Đừng Để Số Phận Tìm Thấy - Phần 3
Cập nhật lúc: 2026-03-16 20:42:57
Lượt xem: 167
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
5.
nhớ cuối cùng kết thúc thế nào. Chỉ nhớ lúc rời tức đến mức lời tạm biệt.
Vì chia tay vui với Chu Thời Úc, cũng chắc chỉ đùa thật sự định như .
Do dự một lúc, bắt taxi về.
Có lẽ tiền xe về gần bằng tiền lương một ngày của , chi bằng xin nghỉ. Cũng lẽ… tình mẫu t.ử bỏ lỡ suốt sáu năm đang quấy phá.
thất hứa với Chu Dĩ An.
Đến bốn rưỡi chiều, trường tan học.
Phần lớn trẻ em trong trường đều xuất danh giá. Giữa những chiếc xe sang đến đón, thấy chiếc Bentleydừng mặt Chu Dĩ An.
Vì thế bước tới.
, chậm rãi về hướng lúc đến. Bỗng nhiên thấy những suy nghĩ đó của thật buồn .
Nghĩ gì ? Nhà họ Chu thể thật sự để đứa bé theo ?
Chiếc Bentley nhanh ch.óng rời , lướt qua , cuốn theo một làn bụi dày.
bỗng nhớ đến gương mặt non nớt .
Chắc sẽ gặp nữa.
chỉ như ma xui quỷ khiến, đầu một .
Sau khi chiếc xe đen rời , con đường phía đối diện hiện .
Chu Dĩ An lẻ loi cổng trường, đôi mắt tròn vo thẳng . Mắt nó sáng lên, định chạy tới, nhưng cô giáo bên cạnh giơ tay ngăn .
Nó nhíu khuôn mặt nhỏ, vẻ tức giận gì đó với cô.
Sợ nó chạy băng qua đường, khi hồn , vô thức bước về phía nó vài bước.
Cô giáo thấy , lúc mới yên tâm cho Chu Dĩ An chạy qua. Nó chạy đến thở hồng hộc, đôi mắt đen lấp lánh.
Khi đến gần, nó cố tình chậm , giả vờ thản nhiên, ngượng vui : “…Mẹ… thật sự đến đón con ?”
Bàn tay mềm mại thử nắm lấy đầu ngón tay . Thấy rút , nó mím môi, lén ngẩng đầu một cái, nắm c.h.ặ.t hơn.
khẽ “ừm” một tiếng, chắc lắm hỏi: “Con với ba ?”
Nhắc đến Chu Thời Úc, Chu Dĩ An lập tức phồng má như quả bóng sắp nổ: “Con cần ông !”
“Với ông đến đón con!”
“Ông đưa đón con học vất vả, con cứ bám đòi đón sẽ phiền, nên bảo con đừng ảnh hưởng công việc.”
Nó tỏ vẻ chủ kiến, dường như khinh thường Chu Thời Úc, nghiêm túc thêm: “Con ngu như ông !”
“Hôm nay con với cô giáo chuyện chuyển trường ! Như cần mất nhiều thời gian đưa con học nữa!”
Nó ngẩng khuôn mặt nhỏ lên, ánh mắt đầy mong chờ, như đang đợi khen.
nhịn xoa đầu nó.
Trên đường về nhà kẹt xe lâu. ghé chợ mua thức ăn, trời dần tối, nắm tay Chu Dĩ An về nhà.
Nó như chợt nhớ điều gì, buột miệng : “À đúng , ngày mai tan học sẽ tài xế đến đón con. Ba bảo con ngày mai về nhà lấy hết quần áo mang .”
“ con vẫn về đây ngủ! Mẹ quên con!”
Ngày mai là thứ sáu.
chỉ vô thức siết c.h.ặ.t túi nhựa đựng nguyên liệu thịt kho trong tay, dừng một chút dịu giọng :
“Ừ.”
Trẻ con vốn mau quên. Có lẽ chỉ cần một cuối tuần, nhà dỗ dành vài câu, … nó sẽ quên .
Mỗi gặp, đều coi như cuối. Bởi vì chỉ như , khi chờ đợi trong thời gian dài, mới cảm thấy mất mát.
6.
Tối thứ sáu, mười giờ rưỡi, Chu Dĩ An vẫn về.
bình tĩnh gấp bộ đồ ngủ nó vứt bên mép giường từ sáng, cất mấy món ăn nấu thêm tủ lạnh.
Tắt đèn, trong bóng tối ngẩn một lúc nhắm mắt .
Khi tỉnh dậy, ngoài cửa sổ vang lên tiếng mưa rơi lộp bộp.
Trời hửng sáng. Cả đêm ác mộng, tỉnh dậy đầu đau như nứt , từng cơn nhói lên.
Trên điện thoại vài tin nhắn .
Hôm qua khi , Chu Dĩ An ôm c.h.ặ.t c.h.â.n , nằng nặc xin điện thoại. Tin nhắn sớm nhất là lúc mười hai giờ đêm.
