Dựa Vào Hóng Chuyện Để Sống Sót Chốn Hậu Cung - Chương 298: Liên hoàn kế của Hoàng hậu

Cập nhật lúc: 2026-01-12 10:57:06
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ ngoài điện một tiếng gầm, Đỗ Duy Nhạc giằng đứt dây thừng xông , thấy Hiền Phi đất, đàn ông vạm vỡ đen sạm run rẩy ngừng, nước mắt lã chã rơi.

 

"Các g.i.ế.c Nhược Lan."

 

Tiếng của Đỗ Duy Nhạc vang như chuông, dọa Hoàng hậu và các phi tần trốn rèm.

 

Đỗ Duy Nhạc đuổi theo, quỳ xuống ôm Hiền Phi nức nở: "Nhược Lan, em chúng sẽ ở bên dài lâu. Em giữ lời."

 

Hiền Phi khẽ : "Đừng , chúng thể liên lụy Tích Nguyệt."

 

Đỗ Duy Nhạc như mưa: "Anh em."

 

"Thật nực , từ nay về chúng sẽ lưu danh ô nhục ngàn năm." Hiền Phi , "Ta cam tâm."

 

Ngọc Dung lao tới : "Hiền Phi tỷ tỷ, tỷ ngốc như , , sẽ cách mà."

 

Hơi thở của Hiền Phi dần rối loạn: "Muội , hãy nghĩ cách, để câu chuyện của chúng lưu truyền."

 

Ngọc Dung ngâm: "Lương hoàng trọng sắc nhớ khuynh quốc, ngự trị bao năm tìm chẳng . Nhà Lâm gái mới lớn khôn, khuê phòng nuôi nấng ."

 

Hiền Phi mắt lộ vẻ vui mừng, : "Đây là cho ?"

 

"Vâng." Ngọc Dung tiếp tục, "Trời sinh vẻ khó bỏ , một sớm chọn bên quân vương. Thương cung môn sâu tựa biển, từ đây Đỗ lang là qua đường."

 

Chị em em đều phong đất, thương vẻ vang sinh từ cửa nhà. Khiến cho lòng cha thiên hạ, sinh con trai mà sinh con gái.

 

Chuông trống chậm rãi đêm dài, sông Ngân lấp lánh trời sắp sáng. Ngói uyên ương lạnh sương nặng, chăn thúy vũ lạnh ai cùng chung.

 

Chỉ đem vật cũ tỏ tình sâu, trâm vàng hộp ngọc gửi . Chỉ mong lòng vững như vàng ngọc, trời đất nhân gian sẽ gặp .

 

Hơi thở của Hiền Phi sắp cạn, nhưng vẻ vui mừng hiện rõ: "Có bài thơ , cũng uổng kiếp ."

 

Đỗ Duy Nhạc ôm Hiền Phi, ánh mắt chứa đầy sự quyến luyến thành lời.

 

Ngọc Dung nhẹ nhàng : "Trên trời nguyện chim liền cánh, đất nguyện cây liền cành. Trời dài đất lâu lúc hết, hận miên man bao giờ dứt."

 

"Chim liền cánh, cây liền cành, thật , cảm ơn ."

 

Hiền Phi lộ vẻ thần thái khác thường, trong vòng tay Đỗ Duy Nhạc dần dần nhắm mắt.

 

Đỗ Duy Nhạc : "Muội , cảm ơn , Nhược Lan thanh thản."

 

Ngọc Dung vội vàng: "Huynh ..."

 

Lời dứt, chỉ thấy Đỗ Duy Nhạc ôm Hiền Phi, chạy mấy bước đ.â.m đầu tường, m.á.u của hai hòa , loang lổ gạch xanh của cung Từ Ninh.

 

Cuối cùng, họ vẫn thể ở bên .

 

Trời đột nhiên đổ mưa lớn, dường như đang thương tiếc cho hai , Ngọc Dung ngửa mặt lên trời, nước mắt lưng tròng.

