Dựa Vào Hóng Chuyện Để Sống Sót Chốn Hậu Cung - Chương 358: Bệnh đậu mùa

Cập nhật lúc: 2026-01-25 11:31:22
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đang về Nhị hoàng t.ử, cung nữ liền bẩm báo An Tần đến thăm, Chu Quý phi cho An Tần .

 

Ngọc Dung nheo mắt, chằm chằm về phía cửa cung.

 

An Tần rón rén , vẫn câu nệ như : "Thần mắt Quý phi nương nương, Hiền phi nương nương, Tứ cô nương."

 

Ngọc Dung khách sáo : "Ngươi đến gì?"

 

"Quý phi nương nương cho phép tần cứ nửa tháng đến thăm Nhị hoàng t.ử." An Tần , "Tần cứ mùng một, ngày rằm là qua, hôm nay là mùng một."

 

Ngọc Dung ghét bỏ : "Vết sẹo mặt ngươi sợ dọa Nhị hoàng t.ử ?"

 

An Tần sờ vết sẹo như con rết mặt, khẽ : "Con chê ..."

 

"To gan." Ngọc Dung nghiêm giọng , "Mẹ của Nhị hoàng t.ử bây giờ là Quý phi nương nương, ngươi cũng dám tự xưng là ?"

 

An Tần vội quỳ xuống: "Tần lỡ lời."

 

Chu Quý phi khẽ : "Muội bỏ qua , dù nàng cũng là đẻ của hoàng nhi."

 

Ngọc Dung xua tay: "Đi ."

 

An Tần nuốt giận trong lui xuống.

 

Chu Quý phi : "Hiền phi hình như thích An Tần."

 

Chu Tích Nguyệt : "Bộ dạng của An Tần, thấy phiền lòng."

 

"Lén lút m.a.n.g t.h.a.i trong cung, suýt nữa khiến Quý phi nương nương gánh tiếng . Giao Nhị hoàng t.ử cho nương nương, còn thì nương tựa Hoàng hậu." Ngọc Dung khinh thường , "Tâm tính của An Tần, thật sự khiến khinh bỉ."

 

Chu Quý phi gật đầu: "Muội ."

 

Ngọc Dung : "Quý phi tỷ tỷ để mắt đến nàng một chút, cẩn thận nàng hại Nhị hoàng t.ử."

 

Chu Quý phi : "Đây là con ruột của nàng , chắc đến mức đó ."

 

Ngọc Dung dặn dò Lục Ỷ: "Ngươi qua xem thử, đừng để An Tần ở quá lâu, Nhị hoàng t.ử bây giờ là con của Quý phi."

 

Lục Ỷ lời .

 

Chu Tích Nguyệt : "Hiền phi tỷ tỷ thật lòng với chúng , xem chúng như chị em ruột, chứ đổi khác, ai sẽ mặt thế ."

 

Chu Quý phi vô cùng đồng tình.

 

Trong điện phụ, An Tần dỗ Nhị hoàng t.ử: "Con ngoan, con cứ ngoan ngoãn lớn lên, Vương gia, Thái t.ử, mẫu phi cũng nhờ phúc của con."

 

Tố Hinh vội : "Nương nương, xin hãy im lặng."

 

Nhị hoàng t.ử ôm An Tần đòi kẹo, An Tần đút cho bé một viên, dịu dàng : "Con ngoan, cho Quý phi nương nương , Bổn cung cho con kẹo đấy."

 

Đứa trẻ nhỏ liên tục gật đầu.

 

Lục Ỷ : "An Tần nương nương, sắp đến giờ dùng bữa tối , Quý phi nương nương và Nhị hoàng t.ử sắp dùng bữa, lâu e là ảnh hưởng đến bữa ăn của hoàng t.ử."

 

An Tần : "Ngươi là cung nữ của Hiền phi ? Còn quản cả chuyện của Chiêu Dương Cung ?"

