Đừng chọc giận giả thiên kim biết bói toán, miệng nhanh hơn não - Chương 321

Cập nhật lúc: 2026-04-26 22:26:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô thản nhiên chỉ về phía Chu Cảnh Dật.”

 

??

 

Trịnh Phi ngơ ngác:

 

“Cậu , cùng ?”

 

“Cậu cũng?”

 

Chu Cảnh Dật khổ, kể kinh nghiệm trúng cổ của một lượt.

 

Phó Hi Văn tỉnh táo một chút, thấy lời , bàng hoàng, sắc mặt tái nhợt.

 

“Vậy nên, Chung Thiên Mộng hạ cổ !”

 

“Hu hu hu, Phi ca, gài bẫy !”

 

Trịnh Phi ch-ết lặng:

 

“Không , thế cũng ?

 

Còn thể hạ cổ hàng loạt ?”

 

Một lúc khống chế hai ?

 

gì?

 

Diễn 《Nhiên Đông 2》 ?

 

Thẩm Tự đầy thâm ý.

 

Cô lấy ngân châm, lượt chọc thủng đầu ngón tay hai , nhỏ m-áu nước tro bùa:

 

“Uống .”

 

Hai uống cạn, đột nhiên sắc mặt đại biến, một cảm giác buồn nôn lời nào tả xiết trào lên.

 

Vội vã chạy phòng vệ sinh, “Oẹ” một tiếng nôn .

 

Da đầu tê dại, hẹn mà cùng bịt mũi, liên tục lùi mấy bước.

 

Thảo nào lúc nãy Tiểu Tự bảo ăn cơm xong mới giải cổ.

 

Oẹ oẹ oẹ.

 

Chỉ thôi, cách xa thế , cái mùi chấn động đó vẫn bá đạo bay trong mũi.

 

“Á á á!”

 

Phó Hi Văn đột nhiên gào lên.

 

“Thẩm đại sư, trong mũi hình như thứ gì đó đang động đậy!”

 

“Vậy đừng động đậy.”

 

Phó Hi Văn nín thở, trơ mắt một con sâu thịt chậm rãi bò từ trong mũi .

 

Á á á á, sạch sẽ nữa !

 

Phó Hi Văn tối sầm mắt, thần thái vặn vẹo đến cực điểm.

 

Chung Thiên Mộng !

 

đội trời chung với cô!

 

Chu Cảnh Dật sắc mặt xanh mét, cũng ghê tởm chịu nổi, giơ tay bóp ch-ết nó.

 

“Đừng bóp ch-ết ,” Thẩm Tự chỉ huy, “Hai , nhặt nó lên rửa sạch, bỏ trong bình.”

 

Hai :

 

 

Hai chỉ đành theo, còn Thẩm đại sư gì…

 

Không dám hỏi, cũng dám .

 

Thẩm Tự biểu cảm phong phú của hai , rõ ràng là nghĩ lệch lạc .

 

“Chung Thiên Mộng tay chắc còn khống chế ít , nếu đ.á.n.h cỏ động rắn, cô mà ch.ó cùng rứt giậu, thì những trúng cổ khác sẽ nguy hiểm.”

 

Cô giải thích.

 

Vậy nên, vẫn là án binh bất động thì hơn.

 

Mọi :

 

…??

 

Đồng t.ử co rút.

 

Ngoài hai vị , còn kẻ xui xẻo khác??

 

Không , khống chế nhiều như , cô em gái rốt cuộc gì?

 

Dựa hạ cổ để “Cổ hậu” ?

 

Nỗ lực, nỗ lực, trở thành vạn mê!

 

Trời cũng còn sớm nữa, khi giải cổ, hai nhà đưa thù lao, cảm ơn rời .

 

Thẩm Việt mắt đảo liên tục, đối với vị Chung tiểu thư lập chí trở thành Cổ hậu đầy hiếu kỳ.

 

Ngày hôm .

 

Thẩm Tự và Chương Lâm cùng tay sủi cảo hấp, nhân tôm.

 

Lại thêm một bát sữa đậu nành, thoải mái dễ chịu.

 

Ăn một nửa, Thẩm Việt phấn khích chạy .

 

“Chị, chị đoán xem em điều tra gì?”

 

Thẩm Tự thong thả kẹp một chiếc sủi cảo, phối hợp hỏi:

 

“Gì?”

 

“Chung Vạn Toàn kinh doanh d.ư.ợ.c liệu chứ, Chung Tâm Niệm chính là cháu gái ông , cha lượt qua đời, đó thì cùng trai Chung Vạn Toàn nhận nuôi.”

 

“Khoan , là cái nhà họ Chung đó ?”

