Dựa Vào Hóng Chuyện Để Sống Sót Chốn Hậu Cung - Chương 325: Khai nhận

Cập nhật lúc: 2026-01-17 03:17:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước thực lực tuyệt đối, tâm tư nhỏ nhặt đều sẽ nghiền nát, giống như Liêu di nương mắt.

 

Lan Thọ dẫn một bé trai bốn tuổi, trắng trẻo mập mạp, đầu hổ não hổ bên cạnh.

 

Liêu di nương giải tới, nơm nớp lo sợ thỉnh an: "Thiếp bái kiến Hiền phi nương nương, bái kiến phu nhân."

 

Chu phu nhân giận dữ quát: "Ngươi chuyện lắm!"

 

Liêu di nương vội vàng quỳ xuống: "Không sai chuyện gì, khiến phu nhân tức giận?"

 

Ngọc Dung mỉm : "Phu nhân tức giận, là vì đứa bé ."

 

Bé trai bốn tuổi mở to mắt, ngó xung quanh.

 

Liêu di nương căng thẳng: "Không đứa bé chọc giận phu nhân chỗ nào?"

 

Ngọc Dung bất động thanh sắc : "Đứa bé tên là Diệu Tông."

 

Liêu di nương thấy cái tên Diệu Tông, sắc mặt đại biến, thể lảo đảo vài cái, cố gắng chống đỡ : "Thiếp quen đứa bé , ý của nương nương là gì."

 

Ngọc Dung lệnh: "Đã là giả mạo, thì cần phân biệt thật giả nữa, cho lôi xuống đ.á.n.h c.h.ế.t."

 

Chu phu nhân : "Lôi đứa bé xuống."

 

Lan Thọ bịt miệng đứa bé, định lôi xuống , đứa bé lớn: "Cứu mạng."

 

Liêu di nương kinh hãi thất sắc: "Đừng..."

 

"Tại đừng?" Ngọc Dung tươi như hoa, "Chẳng lẽ là vì lòng hướng phật của di nương thành kính? Đến đứa bé quen cũng che chở?"

 

Liêu di nương run rẩy, dám sự thật, dám thừa nhận .

 

Chu phu nhân còn chỗ nào hiểu, ném thẳng chén qua: "Đồ yêu tinh, lưng chuyện lắm."

 

Liêu di nương : "Thiếp oan uổng, là lão gia nhất quyết thế."

 

"Phì." Chu phu nhân giận từ trong lòng, tát trái tát mặt Liêu di nương, "Ngươi nếu nguyện ý, ai còn thể ép ngươi, còn mau khai thật."

 

Ngọc Dung ung dung : "Di nương nhất là thành thật khai báo, tránh để đều khó coi."

 

Liêu di nương lời nào, mắt cứ liếc ngoài cửa sổ, dường như đang đợi gì đó.

 

Bên ngoài vang lên tiếng ồn ào.

 

Ma Cô bắt Chu Thám Nguyệt : "Tam cô nương báo tin cho lão gia, nô tỳ bắt về ."

 

Chu Tích Nguyệt đẩy , yếu đuối đáng thương.

 

Chu phu nhân càng thêm tức giận: "Đến con tiện nhân nhỏ cũng , ba các ngươi hợp lừa gạt một ?"

 

"Con gái chẳng qua là đưa canh cho phụ , đưa tin." Chu Thám Nguyệt ai oán , "Con gái di nương phạm gì, đưa tin gì."

 

Ngọc Dung , Chu Thám Nguyệt lúc nào cũng xu lợi tránh hại.

 

Chu phu nhân mắng: "Đem đứa bé lôi xuống, lấy ván gỗ tới, đ.á.n.h c.h.ế.t đôi tiện nhân , xem chúng nó còn cứng mồm ."

 

Trong mắt lộ sát khí.

 

Liêu di nương ôm lấy bé trai, cao giọng : "Đây là con trai của Tướng quốc. Ai dám bất kính với chúng , nếu Tướng quốc , nhất định sẽ tha cho kẻ đó."

 

Đám gã sai vặt bà t.ử đều dám tiến lên, sắc mặt Chu phu nhân.

 

Chu phu nhân lạnh: "Được, lắm."

 

Lan Thọ : "Di nương điên ? Đây là con trai thứ hai nhà Tiền Tam, vỡ bình lưu ly Quý phi ban tặng, phu nhân giận di nương quản gia nghiêm, di nương lôi chuyện con trai gì đó, bất kính gì đó , thế là ý gì?"

 

Liêu di nương trợn mắt há hốc mồm.

 

Vừa Hiền phi chỉ cái tên Diệu Tông, từ đầu đến cuối chuyện con riêng, là do chột , thấy cái tên Diệu Tông, lúc mới lộ sơ hở.

 

Chu phu nhân : "Tiện nhân còn khai?"

 

Liêu di nương vội : "Thiếp mất trí , hươu vượn."

 

Chu phu nhân còn tin bà nữa, lệnh: "Lột sạch quần áo Chu Thám Nguyệt , ném chuồng ngựa. Con tiện nhân nếu còn khai, thì tìm mấy tên mã phu tới."

