ĐỪNG NGỒI BỪA VÀO CHỖ TRỐNG THƯ VIỆN - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-24 16:58:58
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

uống nước, vệ sinh, thậm chí đến cả động tác lật trang sách cũng . Cô cứ trân trân trang sách đó như thể xuyên thấu nó .

"Bạn gì ơi?" thử gọi một tiếng.

Không phản ứng. Có lẽ là do học quá tập trung chăng? Trước đây cũng từng thấy những "đại thần" học đến mức quên ăn quên ngủ, một chỗ cả ngày trời. lắc đầu nghĩ nhiều, tiếp tục cúi xuống bài tập.

những ý nghĩ một khi nảy thì tài nào dập tắt . Trong phòng lúc chỉ hai chúng . Giữa gian tĩnh lặng như tờ, bắt đầu thấy những âm thanh lạ lùng.

Xoẹt... xoẹt... xoẹt...

Không tiếng lật sách. Mà giống như tiếng móng tay cào qua trang giấy hơn. Và âm thanh đó phát từ phía cô gái .

nhịn liếc trộm cô một cái. Lần , nhận điểm bất thường. Cuốn sách trong tay cô dày, bìa màu vàng úa, trông cũ kỹ. những chữ đó...

Quẻ Thượng Thượng Trong Miếu Thần Tài

đang cầm ngược sách.

Hơn nữa, đó tài liệu ôn thi sách giáo khoa gì cả. Dưới ánh đèn mờ ảo, lờ mờ thấy bìa cuốn sách hề bất kỳ chữ nghĩa nào, chỉ những đường văn quái lạ màu đỏ thẫm. Những đường văn đó dường như đang khẽ cựa quậy, trông giống như... những mạch m.á.u?

3.

Nỗi sợ hãi giống như một giọt mực, từ từ loang trong tâm trí . thu dọn đồ đạc định chuồn lẹ. Cái nơi quái gở quá . Hiệu suất cao thì cao thật, nhưng bầu khí âm u lạnh lẽo khiến sởn gai ốc .

Cộp.

Ngay lúc đang cuống cuồng nhét hộp b.út ba lô thì một cây b.út bi trượt , lăn xuống đất. Nó cứ thế lăn mãi, lăn tận gầm bàn của cô gái . Đó là cây b.út may mắn của , nó đồng hành cùng qua hai kỳ thi quan trọng.

do dự một chút, cuối cùng vẫn quyết định nhặt. hít một thật sâu, thụp xuống chậm rãi bò về phía lối . Và chính khoảnh khắc đó, thấy cảnh tượng kinh hoàng .

Bên tà váy của cô gái đó... trống rỗng.

Trong lúc còn đang hồn xiêu phách lạc vì gương mặt treo ngược khâu miệng , thì cánh cửa phòng bỗng vang lên một tiếng cạch. Tiếng sập khóa.

Ngay đó, giọng của ông Cố lao công truyền qua cánh cửa gỗ dày nặng: "Đám sinh viên bây giờ mà, đúng là chẳng lời. Đã bảo tầng bốn phong tỏa , thế mà cứ đ.â.m đầu ."

" mà thế cũng . Mấy bộ 'sách' khóa lật đến nát cả , khéo đang thiếu vài cái 'bìa sách' mới." Giọng ông còn vẻ hiền hậu của một ông già ban ngày nữa, mà trở nên âm hiểm, tham lam, để lộ một sự hưng phấn khiến buồn nôn.

"Cứu với! Cho cháu ngoài!" chẳng còn tâm trí mà quan tâm đến con ma nữ nữa, lăn bò lao về phía cửa lớn, điên cuồng đập cánh cửa.

"Ông ơi! Cháu ! Cháu ngay đây! Cầu xin ông mở cửa!"

Bên ngoài, ông Cố hừ lạnh một tiếng: "Đi? Đã đến 'Tàng Thư Các' của lão già thì đạo lý ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dung-ngoi-bua-vao-cho-trong-thu-vien/chuong-2.html.]

"Này cháu gái, chẳng cháu yêu học hành lắm ?"

"Lão thấy da cháu trắng trẻo, đầu óc linh hoạt. Đem cháu thành cuốn 'Từ vựng tiếng Anh', chắc chắn sẽ giúp ít đỗ đạt đấy."

Xẹt——!

Lão dứt lời, ánh đèn vốn mờ ảo trong phòng đột ngột tắt lịm. Chỉ còn ánh trăng thê lương rọi qua cửa sổ. tựa lưng cửa, tuyệt vọng sâu trong phòng .

Cô gái chân lúc nãy biến mất. giữa những dãy giá sách cao sừng sững bắt đầu vang lên tiếng sột soạt. Giống như bàn chân đang cọ xát mặt sàn.

Tiếp đó, từng bóng đen một bước từ bóng tối của giá sách. Họ đều mặc đồng phục trường Đại học A, hoặc áo thun quần jean bình thường. họ đều mặt.

Vị trí khuôn mặt của họ là những trang sách đang mở rộng. Có trang đầy từ vựng tiếng Anh, trang vẽ kín công thức toán cao cấp, trang chi chít các luận điểm chính trị.

Họ tiến về phía , miệng phát tiếng sách đồng thanh đều tăm tắp: "Abandon... abandon..."

"Sin... cos... tan..."

"Sự thống nhất của các mặt đối lập..."

Cuối cùng hiểu câu "da săn chắc mới " của ông Cố ý gì. Những "" vốn chẳng là ma. Họ là những thí sinh từng mất tích ở đây. Họ ông Cố lột da, chế tác thành những "cuốn sách hình " thực thụ.

Và giờ đây, bọn họ biến thành một phần trong đó.

4.

bỏ chạy.

Phòng quá rộng, giá sách quá nhiều, nơi giống như một mê cung khổng lồ. chẳng thể phân biệt nổi đông tây nam bắc, chỉ dựa bản năng mà lao chỗ sâu nhất. Phía truyền đến những tiếng ma sát ê răng.

Xoẹt... xoẹt...

Đó là tiếng da dẻ khô khốc lê lết mặt đất.

"Bạn học , câu giải thế nào?"

"Bạn học , chủ ngữ của câu phức là gì?"

Những âm thanh đó bám đuổi như hình với bóng. Chúng đang đối thoại với , mà chỉ đang lặp một cách máy móc những thứ trong đầu khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời.

trốn một dãy giá sách dán nhãn [Chủ nghĩa Mác-Lênin], bịt c.h.ặ.t miệng, dám thở mạnh. Qua kẽ hở giữa các giá sách, thấy đám "" .

 

Loading...