Dựa Vào Hóng Chuyện Để Sống Sót Chốn Hậu Cung - Chương 303: Có kẻ theo dõi

Cập nhật lúc: 2026-01-13 17:06:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thái hậu an dưỡng tuổi già, Hoàng hậu cáo bệnh ngoài, các phi tần tưởng rằng Hoàng đế bất lực, ai nấy đều an phận trong cung.

 

Hoàng hậu tin An Tần đến thì tỏ vẻ vui: "Con ả mất con , còn đến gặp Bổn cung gì?"

 

Hàm Phương khuyên: "Hiện giờ trong cung Hoàng Quý phi thế lực lớn, An Tần là kẻ thù đội trời chung của Hoàng Quý phi, nương nương chi bằng lôi kéo cô một chút."

 

Hiện tại phe cánh của Hoàng hậu chẳng còn mấy .

 

Mấy Lục Chiêu nghi, Mục Tần thì cứ nhạt nhòa, khó nên chuyện lớn.

 

"Cho cô , Bổn cung xem cái gì." Hoàng hậu vân vê chuỗi hạt sáp ong, "Địa vị của Bổn cung đang lung lay sắp đổ, gì thì cũng thể mặt ."

 

Sắc mặt An Tần vàng vọt như màu sáp ong, nàng bước Phượng Nghi Cung quỳ xuống: "Thần chuyện mật bẩm báo nương nương."

 

Hoàng hậu thản nhiên : "Năm bảy lượt chuyện mật, chuyện mật của An Mỹ nhân e là nhiều quá đấy."

 

"Lần nhất định sẽ khiến Chu phủ sụp đổ." An Tần mang theo vẻ quyết tuyệt, "Thần và Chu Tích Nguyệt đội trời chung."

 

Hoàng hậu rũ mắt: "Ngươi ."

 

Tháng Tám gió, rèm châu ngọc xanh rủ xuống bất động, giống như Phượng Nghi Cung c.h.ế.t lặng.

 

Tiếng thì thầm của An Tần còn nhỏ hơn cả tiếng chim vỗ cánh bay lên từ cành cây.

 

Đột nhiên rèm ngọc xanh d.a.o động, là do Hoàng hậu dậy tạo gió: "Lời ngươi là thật?"

 

An Tần đáp: "Thần tuyệt đối nửa chữ gian dối."

 

Hoàng hậu lặng hồi lâu, nhớ bao chuyện cũ: "Thảo nào."

 

An Tần nhếch lên một nụ : "Nếu chuyện xác thực, ngay cả Hoàng thượng cũng bảo vệ Chu phủ, đến lúc đó hậu cung sẽ do nương nương độc tôn."

 

Hoàng hậu chằm chằm An Tần: "Mưu lược của An Tần cũng chẳng kém gì Chu Tích Nguyệt, công phu nhẫn nhịn càng khiến liếc mắt ."

 

"Hoàng hậu nương nương cần kiêng kỵ thần , thần chỉ là một Mỹ nhân, nửa phần uy h.i.ế.p đối với nương nương." An Tần thẳng, "Kẻ uy h.i.ế.p là Hoàng Quý phi và Chu Tích Nguyệt."

 

Hoàng hậu bình tâm trạng, từ từ xuống.

 

"Bổn cung thể giúp ngươi một tay, nhưng sẽ mặt. Phần còn , ngươi thể tự thành ?"

 

An Tần cúi : "Được."

 

"Ngươi bằng chứng thép ?"

 

"Có."

 

Mây đen che trăng, Hoàng hậu dặn dò Hàm Phương: "Ngươi xuất cung nhắn một câu với mẫu , nếu Chu Tích Nguyệt xuất cung, bảo mẫu phái âm thầm theo dõi."

 

Hôm nay, Ngọc Dung xin phép Chu Quý phi xuất cung, tiên đến Chu phủ thăm Chu phu nhân.

 

Chu phu nhân vẫn thể cử động, ánh mắt đầy thù hận chằm chằm Ngọc Dung.

 

Lan Thọ : "Lão gia từ quan về quê, khi phu nhân một cái, nhưng gì cả. Công t.ử thường xuyên trở về, lời và việc đều chững chạc hơn nhiều."

 

Người dạy bằng sự đời dạy .

 

Chu Thành Hi cuối cùng cũng trưởng thành .

 

Ngọc Dung gật đầu: "Chuyện ăn uống hầu hạ đừng để phu nhân chịu thiệt, nếu thiếu bạc, cứ bảo Hinh Nhi tìm ."

 

Lan Thọ dâng sổ sách lên: "Số bạc cô nương để vẫn đủ dùng."

 

"Dù cũng là Tướng phủ, nhà đẻ của Thái hậu, uy nghi trong ngoài vẫn giữ." Ngọc Dung lật xem sổ sách, "Nhất là bên trong, đề phòng chuyện tụ tập c.ờ b.ạ.c, uống rượu gây rối, ăn cây táo rào cây sung."

 

Lan Thọ : "Cô nương yên tâm, nô tỳ đều để mắt trông coi cả trong lẫn ngoài."

 

Hinh Nhi bưng : "Nô tỳ phát hiện một chuyện bình thường, lẽ là do nô tỳ đa nghi."

 

Ngọc Dung uống : "Ngươi xem."

 

"Mấy hôm nô tỳ khỏi phủ, thấy trong con hẻm cách đó cả trăm bước dừng một cỗ kiệu, gì nổi bật, nhưng cứ chắn đường nô tỳ."

 

Hinh Nhi xuất giá, nên quán xuyến cả hai đầu ở trong phủ và nhà riêng.

 

"Cỗ kiệu ?"