 

Chu Thám Nguyệt thê lương hét lên: "Con là cô nương trong phủ, mẫu thể đối xử với con như ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-hong-chuyen-de-song-sot-chon-hau-cung/chuong-325-khai-nhan.html.]

 

Chu phu nhân mắng: "Thật sự coi là khách quý ? Cô nương con vợ lẽ, trong mắt còn bằng nha . Người , đưa Chu Thám Nguyệt ."

 

Chu Thám Nguyệt hét lớn: "Di nương cứu con."

 

Ngọc Dung mím môi thản nhiên : "Liêu di nương hà tất vì một đứa bé thấy bóng dáng, mà màng tính mạng con gái ?"

 

Chu phu nhân liên tục gọi lôi xuống.

 

Liêu di nương đành khai nhận: "Năm năm , cẩn thận thai, vốn định cần, nhưng dùng t.h.u.ố.c ba bốn đều phá ."

 

Chu phu nhân hừ lạnh: "Sao thấy với , đảm bảo thể phá ."

 

Liêu di nương thấp giọng : "Tướng quốc , ép sinh , còn bên ngoài phụ nữ nguyện ý sinh con cho ông nhiều vô kể, thậm chí xuất quan ."

 

Chu phu nhân lạnh : "Ông dám!"

 

Liêu di nương ngậm nước mắt: " lo lắng hồ ly tinh bên ngoài, vì nghĩ cho phu nhân, quyết định sinh đứa bé , đem đứa bé tặng cho phu nhân, thỉnh tội với phu nhân."

 

"Bớt dát vàng lên mặt ." Chu phu nhân mắng bà , "Tiếp tục thành thật khai báo."

 

Liêu di nương ngậm nước mắt : "Sau khi sinh con xong, một ngày cũng , bế . Thiếp giấu giếm phu nhân, cũng là hành động bất đắc dĩ thôi."

 

Chu phu nhân kỳ quái : "Đứa bé ai bế ?"

 

Liêu di nương do dự : "Có lẽ là mìn."

 

Chu phu nhân truy hỏi: "Chẳng lẽ Chu Dĩ Thời phái tìm con trai ruột?"

 

Liêu di nương : "Tướng quốc sợ Thái hậu trách phạt, dám gióng trống khua chiêng tìm ."

 

Chu phu nhân hừ lạnh : "Coi như ông điều."

 

Liêu di nương : "Thiếp cố ý lừa gạt phu nhân, cũng là hết cách, những năm lòng trung thành của đối với phu nhân nhật nguyệt thể giám, xin phu nhân tha thứ cho ."

 

Ngọc Dung mỉm : "Chuyện lén lút sinh con tạm thời để sang một bên. Liêu di nương, ngươi dăm bữa nửa tháng chùa là vì ?"

 

Liêu di nương qua loa : "Thiếp cầu phúc cho phu nhân."

 

Ngọc Dung hỏi: "Ngươi cầu phúc cho phu nhân, thường là ở điện nào?"

 

Liêu di nương : "Điện Quan Âm."

 

Ngọc Dung nhếch lên nụ : "Gần đây tượng phật chùa Bạch Mã tu sửa, các điện trong chùa luân phiên trực, điện Quan Âm đổi vị cao tăng nào trực? Bồ Tát điện Quan Âm khi tu sửa là kim là xà cừ?"

 

Liêu di nương há hốc mồm, lời.

 

Chu phu nhân giận dữ: "Tiện nhân, dám đến nước vẫn còn lừa ."

 

Ma Cô bắt cả nhà nha Hoa Khê của Liêu di nương , ném xuống đất.

 

Hoa Khê sợ đến mức : "Di nương mỗi khỏi phủ đều gặp một ma ma, ma ma sẽ hỏi di nương những chuyện vụn vặt trong phủ."

 

Chu phu nhân tức đến mức mắt trợn trừng: "Ma ma là ai?"

 

Liêu di nương dập đầu ngừng: "Ma ma bế Diệu Tông ... Ma ma nếu , tính mạng Diệu Tông khó giữ."

 

Chu phu nhân hỏi: "Người là ai?"

 

Liêu di nương : "Thiếp cũng phận ma ma , ma ma mỗi xuất hiện đều che mặt, bất kỳ dấu hiệu phận nào."

 

Chu phu nhân : "Người thần thần bí bí, bà gì?"

 

Liêu di nương : "Thiếp thật sự , chỉ cho bà chút chuyện nhỏ nhặt trong phủ, từng bán phu nhân mảy may, xin phu nhân tha cho ."

 

Ngọc Dung lạnh: "Liêu di nương thật tránh nặng tìm nhẹ, chẳng lẽ chuyện của Thái hậu và Quý phi nương nương, cũng là chuyện nhỏ nhặt?"

 

Chu phu nhân nữa kinh hãi: "Tiện nhân, đến chuyện của Thái hậu và Quý phi ngươi cũng ngoài?"

 

Liêu di nương còn biện giải, Chu phu nhân lộ sát cơ: "Nhốt chúng nó phòng củi."

 

Chu Thám Nguyệt kêu to tha mạng, nhưng Ma Cô sức lực lớn, một tay một lôi chúng .

 

Liêu di nương cam lòng đầu , chỉ thấy Ngọc Dung như .

 

(Hết chương)

 

 

Loading...