 

Thấy nguy hiểm qua, Hoàng hậu bước : "Nếu hai c.h.ế.t, tiên dùng chiếu cuốn , dùng vôi trấn ở lãnh cung, đợi Hoàng thượng về xử lý."

 

Thái giám mang chiếu lên, lôi hai .

 

Tay Ngọc Dung trong tay áo nắm c.h.ặ.t.

 

Chu Quý phi : "Nếu nhân chứng c.h.ế.t, thì thể chỉ tội của Tích Nguyệt, tiên để ở cung Chiêu Dương vài ngày, đợi Hoàng thượng về chủ, Hoàng hậu nương nương thấy thế nào?"

 

Hoàng hậu mỉm : "Sự thật rõ, xin Tứ cô nương về Chu phủ , Bổn cung mời Chu phu nhân cung đón ."

 

An Tần : "Hoàng hậu nương nương nhân từ."

 

Ngọc Dung trong lòng kinh hãi.

 

Hoàng hậu là con vợ lẽ ?

 

Nếu đưa về Chu phủ, chắc chắn sẽ Chu phu nhân lấy cớ thanh lý môn hộ xử lý.

 

Hoàng hậu thật độc ác.

 

Một vòng nối một vòng, thấy Hiền Phi tư thông thể vu khống , liền mượn tay Chu phu nhân trừ khử .

 

Ngọc Dung vội : "Trong cung Thái hậu một đồ vật cần sắp xếp, thần nữ ở cung Từ Ninh đợi ."

 

Hoàng hậu : "Những chuyện , giao cho cung nữ là ."

 

Bóng dáng Chu phu nhân xuất hiện ở cửa cung Phượng Nghi, ôn hòa : "Tích Nguyệt, theo về , cha con nhớ con, Thành Hi cũng lâu gặp con."

 

Chu Quý phi hề , khuyên em gái rời khỏi nơi thị phi: "Tích Nguyệt về phủ nghỉ ngơi hai ngày cũng ."

 

Chu phu nhân : "Mẹ hầm canh, đợi con về uống, Lan Thọ, Ma Cô, các ngươi dìu Tứ cô nương khỏi cung."

 

Canh , e là canh độc.

 

Hoàng hậu mỉm : "Phu nhân và Tứ cô nương con đồng lòng, thật đáng ngưỡng mộ."

 

Lan Thọ thương hại Ngọc Dung, Tứ cô nương lăn lộn một vòng, cuối cùng vẫn rơi tay phu nhân.

 

Trong cung Đỗ Duy Nhạc c.h.ế.t, Lý Thành ở Tây Sơn cùng Hoàng thượng và Thái hậu, Chu Quý phi, Thục Phi, Vinh Phi... nỗi khổ của .

 

Ngọc Dung ai nương tựa, Ma Cô nửa dìu nửa ép khỏi cung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-hong-chuyen-de-song-sot-chon-hau-cung/chuong-298-lien-hoan-ke-cua-hoang-hau.html.]

 

Ra khỏi cửa cung lên kiệu mềm, Chu phu nhân như như : "Ngươi dựa sự sủng ái của Thái hậu, mà dám chuyện đại nghịch bất đạo như , hôm nay thanh lý môn hộ."

 

Ngọc Dung : "Mẫu , con gái oan."

 

"Ngươi oan , quan tâm." Chu phu nhân lộ rõ bộ mặt thật, "Ta Dao Nguyệt trừ khử ngươi, cái gai trong mắt ."

 

Ngọc Dung : "Con đối với đại tỷ luôn lễ phép."

 

Chu phu nhân hừ một tiếng: "Ngươi mưu đồ lớn lắm, sẽ tin ngươi, trừ khi ngươi c.h.ế.t."

 

Lan Thọ lấy một chiếc chén men xanh, dâng cho Ngọc Dung, tiếc nuối : "Mời cô nương dùng canh."

 

Bên trong là t.h.u.ố.c độc kiến huyết phong hầu.

 

Chu phu nhân thậm chí đợi về đến phủ.

