Dựa Vào Hóng Chuyện Để Sống Sót Chốn Hậu Cung - Chương 388: Những mỹ nhân mới của hậu cung
Cập nhật lúc: 2026-01-26 10:43:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Ngọc Dung buông tay một bên, An Tần chuyển chủ đề, hỏi: “Ngươi về ? Mẫu đưa hương cao cho ?”
Ngọc Dung vội lấy cái bình và thư : “Thư và hương cao phu nhân gửi nương nương.”
An Tần liếc bình ngọc, đưa cho Tiểu Doãn Tử, : “Mẫu lo lắng vết sẹo của , đặc biệt gửi hương cao .”
Tiểu Doãn T.ử ngửi ngửi : “Mùi nồng.”
“Chỉ cần hiệu quả , thần cũng để ý.” An Tần tình ý dạt dào , “Chỉ cần Hoàng thượng chê.”
Tiểu Doãn T.ử vuốt tóc An Tần: “Ta thể chê nàng? Ta đang nâng vị phận cho nàng, vị phận Chiêu nghi trong cung , là trẫm trực tiếp sắc phong nàng Phi.”
An Tần vội từ chối: “Thần chỉ cần ở bên cạnh Hoàng thượng là đủ , những vật ngoài thực sự là gánh nặng.”
Ngọc Dung: Thật là sợ trở thành mục tiêu công kích.
Tiểu Doãn T.ử thở dài: “Nàng lúc nào cũng hiền huệ lương thiện như .”
Ngọc Dung: Hôn quân.
Qua hai ngày, sắc xuân dần nồng đậm.
Ngọc Dung, Lương Tùng tháp tùng An Tần đến Chiêu Dương Cung thỉnh an.
Tiêu chảy của Nhị hoàng t.ử đỡ, tâm trạng Chu Quý phi tệ, : “Đang định cho mời qua đây.”
An Tần : “Chúng đúng là tâm linh tương thông.”
Đan Thước bưng khay, bên một bình ngọc, Chu Quý phi : “Thằng bé Thành Hy, sáng sớm gửi mấy bình hương cao giống . Bổn cung thấy ngươi dùng , đặc biệt giữ cho ngươi một bình.”
An Tần tạ ơn : “Nương nương đối với tần thật , một bình hương cao cũng nghĩ đến tần , tần thật báo đáp thế nào.”
Chu Quý phi : “Một bình hương cao thôi mà.”
“Tình cảm của Chu công t.ử và nương nương thật , chuyện của nương nương công t.ử luôn để trong lòng, cũng cực kỳ thông minh.” An Tần khen dứt miệng, “Tần thật sự ngưỡng mộ.”
Chu Quý phi than thở: “Bổn cung cũng thế, giá mà cái sự thông minh dùng việc sách thì bao.”
An Tần : “Công t.ử thiên tư thông minh, học mấy tháng bằng khác học mấy năm chứ.”
Lương Tùng nhắm mắt: Lần An Tần thế, nàng Chu Thành Hy là công t.ử bột, chỉ tốn công sức nữ nhân.
Thôi, .
Kẻo phạt ướt , để con nha đầu bên cạnh tưởng tự sát.
Về đến An Ninh Cung, An Tần ngửi hương cao, : “Của mẫu và của Quý phi ngược giống , xem thứ tệ, trong cung ngoài cung đều tiếng.”
Ngọc Dung : “Của phu nhân dường như mùi nồng hơn chút, của Quý phi trang nhã hơn chút.”
An Tần : “Để cùng một chỗ dùng , dùng hết hai bình , chắc sẹo cũng khỏi .”
Ngọc Dung cất cái Chu Quý phi tặng , để cái Mạnh phu nhân tặng bàn trang điểm, khóe miệng nàng nhếch lên: “Chúc mừng nương nương dung nhan còn hơn .”
An Tần đ.ấ.m đ.ấ.m lưng: “Dung nhan thì thôi , mấy ngày nay cứ thấy đau lưng.”
Ngọc Dung : “Phu nhân năm xưa m.a.n.g t.h.a.i nương nương, bà cũng mỏi lưng đau chân, bảo nô tỳ hầm nhiều đồ bổ cho nương nương đấy.”
An Tần đ.ấ.m đ.ấ.m lưng, gật đầu : “Từ mai bắt đầu, hầm chút đồ bổ cho bổn cung.”
Lại qua ba năm ngày là mùng một tháng tư, ngày chính các phi tần yết kiến Hoàng hậu.
Lần chỉ An Tần , mà cả Chu Quý phi cũng .
Phượng Nghi Cung của Hoàng hậu vĩnh viễn sóng yên biển lặng.
Ngọc Dung: Hoàng hậu và An Tần bất hòa, nghĩ cách công lược Hoàng hậu, châm ngòi thổi gió.
Vào Phượng Nghi Cung, trong bình hoa cắm hoa nhị nguyệt lan, vẹt vàng xanh kêu ríu rít.
Lục Chiêu nghi : “Trong cung Hoàng hậu nương nương sinh cơ bừng bừng, đây là tượng trưng cho hỷ sự đấy.”
Chu Quý phi hừ một tiếng : “Đang yên đang lành, thể hỷ sự gì?”