 

Chương Lâm đột nhiên ngẩng đầu, nhớ chút ít.

 

“Chung Vạn Toàn chẳng còn một em trai, điêu khắc ?”

 

Thẩm Việt gật đầu:

 

, Chung Minh và Tô Du, hai đều học điêu khắc, từ tình yêu sét đ.á.n.h đến thấu hiểu gắn bó, cùng suốt chặng đường, là đôi tiên đồng ngọc nữ nổi tiếng trong giới.”

 

Chương Lâm lẩm bẩm:

 

“Không ngờ, Chung Tâm Niệm chính là con gái của họ.”

 

Chung Minh từ nhỏ sức khỏe lắm, Chung Vạn Toàn trai, luôn chăm sóc em trai, khi Chung Minh vợ chồng qua đời, Chung Vạn Toàn liền nhận nuôi hai em họ.

 

Chung Vạn Toàn cũng con, đối với hai đứa trẻ , cứ như con ruột của .

 

nửa năm , của Chung Thiên Mộng đột nhiên xuất hiện, Chung Vạn Toàn bên ngoài tuyên bố là góa phụ của họ hàng xa, chỉ sắp xếp họ dọn căn nhà cùng khu phố, còn ba ngày hai tới hỏi han ân cần.

 

Ngay cả trai ruột của Chung Tâm Niệm là Chung Hạo cũng như trúng tà , sủng Chung Thiên Mộng hết mực.

 

“Không ít lưng đoán già đoán non, cái gì mà họ hàng xa chỉ là cái vỏ bọc, thực tế Chung Thiên Mộng chính là con riêng của Chung Vạn Toàn, vì chuyện , Chung phu nhân tức đến mức trực tiếp về nhà đẻ, Chung Vạn Toàn dường như cũng chẳng biểu cảm gì.”

 

“Lại về Chung Thiên Mộng, vị Chung tiểu thư dạo gần đây thể là phong độ lừng lẫy.”

 

“Nghe , thiên tài du học, giới mới nổi tài chính, cộng thêm Chu Cảnh Dật và Phó Hi Văn… nổ thôi bốn đàn ông ưu tú hàng đầu…

 

đều vì cô mà say, vì cô mà điên, vì cô mà đập đầu tường.”

 

Mọi mặt dừng động tác ăn cơm cùng lúc:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dung-choc-gian-gia-thien-kim-biet-boi-toan-mieng-nhanh-hon-nao/chuong-321.html.]

 

 

Bao nhiêu?

 

Bốn ?

 

Biết cô tham lam, ngờ tham lam thế .

 

Thẩm Văn Hải tặc lưỡi:

 

“Cái … quản lý thời gian thế nào ?”

 

Ngay cả Thẩm Hồng cũng kìm cảm thán.

 

Già .

 

Trong nhận thức của ông, kẻ si tình hạ cổ tình, đều là cầu một đời một kiếp một đôi.

 

Vị thì , trực tiếp sản xuất hàng loạt.

 

Một phía là cả một đội ngũ.

 

Hoang dã, quá hoang dã.

 

Đột nhiên, Thẩm Việt nhảy dựng lên từ ghế, hét lên với điện thoại:

 

“Á á, chị, nhận tin, hai con cá của Chung tiểu thư đang đ.â.m sầm trong quán cà phê!”

 

 

Quán cà phê.

 

Thẩm Tự và Thẩm Việt xuống, liền thấy một tiếng kinh hô ngọt xớt!

 

“Dừng tay!

 

Lục Minh , Văn Uyên , hai đừng đ.á.n.h nữa, đừng vì em mà đ.á.n.h nữa!”

 

Cả quán cà phê, ánh mắt trong khoảnh khắc đều thu hút về đó.

 

Chỉ thấy một đàn ông mặc áo khoác xanh thả cổ áo đàn ông tinh đeo kính đối diện , khí căng thẳng tột độ.

 

Mọi lượt lộ vẻ mặt hóng hớt.

 

“Tao cảnh cáo mày,” Lục Minh nghiến răng nghiến lợi :

 

“Thiên Mộng tuyệt đối là mấy phụ nữ đây mày chơi, chơi xong cho ít tiền là thể đuổi .

 

Loại r-ác r-ưởi như mày, tránh xa cô !”

 

Cố Văn Uyên lạnh một tiếng:

 

“Thiên Mộng của mày?

 

Hừ, mày tư cách gì là của mày?

 

Tao và Thiên Mộng quen lúc nào, mày còn đang ở !”

 

Hắn chỉnh cổ áo, đầu Chung Thiên Mộng, ánh mắt tức thì trở nên dịu dàng.

 

“Thiên Mộng, đây đủ , nhưng , sẽ dùng cả đời để bảo vệ em, ở bên ?”

