Dùng Gà Rán Thơm Phức Để Cứu Rỗi Phản Diện - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-20 22:44:10
Lượt xem: 33

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Con ông chủ tiệm sữa ở cổng trường sắp định cư nước ngoài, đang vội sang nhượng, vị trí quán đó cũng bình thường, hai ba tháng vẫn đẩy , chúng thể sang với giá thấp, còn thể mặc cả thêm nữa.”

 

Lộ T.ử Diệp thực hiện lời hứa thời hạn bằng một cách khác.

 

Chuyện sang nhượng cửa hàng thằng bé còn để tâm hơn cả .

 

Làm chế độ hội viên, tăng thêm các loại đồ ăn vặt.

 

Còn đòi mua một tặng một trong thời gian khai trương.

 

chê phiền phức nên .

 

Thằng bé năn nỉ : “Dì ơi, dì con một mà.”

 

Ngày khai trương, bậu cửa suýt đám học sinh tiểu học giẫm nát.

 

Tính toán lợi nhuận tháng đầu tiên, thế mà gấp mấy so với lúc dọn sạp bán vỉa hè.

 

Đứa trẻ quả thực là quỷ tài thương nghiệp.

 

Thảo nào lớn lên tuổi còn trẻ thể hai bàn tay trắng nên cơ đồ, trở thành tân quý trong giới công nghệ.

 

12

 

Khó khăn lắm mới cứu rỗi xong Lộ T.ử Diệp.

 

Con trai trở thành tâm bệnh của .

 

Ngày nó nghiệp tiểu học, nghỉ bán một ngày, lôi bộ âu phục từ sâu trong tủ quần áo , trộn trong nó một chút.

 

Kiều Hành phát hiện giữa đám đông, còn kịp vẫy tay với nó thì nó kéo tuột ngoài.

 

Cậu nhóc lớp sáu cao lớn vạm vỡ, cao hơn một cái đầu .

 

“Bà đến đây gì? với bà , là Tưởng Cầm Cầm, cho dù bà bù đắp cho thế nào chăng nữa, cũng sẽ bao giờ tha thứ cho bà .”

 

“Lúc nhỏ khi cần bà thì bà ? Ngay cả họp phụ cũng là dì Cầm Cầm họp cho , lúc cần bà, bà mãi mãi bao giờ mặt.”

 

“Mẹ cố ý , chỉ là…”

 

Lời còn hết Kiều Hành ngắt lời.

 

“Bà định là vì bố đúng ? Bà nội hết , là do bà tham phú phụ bần, vứt bỏ và bố để sống sung sướng.”

 

Dưới sự xúi giục năm qua tháng nọ của chồng cũ và chồng cũ, nó căn bản lọt tai lời giải thích của .

 

thì con trẻ chắc chắn sẽ tin tưởng luôn ở bên cạnh hơn.

 

Lộ T.ử Diệp từ chui , vóc dáng nhỏ bé sừng sững ngay mí mắt con trai cao lớn của , chẳng hề nao núng chút nào.

 

“Anh nhớ đến mức nào , ảnh đầy tháng của cài màn hình nền điện thoại, ngày nào cũng ngắm…”

 

“Anh , dì chịu bao nhiêu khổ cực, dì tham phú phụ bần ở chỗ nào chứ, dì thuê ở nơi đất khách quê để nuôi sống cả nhà đấy.”

 

“Những năm qua, học phí và sinh hoạt phí tiêu đều là do dì chi trả, bố , bà nội và cả kế của đều chỉ khua môi múa mép thôi.”

 

“Tiền nuôi ngần năm ném xuống nước còn tiếng vang đấy, đến cuối cùng còn cái đồ sói mắt trắng phân biệt trái như c.h.ử.i mắng, thật sự cảm thấy đáng cho dì .”

 

“Anh cần dì , thì để dì của !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dung-ga-ran-thom-phuc-de-cuu-roi-phan-dien/chuong-5.html.]

 

Kiều Hành trợn trừng mắt tức giận: “Thế cũng đến lượt mày, mày chỉ là thằng ăn mày nhỏ do bà nhặt về thôi!”

 

Lộ T.ử Diệp nắm c.h.ặ.t lấy tay : “Mẹ, thôi, chúng cần nữa!”

 

Kiều Hành chôn chân tại chỗ, nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t đến mức sắp vỡ vụn.

 

13

 

Chớp mắt cái Lộ T.ử Diệp lên cấp hai.

 

Bước môi trường mới, sợ xảy biến cố gì.

 

dặn dò hết đến khác, bảo con ngàn vạn đừng xảy xung đột với khác.

 

Có vấn đề gì báo cho ngay lập tức.

 

Thằng bé giơ chiếc đồng hồ điện thoại thông minh tay lên: “Mẹ, cứ yên tâm .”

 

“Mẹ đừng việc mệt quá, tan học con sẽ quán phụ .”

 

Kể từ năm đó đổi cách xưng hô, thằng bé cứ gọi [Mẹ] mãi cho đến tận bây giờ.

 

Cậu con trai Kiều Hành đang học lớp chín vung tay lớn ở cửa, khoác lên em trai.

 

“Mẹ, con sẽ bảo vệ em, cứ yên tâm .”

 

Mùa hè năm nghiệp tiểu học đó, Tưởng Cầm Cầm mang thai, thái độ đối với nó ngoắt 180 độ.

 

Kiều Hành chợt hiểu chuyện.

 

Lộ T.ử Diệp cầu nối giao tiếp giữa chúng .

 

Ôn tồn nhẹ nhàng kể cho nó những nỗi vất vả của trong suốt những năm qua.

 

Đứa trẻ dù vẫn còn nhỏ, bản chất , vẫn thể uốn nắn .

 

Một đêm nọ, nó lặng lẽ kéo vali đến gõ cửa nhà .

 

Mấy năm nay quan hệ của hai em , Lộ T.ử Diệp vốn dĩ tính cách hướng nội cũng trai lây cho thành kẻ lắm lời.

 

lắc đầu: “Bảo vệ em thì , nhưng hai đứa đừng hùa quậy phá đấy.”

 

“Học hành vẫn là chuyện chính, đừng vì những chuyện khác mà chểnh mảng việc học.”

 

Vì hai đứa trẻ lên cấp hai học cùng một trường, bèn chuyển quán đến cổng trường cấp hai của chúng.

 

Vừa khai trương hai ngày, việc buôn bán thế mà còn đắt khách hơn cả hồi ở cổng trường tiểu học.

 

Lộ T.ử Diệp nhướng mày với trai.

 

“Em giống , chỉ chơi linh tinh khắp nơi, em là út tri kỷ của , tan học là quán phụ giúp ngay.”

 

“Đây là ruột của , mày còn châm ngòi ly gián ?” Kiều Hành đùa.

 

Biểu cảm của Lộ T.ử Diệp trong nháy mắt chút khác lạ.

 

con trai lớn , nó cũng lỡ lời.

 

 

Loading...