Sau lưng Hoàng hậu mấy nữ t.ử lạ mặt , ăn mặc vàng ngọc giống cung nữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dua-vao-hong-chuyen-de-song-sot-chon-hau-cung/chuong-388-nhung-my-nhan-moi-cua-hau-cung.html.]
Mục Tần hỏi: “Mấy vị là cô nương nhà đại nhân nào, tần lạ mặt lắm.”
“Đang định giới thiệu với các vị đây.” Hoàng hậu ý như xưa, “Trong cung lâu tú nữ mới , bên cạnh Hoàng thượng thiếu ý, mấy nữ t.ử tướng mạo , tính tình tệ, bổn cung định dâng cho Hoàng thượng.”
Chu Quý phi kinh nộ : “Tần phi nhập cung đều quy củ, thể khinh mạn như .”
Hoàng hậu thưởng thức cơn giận của Chu Quý phi, mỉm : “Bọn họ ở tại Phượng Nghi Cung, bình thường là phận cung nữ. Sao hả? Chẳng lẽ bổn cung mấy cung nữ cũng ?”
Chu Quý phi tức giận đầu .
Hoàng hậu : “Mấy các ngươi, qua đây mắt các vị chủ t.ử nương nương.”
Mấy nữ t.ử yến yến oanh oanh, dáng thướt tha hành lễ: “Tham kiến các vị nương nương.”
An Tần lạnh : “Theo lý thuyết các ngươi là nô tỳ, gặp các vị nương nương cần quỳ xuống, từng cứ trơ đấy, thật sự coi là tiểu chủ quý nhân ?”
Ngọc Dung: Đấu Chiến Thắng Phật.
Mấy nữ t.ử từng huấn luyện nghi thái, ngẩng đầu An Tần, Ngọc Dung sợ đến mức lùi nửa bước.
Người nhất trong đó Thời Vân thì là ai?
Hóa Thẩm phủ giấu kín Thời Vân, là vì ngày hôm nay.
Người vì lụa, nàng giờ càng hơn. Tóc mai như mây, mặt phấn như đào, mắt như thu thủy.
Nhìn thấy Ngọc Dung, nàng cũng ngẩn .
Ngọc Dung khẽ lắc đầu, Thời Vân cúi đầu che giấu sự kinh ngạc của .
Hoàng hậu : “Mấy các ngươi còn quỳ xuống mắt An Tần nương nương. An Tần chính là sủng ái nhất hậu cung, ai cũng con trai, nàng sinh đứa con duy nhất cho Hoàng thượng, nay trong bụng còn một đứa. Ngay cả Quý phi nương nương cũng giao hảo với nàng đấy.”
Mấy nữ t.ử vội quỳ xuống: “Tham kiến An Tần nương nương.”
Chu Quý phi tức đến mức mặt trắng bệch: “Bổn cung và An Tần , là coi trọng nhân phẩm của nàng , cũng vì đứa bé.”
Hoàng hậu : “Quý phi đừng bới lông tìm vết.”
An Tần da mặt dày nhất, chỉ điểm: “Đứng lên , trong cung duy chỉ con mắt là sáng, tránh để bước vũng bùn mà tự .”
Mấy nữ t.ử cũng hiểu , cúi lui về lưng Hoàng hậu.
Sau khi các phi tần rời , Hoàng hậu đập mạnh tay lên tay vịn, hộ giáp hàn ý lẫm liệt.
“An Tần càng ngày càng vô lễ .”
Thuận Tần ngậm hờn : “Cậy Hoàng thượng sủng ái, nàng chuyện càng ngày càng hống hách, qua với Chiêu Dương Cung cũng càng cần mẫn hơn.”
Hoàng hậu : “Bảo ngươi lưu ý động tĩnh An Ninh Cung, phát hiện gì ?”
“An Tần cẩn thận, ít khi để lộ tin tức gì.” Thuận Tần ngẫm nghĩ , “Ngược cung nữ phủ nàng đưa tới, tâm tư đơn thuần, chuyện xưa nay kiêng dè.”
Hoàng hậu hỏi: “Ngươi từng mua chuộc nó ?”
Thuận Tần : “Loại là Mạnh phủ đưa cung, tần lo dùng bạc mua chuộc .”
“Ngươi suy nghĩ chu đáo,” Hoàng hậu gật đầu : “Người tâm tư đơn thuần, mạo mua chuộc còn sẽ đ.á.n.h rắn động cỏ, chi bằng bình thường lân la quen, trò chuyện nhiều hơn thì hơn.”
Thuận Tần : “Tần nghĩ cách, để lộ dấu vết mới .”
Thời Vân lưng Hoàng hậu : “Nương nương là Ngọc Dung ?”
Hoàng hậu ngước mắt : “Ngươi quen ?”
Thời Vân : “Thật là khéo, nô tỳ và Ngọc Dung cùng bán kinh thành, chuyện gì .”
“Có chẳng tốn chút công phu.” Hoàng hậu , “Đêm nay ngươi mời Cố Ngọc Dung qua một chút.”
Thời Vân lập tức : “Nô tỳ tuân mệnh.”
Hoàng hậu kéo Thời Vân : “Thảo nào mẫu coi trọng ngươi, cũng khen ngợi ngươi, trong phủ đều ngươi là đắc dụng, quả nhiên cung lập công .”
Mặt Thời Vân đỏ lên: “Các chủ t.ử khen ngợi, nô tỳ dám nhận.”
(Hết chương)