 

Nghe lời , Lục Minh lập tức cũng tiến lên một bước, chịu thua kém mà nắm lấy bàn tay của Chung Thiên Mộng:

 

“Thiên Mộng, đừng , căn bản cho em hạnh phúc.

 

Ở bên , sẽ khiến em trở thành phụ nữ khiến cả thế giới ngưỡng mộ, em đều thể cho em.”

 

Trong quán cà phê tức thì vang lên tiếng hít hà liên tiếp.

 

“Mẹ ơi, đây là kịch bản phim tám giờ tối gì thế?”

 

Thẩm Việt trợn tròn mắt.

 

Quê mùa quá.

 

Mọi cũng kinh ngạc thôi, ánh mắt hẹn mà cùng đổ dồn Chung Thiên Mộng.

 

Mang theo kinh ngạc, thắc mắc, tò mò.

 

Người phụ nữ rốt cuộc là lai lịch gì?

 

Vậy mà thể khiến hai đàn ông trai như tranh giành ghen tuông vì cô ?

 

Mà một quen Chung Thiên Mộng, Lục Minh càng kinh ngạc hơn.

 

Tin đồn mà là thật!

 

Trước đây, Chung Thiên Mộng chẳng qua chỉ là một họ hàng xa nhà họ Chung từ chui , rõ ràng chút tồn tại, đột nhiên trở nên yêu thích đến ?

 

Được từng đàn ông coi như bảo vật trong lòng bàn tay?

 

“Không chứ, mắt mấy gã mù hết , Chung Thiên Mộng rốt cuộc điểm nào đáng để họ như ?”

 

“Vì một đàn bà hoang từ chui mà tranh giành ghen tuông, cũng sợ mất mặt tổ tông nhà .”

 

“Chung Tâm Niệm mạnh hơn cô gấp trăm …”

 

“Chung Hạo ở bên cạnh kìa?

 

Cũng quản , thật mất mặt.”

 

“Ha ha, xem bộ dạng kìa,” mỉa mai , “Nghe cưng chiều cô em họ hết mực, còn tưởng đây mới là em gái ruột của đấy.”

 

Chung Thiên Mộng khẽ nâng cằm, cảm nhận ánh mắt dò xét từ bốn phương tám hướng, lặng lẽ nhếch môi.

 

Trước đây đám tự xưng là tiểu thư khuê các khinh thường cô nhất, giờ, sợ là ghen tị đến mức mắt sắp chảy m-áu nhỉ.

 

Lũ ngu xuẩn cao cao tại thượng, hãy hận , ghen tị , cứ thích bộ dạng các hận !

 

Hôm nay qua , danh tiếng của cô sẽ truyền khắp cả Kinh thành.

 

Trở thành ngôi mới chú ý, nóng bỏng tay.

 

Đến lúc đó, những kẻ từng coi thường cô, chỉ thể ngước ánh hào quang của cô, mà cô, mãi mãi là sự tồn tại cao thể với tới của họ!

 

Chung Thiên Mộng trong lòng đắc ý thôi, mặt yếu đuối lùi nhỏ một bước, hốc mắt đỏ hoe, như con thỏ nhỏ hoảng sợ ,

 

“Anh ơi, các đừng thế , các như , phụ nữ bình thường như Thiên Mộng, xứng tình yêu của các …”

 

, còn khẽ nức nở một tiếng, nước mắt đảo quanh trong hốc mắt, rơi mà rơi, trông càng vẻ đáng thương.

 

Cố Văn Uyên đau lòng thôi, lập tức dịu dàng an ủi:

 

“Thiên Mộng, em xứng?

 

Em là cô gái thuần khiết nhất, lương thiện nhất mà từng gặp!”

 

Lục Minh:

 

thế Thiên Mộng, em xứng đáng với thứ nhất đời !

 

Chỉ cần em đồng ý, chúng bây giờ kết hôn luôn!”

 

“Nhà họ Lục chúng tuyệt đối chào đón cô con dâu như !”

 

Chung Thiên Mộng kịp lời nào, đột nhiên, một giọng nữ lạnh lùng xen .

 

Không khí bỗng chốc im lặng.

 

Sắc mặt Chung Thiên Mộng biến đổi, đầu, thì thấy một quý phu nhân ăn mặc đoan trang quý phái bước .

 

“Mẹ.”

 

Lục Minh cau mày, bước nhanh tới, “Sao tới đây?”

 

“Mẹ tới, chẳng lẽ con vì một phụ nữ gì, mà mất hết mặt mũi nhà họ Lục ?”

 

Lục phu nhân lạnh lùng , sắc mặt lạnh lẽo.

 

 

Loading...