 

Ngọc Dung nào chịu uống, : "Con gái hầu hạ mẫu uống canh , đó con gái sẽ uống."

 

Chu phu nhân lạnh.

 

Ma Cô lôi một sợi dây thừng, nếu Ngọc Dung uống canh, sẽ siết cổ Ngọc Dung.

 

Ngọc Dung nắm c.h.ặ.t cây trâm vàng giấu trong tay áo.

 

lúc nguy cấp, chỉ ngoài kiệu Tông Tường : "Tiểu tế bái kiến mẫu ."

 

Ma Cô thu sợi dây.

 

Chu phu nhân vén rèm hỏi: "Sao con đến đây? Có Nghênh Nguyệt chuyện gì ?"

 

Tông Tường : "Nghênh Nguyệt nhớ Tứ , Tứ khỏi cung, nên đặc biệt nhờ tiểu tế đến đón về phủ tụ họp."

 

Chu phu nhân : "Ngày mai tụ họp cũng muộn, hoặc để Nghênh Nguyệt về phủ gặp em gái cũng ."

 

Lần nhất định để nó thấy ánh bình minh ngày mai.

 

Tông Tường chắp tay : "Xin nhạc mẫu tạo điều kiện, để Tứ vất vả một chuyến, Nghênh Nguyệt thai, thể nhiều."

 

Chu phu nhân vui mừng: "Nghênh Nguyệt t.h.a.i ?"

 

"Vâng, đang định gửi thư báo tin vui cho phụ mẫu ." Tông Tường , "Nghênh Nguyệt ăn ngon, khó chịu lắm, Tứ kể chuyện ."

 

Chu phu nhân : "Để Tích Nguyệt uống canh ."

 

Lan Thọ dâng canh.

 

Hôm nay, Chu phu nhân quyết tâm lấy mạng Ngọc Dung.

 

Ngọc Dung vội : "Con khỏi cung, bụng còn đói, thích canh dầu mỡ."

 

Tông Tường : "Con từ ca trực về phủ, bụng đang réo, là nhạc mẫu ban cho con uống."

 

Nói xong, liền định lấy chén men xanh.

 

Ma Cô lùi nửa bước.

 

Chu phu nhân vội : "Canh là để phụ nữ dưỡng âm, đàn ông uống ."

 

Con gái góa bụa khó khăn lắm mới tái giá, thể góa phụ nữa.

 

"Nếu , tiểu tế xin đón Tứ cùng Nghênh Nguyệt." Tông Tường cho nha dìu Ngọc Dung xuống kiệu, "Vài ngày nữa tiểu tế sẽ đưa Tứ về phủ."

 

Ngọc Dung hành lễ: "Con gái bái biệt mẫu ."

 

Chu phu nhân tiện ngăn cản, chỉ thể trơ mắt Ngọc Dung xa.

 

Ma Cô : "Phu nhân, cô gia ngài ..."

 

Chu phu nhân chằm chằm bóng lưng Tông Tường: "Cứ đợi vài ngày, tin con bé Tứ thể che chở cả đời."

 

Lan Thọ: Tứ cô nương chẳng lẽ là trời chọn, thoát một kiếp.

 

Tông Tường đón Ngọc Dung, Ngọc Dung cảm tạ: "May mà đến kịp."

 

Tông Tường : "Hoàng thượng lệnh cho để ý trong cung và Chu phủ, tuyệt đối để xảy chuyện. Vừa thấy Chu phu nhân cung, liền theo."

 

Thì là lệnh của Tiểu Doãn Tử.

 

Hắn lúc nào cũng bảo vệ .

 

Ngọc Dung hỏi: "Nhị tỷ thật sự thai?"

 

Hay là để lừa Chu phu nhân?

 

"Vâng, Nghênh Nguyệt con ." Tông Tường mày mắt hiện lên vẻ dịu dàng, "Đã một tháng rưỡi ."

 

"Chúc mừng , chúc mừng tỷ." Ngọc Dung nhớ đến phận của một cặp chị em khác, khỏi buồn bã.

 

(Hết chương)

 

 

Loading...