 

Lục Ỷ kiêu ngạo cũng chẳng tự ti: "Nô tỳ thể đến đây, tất nhiên là thể quản."

 

An Tần tiếng từ chính điện vọng , : "Hiền phi cũng , nàng sợ ảnh hưởng Quý phi dùng bữa ?"

 

Lục Ỷ : "Nương nương chúng Chiêu Dương Cung dùng bữa."

 

Tố Hinh vội khuyên: "Nương nương, còn sớm nữa, chúng thôi."

 

An Tần mắt long sòng sọc, rời khỏi Chiêu Dương Cung: "Bổn cung và Hiền phi thù oán, tại nàng cứ nhằm Bổn cung?"

 

Tố Hinh : "Tính tình Hiền phi vốn , nhằm nương nương ."

 

"Tính tình và nhằm , Bổn cung vẫn phân biệt ." An Tần , "Hiền phi bản trong sạch với Đỗ Duy Nhạc, còn dám chỉ tay năm ngón với Bổn cung ?"

 

Tố Hinh khuyên: "Bây giờ Hiền phi là Thái hậu sủng ái, nương nương cứ nhịn cơn giận ."

 

An Tần lạnh: "Bổn cung vội, Bổn cung thừa thời gian và sức lực."

 

Không đợi An Tần tìm Ngọc Dung tính sổ, Nhị hoàng t.ử đổ bệnh, tiêu chảy ngừng khiến đứa trẻ nhỏ co giật.

 

Chu Quý phi lớn.

 

An Tần như mưa: "Hôm qua thần còn đến thăm, Nhị hoàng t.ử vẫn khỏe mạnh, tại hôm nay bệnh nặng đến thế."

 

Du thái y và các thái y khác đều bó tay: "Chưa từng thấy bệnh tiêu chảy co giật bao giờ, chỉ thể từ từ cho uống nước ."

 

An Tần mắng lớn: "Uống nước thì tác dụng gì, các đúng là một lũ vô dụng, đến đứa trẻ cũng chăm sóc nổi."

 

Chu Quý phi mắng thái y: "Mau sắc t.h.u.ố.c, mau châm cứu, nếu hoàng nhi mệnh hệ gì, Bổn cung sẽ cho các chôn cùng."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-hong-chuyen-de-song-sot-chon-hau-cung/chuong-358-benh-dau-mua.html.]

Du thái y và những khác mặt mày ủ rũ.

 

Ngọc Dung tiến lên : "Hoàng t.ử co giật đúng là do thiếu nước, tìm cách bổ sung nước là ."

 

An Tần : "Hiền phi nương nương thì lắm, nhưng rốt cuộc từng sinh con, bệnh uống nước là khỏi ."

 

Nói xong trời đất.

 

Ngọc Dung lười tranh cãi với nàng , dặn dò Lương Tùng: "Lấy một chén nước đến đây, nhớ bỏ một nửa đường một nửa muối."

 

Lương Tùng ưỡn n.g.ự.c : "Vâng."

 

"Thôi, để Tiểu Đoàn T.ử ." Ngọc Dung lo Lương Tùng vì chuyện một nửa đường một nửa muối mà mất thời gian.

 

Triệu chứng của Nhị hoàng t.ử là mất nước gây thiếu chất điện giải, nước đường muối là nhất.

 

Tiểu Đoàn T.ử dâng nước lên, Thái hậu cũng đến thăm.

 

Thấy Nhị hoàng t.ử co quắp thành một cục, bà khỏi niệm Phật: "Sao thế ?"

 

Ngọc Dung tự cầm nước đút cho Nhị hoàng t.ử.

 

An Tần vẫn còn lải nhải: "Một chút nước đường muối thể chữa khỏi cho hoàng nhi, đây là bệnh nặng chữa bừa ?"