 

"Mấy ngày , nô tỳ tình cờ thấy cỗ kiệu đó, rèm kiệu khéo gió thổi tung, bên trong chằm chằm cổng Tướng phủ chúng , nô tỳ giật . Hôm qua nô tỳ đặc biệt xem thử, cỗ kiệu đó thế mà vẫn còn ở đấy."

 

Lan Thọ : "Con bé giữ bình tĩnh, lẽ là kiệu của phủ nào gần đó, phu kiệu dừng nghỉ chân thôi."

 

Hinh Nhi phục: " cỗ kiệu đó bất kỳ ký hiệu nào, ngay cả hoa văn cũng , là của nhà nào."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-hong-chuyen-de-song-sot-chon-hau-cung/chuong-303-co-ke-theo-doi.html.]

Chén tay khựng , Ngọc Dung kinh ngạc: "Ngươi chắc chắn ả chằm chằm Tướng phủ?"

 

Hinh Nhi do dự: "Cũng chắc chắn lắm."

 

Người của Hoàng hậu theo dõi Liêu di nương chính là dùng loại kiệu hoa văn, chẳng lẽ là của phủ Hoàng hậu?

 

Họ đang đối phó với ai?

 

Chu Thành Hi ?

 

Ngọc Dung dậy: "Lâu chợ, mua ít trái cây tươi núi về biếu Thái hậu."

 

Hinh Nhi vội : "Chuyện cần cô nương mặt, nô tỳ ."

 

Ngọc Dung : "Ngươi theo cỗ kiệu đó xem hành tung của thế nào."

 

Ngọc Dung dẫn Thanh La chợ mua táo gai , đến tiệm vải mua vải hoa. Cuối cùng ăn một bát hoành thánh mới về phủ.

 

Một lát , Hinh Nhi trở về bẩm báo: "Cỗ kiệu đó tiên đến chợ, đó dừng bên cạnh tiệm vải, cuối cùng đến quán hoành thánh, hiện giờ đang ở trong hẻm ."

 

Ngọc Dung lạnh: "Quả nhiên là thế."

 

Thanh La kinh hãi: "Hóa theo dõi khác, mà là theo dõi cô nương."

 

Lương Tùng sải bước cửa: "Để nô tài ngoài đập nát cỗ kiệu đó."

 

Ngọc Dung ngăn , lạnh: "Đã dòm ngó , thì sẽ cho ả thấy cái ả thấy."

 

Tương kế tựu kế.

 

Ngọc Dung bảo Thanh La về cung đưa tin, còn dứt khoát ở Chu phủ.

 

Đêm xuống lốm đốm đầy trời, ánh trăng như nước chiếu lên bậc thềm Noãn Nguyệt Trai, mát lạnh sạch sẽ.

 

Hơn nửa năm , vẫn là một thứ nữ sắc mặt khác mà sống, giờ đây là Chu Tứ cô nương quyền uy hiển hách.

 

Ngọc Dung cảm thấy vận mệnh như mây trắng ch.ó xanh, mờ mịt đêm nay là đêm nào.

 

Canh ba Thanh La mới về: "Nô tỳ bẩm báo Hoàng thượng, Lý công công ngày mai sẽ xuất cung hội họp với cô nương."

 

Ngọc Dung gật đầu: "Lần An Tần chắc chắn sẽ bất ngờ."

 

"Tại là An Tần?" Thanh La khó hiểu, "Rõ ràng kiệu là do Hoàng hậu phái tới mà."

 

Lương Tùng còn bồi thêm một câu: "Chắc chắn là bắt quả tang cô nương và Hoàng đế tư thông."

 

Ngọc Dung tức giận: "Phàm việc gì cũng động não chút , Thẩm phủ mọc mấy cái đầu mà dám bắt gian Hoàng đế?"

 

Lương Tùng phục: "Họ dám bắt Hoàng thượng, nhưng dám bắt cô nương nha."

 

Ngọc Dung: "..."

 

Ngày hôm trời nắng , Ngọc Dung lên xe ngựa chùa dâng đèn hải đăng cầu phúc cho Thái hậu, khi về liền dặn phu xe về phía Tây đến ngõ Đông Bá.

 

Phu xe : "Cô nương, ngõ Đông Bá là ở hướng Đông Nam."

 

Thanh La : "Bảo ngươi thì cứ , lôi thôi cái gì."

 

Đường phố phía Tây nhiều ngõ hẻm, Ngọc Dung vòng vèo một hồi lâu mới sang hướng Đông Nam.

 

Thanh La thì thầm: "Cô nương, cỗ kiệu đó vẫn bám theo xa xa ở phía ."

 

Ngọc Dung mím môi : "Chúng đến nhà họ Lý."

 

Phủ của Lý Thành phô trương, khi Lương Tùng gõ cửa, Lý Thành lén lút dắt một đứa bé đón.

 

Ngọc Dung vội vàng xuống xe, quanh bốn phía, vài câu với Lý Thành mới dắt đứa bé trong.

 

Từ xa, bà mối trong kiệu : "Các ngươi ngóng xem, tòa trạch viện là của ai? Đứa bé bên trong lai lịch thế nào?"

 

Gã sai vặt của Thẩm phủ lanh lợi, đầy ba nén nhang .

 

"Nghe trạch viện là của một ông chủ buôn , đó bán cho Tổng quản thái giám họ Lý trong cung."

 

"Lý Tổng quản ?" Bà mối trầm ngâm, "Còn đứa bé thì ? Có ngóng tên họ ?"

 

"Đứa bé rõ lai lịch, chỉ năm sáu tuổi, trắng trẻo nho nhã nhưng sợ lạ, đưa đến rằm tháng Giêng."

 

Bà mối gật đầu: "Gửi tin cho Hoàng hậu nương nương ."

 

(Hết chương)

 

 

Loading...