Giọng chột , hung hăng như đang giải thích.
[Con cố ý về muộn !]
[Sáu giờ con thu dọn quần áo xong ! ba bệnh, hình như còn sức đưa con nữa.]
[Ông vô dụng quá!]
Tin thứ hai gửi đó nửa tiếng.
Giọng dè dặt, còn mang theo tiếng nức nở.
[Mẹ ơi, giận ?]
[Có cần con nữa ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dung-de-so-phan-tim-thay/phan-3.html.]
[Con cũng ở đây… nhưng mà… con cũng còn cách nào, con điện thoại của chú tài xế…]
…
Tin nhắn cuối cùng là mười phút .
Nó chụp ảnh tờ hướng dẫn của t.h.u.ố.c hạ sốt hỏi đó gì, hỏi loại t.h.u.ố.c trẻ con uống .
vội gọi .
Điện thoại đổ chuông bắt máy. Bên truyền đến tiếng sụt sịt.
“Mẹ…”
Điện thoại của ban đêm tự động chuyển sang chế độ phiền.
gần như dám tưởng tượng cả đêm qua Chu Dĩ An hoang mang thế nào.
Không thể nó sợ.
hít sâu một , cố giữ giọng bình tĩnh, nắm c.h.ặ.t điện thoại, dịu dàng hỏi: “Con sốt ? Con thể cho chỗ nào khó chịu ?”
Bên vang lên một tiếng hắt .
Nó trả lời câu hỏi đó, mà mang giọng mũi dè dặt hỏi: “Mẹ… thể đến đón con ?”
.
thể từ chối.
7.
Theo vị trí Chu Dĩ An gửi, tìm đến một khu biệt thự ở Bắc Kinh. Có lẽ dặn , bảo vệ khó , dễ dàng cho .
Đứng cửa, bỗng thấy căn biệt thự giống ngôi nhà cũ của ngày .
định bấm chuông thì một bàn tay chặn . Trên màn hình chuông cửa, thấy bóng phản chiếu của Hứa Thanh Lê.
Đồng t.ử co .
Trong đầu ong lên.
Hứa Thanh Lê nhíu mày, dường như hiểu: “Sao cô đến đây?”
gần như phản xạ lập tức hất tay cô .
Dưới ánh mắt kinh ngạc của cô , mím môi : “ đến đón Chu Dĩ An.”
Hứa Thanh Lê sững , như nghĩ điều gì đó, đầy ẩn ý:
“Thật lúc cô nên từ bỏ quyền nuôi con.”
Cô vén tóc tai, lộ vẻ thương hại.
“Cô cũng mà, Thời Úc thích đứa trẻ . Tính tình bướng cứng, chẳng đáng yêu chút nào, cũng chịu gọi là ‘’.”
“À đúng , cô cũng từng trải qua mà. Người chống nhân vật chính… thường chẳng kết cục .”
Cô mỉm nhẹ nhàng. Một câu hờ hững kéo trở về mùa đông lạnh lẽo của sáu năm .
… lùi bước.
“Nó , cần thứ hai. Còn cái gọi là ‘kết cục ’ mà cô …”
bước gần một bước, thẳng mắt cô , lạnh:
“Nếu cô rõ chuyện năm đó, thì cũng nên hiện giờ chẳng còn gì cả.”
“Không còn gì để mất. Những thứ cô , cô cứ thử xem.”
mỉm .
“Dù cũng chỉ là cái mạng nát . Nếu thật sự đến ngày đó… khi , sẽ nhớ kéo cô theo cùng.”
Hứa Thanh Lê vô thức lùi một bước. Có lẽ cô ngờ phụ nữ tuyệt vọng sụp đổ sáu năm giờ phản kháng.
Cô c.ắ.n môi, gì.
thèm để ý nữa, trực tiếp bấm chuông cửa.
Không lâu , cửa mở . Sau cánh cửa là gương mặt mệt mỏi của Chu Thời Úc.
Dường như ngờ xuất hiện ở đây, theo bản năng hỏi: “Em …”
Giây tiếp theo, ánh mắt lạnh .
Anh gần như thản nhiên : “Cút ngoài.”
Thén kìu cả nhà đã đọc truyện từ nhà dịch Cẩm Mộ Mạt Đào, bấm theo dõi mình để nhận được tbao triện mới nhe :333
Chỉ vì Hứa Thanh Lê xuất hiện… Cho nên chuyện của sáu năm lặp ?
tự giễu khẽ: “Anh yên tâm, đón Chu Dĩ An xong sẽ .”
Chu Thời Úc như chịu nổi nữa, bỗng nắm c.h.ặ.t cổ tay . Không một lời kéo nhà.
Nửa chắn mặt , gương mặt lạnh lùng.
“Rầm.”
Cửa đóng sầm .
Trước khi cửa đóng, còn kịp thấy nụ nở mặt Hứa Thanh Lê cứng đờ.
ngơ ngác ngẩng đầu Chu Thời Úc.
…À.
Có kéo nhầm ?