 

Một lát , cơn co giật của Nhị hoàng t.ử ngừng , khuôn mặt nhỏ bé đẫm nước mắt, Ngọc Dung đút thêm vài muỗng, bé đều ngoan ngoãn uống hết.

 

Thái hậu vui mừng bước tới, sờ mặt Nhị hoàng t.ử: "Con ngoan, con thấy thế nào?"

 

Ngọc Dung thấy mặt Nhị hoàng t.ử mấy nốt đỏ, khỏi kinh hãi, vội lao tới che chắn cho Thái hậu.

 

Thái hậu va , chút tức giận: "Hiền phi, ngươi thật to gan, dám cản đường Ai gia."

 

An Tần : "Hiền phi cậy sủng mà kiêu."

 

Thái hậu càng vui.

 

Ngọc Dung cao giọng : "Thái hậu lùi , Quý phi nương nương lùi , Nhị hoàng t.ử dường như mắc bệnh đậu mùa."

 

Thái hậu kinh hãi: "Du thái y, mau xem thử."

 

Du thái y cẩn thận tiến lên, xem kỹ mặt Nhị hoàng t.ử, xem rêu lưỡi, quỳ xuống : "Nhị hoàng t.ử... nhiễm bệnh đậu mùa."

 

Chu Quý phi lớn.

 

An Tần như mưa: "Sao mắc bệnh đậu mùa , con ơi là con, đau lòng c.h.ế.t mất, chỉ mong mắc bệnh đậu mùa con."

 

Ngọc Dung : "Xin Thái hậu và Quý phi khỏi Chiêu Dương Cung, cho khử trùng kỹ lưỡng trong cung."

 

Mọi dìu Thái hậu và Chu Quý phi khỏi cung.

 

Thái hậu tán thưởng: "Hiền phi một lòng trung thành với Ai gia, Ai gia trách nhầm ngươi."

 

Ngọc Dung vội : "Thần dám, chỉ là lo lắng cho Thái hậu và hoàng t.ử mà thôi."

 

Chu Quý phi : "Bổn cung ở bên Trừng nhi."

 

Thái hậu : "Bệnh đậu mùa nguy hiểm thế nào, con thể ở bên con , cứ để thái y và cung nữ chăm sóc là ."

 

Chu Quý phi : "Hoàng nhi tỉnh thấy thiết nhất, chắc chắn sẽ , Bổn cung nỡ."

 

Ngọc Dung liếc An Tần : "An Tần là đẻ, kìm , chắc hẳn bằng lòng chăm sóc Trừng nhi."

 

An Tần lùi nửa bước, thoái thác: "Tần bằng lòng thì bằng lòng, chỉ là nửa năm sảy t.h.a.i tổn thương thể, e là chăm sóc cho hoàng t.ử ."

 

Chu Quý phi khinh bỉ: "Nói còn hơn hát, ngươi còn bằng lòng lấy thế cơ mà."

 

Ngọc Dung lạnh: "An Tần nếu , nên ít ."

 

An Tần lúng túng gì.

 

Thái hậu : "Dao Nguyệt ở cùng Ai gia, Du thái y dẫn theo mấy ma ma già hầu hạ, nếu cần gì cứ đến báo."

 

Chu Quý phi yên tâm, mắt Chiêu Dương Cung rời.

 

Ngọc Dung quỳ xuống : "Nếu Quý phi tỷ tỷ yên tâm, thần bằng lòng tỷ tỷ chăm sóc Trừng nhi."

 

Chu Quý phi kinh ngạc: "Như ."

 

Ngọc Dung : "Thần đây từng học qua một chút y thuật, lẽ sẽ ích."

 

Thái hậu nheo mắt : "Nếu Hiền phi bằng lòng, Ai gia sẽ thành ngươi, nếu hoàng t.ử khỏi bệnh, Ai gia nhất định sẽ trọng thưởng."

 

Ngọc Dung tạ ơn.

 

(Hết chương)

 

 

Loading...