Tiện nhân do vũ nữ sinh , mới thèm học."
"Học cũng , phu nhân nổi sát tâm, tứ nha đầu sống bao lâu nữa ." Liêu di nương lạnh, "Biết thế mà còn sống lay lắt lâu như , cũng coi như là bản lĩnh của nó."
Chu Tham Nguyệt : "Không nó riêng với phu nhân chuyện gì?"
Liêu di nương mím môi : "Dù nó khéo ăn đến cũng qua sự nghi ngờ của phu nhân, trừ khi nó lý do gì đó kinh thiên động địa."
Chỉ là một nữ t.ử hậu trạch, gì lý do gì kinh thiên động địa chứ.
Rèm châu mềm mại che sát khí của Chu phu nhân trong làn khói hương và nóng bốc lên từ chén .
Chu phu nhân dùng nắp chén gạt cặn : "Nói , chuyện quan trọng gì?"
"Nữ nhi cung nhận nhiều tỷ tỷ, thực sự là do tình thế bắt buộc." Ngọc Dung rưng rưng , "Đại tỷ tỷ xảy chuyện lớn ."
Chu phu nhân vội vàng: "Đừng chuyện giật gân, chuyện lớn gì? Sao từng ?"
Ngọc Dung quanh, khẽ : "Nữ nhi cung thấy đại tỷ tỷ buồn bã, đó hỏi cung nữ mới , Hoàng thượng tròn một tháng triệu hạnh đại tỷ tỷ."
"Cái gì?" Chu phu nhân kinh hãi, đặt chén xuống hỏi, "Lẽ nào Nguyệt Nhi thất sủng ?"
Ngọc Dung: *Tiểu Doãn Tử, xin nhé, gánh quả tội giùm .*
"Nữ nhi lo sẽ kích động đại tỷ tỷ, dám hỏi nhiều, chỉ thể tìm cách nhận tỷ khắp nơi, chính là xem rốt cuộc là hồ ly tinh nào quyến rũ Hoàng thượng, khiến đại tỷ tỷ thất sủng."
Ngọc Dung tỏ vẻ căm thù chung.
Chu phu nhân bình tĩnh một chút: "Con hỏi ?"
Ngọc Dung ngập ngừng: "Nữ nhi dám ."
"Con cứ , Chu phủ chúng sợ gì, cha con và Thái hậu ở đây." Chu phu nhân lạnh, "Ta xem hồ ly tinh nào lá gan lớn như ."
Ngọc Dung khẽ : "Nữ nhi điều tra nhiều nơi, kết quả là Hoàng thượng bất lực."
Chu phu nhân càng kinh ngạc hơn: "Hoàng thượng bất lực?"
Sao thể?
Hoàng thượng đang ở độ tuổi sung mãn, thể bất lực?
Ánh mắt Chu phu nhân sắc bén: "Ngươi đừng lừa !"
"Con dám lừa mẫu . Đan Thước tỷ tỷ vẫn còn ở phủ, mẫu gọi tỷ đến hỏi là ngay."
Ngọc Dung kêu oan.
Kế sách hiện giờ, tự bảo vệ chỉ thể đục nước béo cò.
(Hết chương)