Đừng Trêu Vào Thiên Kim Giả Biết Bói Toán - Chương 161: Đạo Diễn Nửa Đêm Gõ Cửa, Bóng Ma Ngoài Cửa Sổ Khách Sạn
Cập nhật lúc: 2026-02-22 17:28:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đạo diễn thấy cô chủ động hỏi tới, vội vàng : “Giang đại sư, chuyện là thế , một tuần , trong đoàn phim một diễn viên quần chúng đột nhiên gặp ma…”
Nói thật, lúc đầu bọn họ cũng để ý lắm.
Dù thì, diễn viên quần chúng đông lắm miệng, thời gian chờ phim dài, tụ tập một chỗ, khó tránh khỏi thích c.h.é.m gió, kể chuyện ma quỷ gì đó.
Ai là thật giả?
về , sự việc dần trở nên quỷ dị.
Đoàn phim một cảnh động vật, nên nuôi vài con mèo, vốn dĩ chúng đều ngoan ngoãn.
mấy ngày nay, những con mèo bỗng nhiên nửa đêm canh ba tập thể gào rú điên cuồng.
“Không , ch.ó mèo thể thấy những thứ mà con thấy ?” Đạo diễn ngừng một chút, giọng mang theo chút bất an.
Thực cái nghề của bọn họ, tin mấy thứ .
Triệu Hân cũng nhíu mày, hạ giọng : “Người ở quê đều , ch.ó mèo mắt âm dương, thể thấy linh hồn c.h.ế.t.”
Đạo diễn:!!
Sống lưng đạo diễn run lên, giọng run rẩy: “Hơn nữa, về , nửa đêm tỉnh dậy, thật sự thấy những âm thanh kỳ quái!”
Không rõ là gì, nhưng quỷ dị cực kỳ!
Không bình thường, chuyện nhất định bình thường!
Nghe đến đây, Đường Duyệt cảm thấy một luồng khí lạnh từ sống lưng xộc lên.
Nói như , chút đáng sợ a.
Thảo nào Giang đại sư bảo cô đưa bùa chú cho Hạ Vũ.
Thấy biểu cảm cô run rẩy, Hạ Vũ nhẹ nhàng nắm lấy tay cô.
“Cẩu độc ” Triệu Hân lặng lẽ nhích gần Giang Việt.
Đạo diễn hai cặp đôi đối diện, Giang Nhứ bình tĩnh tự nhiên, run lẩy bẩy tự ôm c.h.ặ.t lấy .
“Chúng cũng Giang đại sư đang chương trình, vốn định đợi Giang đại sư xong mới liên hệ ngài đến xem, ngờ buổi sáng xảy chuyện đó…”
Buổi sáng, vốn dĩ đang phim , đèn chùm đạo cụ đột nhiên lắc lư, rơi thẳng xuống.
Lúc đó, tất cả đều sợ hết hồn.
“May mà thầy Hạ phản ứng kịp thời, nếu nam nữ chính của chúng e là đều…”
Một là Ảnh đế hot trở , một là tiểu hoa lưu lượng hot nhất hiện nay.
Hai nếu gãy một ngón tay, bán ông cũng đủ đền!
Vừa nghĩ đến đây, đạo diễn lộ vẻ mặt sợ hãi.
“Bên tổ đạo cụ đều là quen hợp tác nhiều năm, khi bấm máy chắc chắn đều kiểm tra qua.”
“Sau khi xảy chuyện, chúng cũng điều tra, bất kỳ vấn đề gì, giống như do con .”
Ông gấp gáp : “Đại sư, ngài thể xem giúp, chuyện rốt cuộc là thế nào …?”
Giang Nhứ thản nhiên : “Trên ông và Hạ Vũ quả thực đều một luồng âm khí nhàn nhạt.”
Đạo diễn hít sâu một khí lạnh:!
là sợ cái gì gặp cái đó!
ông và Hạ Vũ, đắc tội với ma quỷ lúc nào?
“Vậy…”
Ông còn hết câu, Giang Nhứ dường như ông hỏi gì, trả lời: “ đều nhạt, hẳn là nhắm các .”
Còn về việc nhắm ai…
Giang Nhứ nheo mắt.
Đã đến , buổi tối xem .
Ăn cơm xong, đến địa điểm phim.
Xảy chuyện lớn như , công việc phim của đoàn cũng tạm dừng, cộng thêm sắc trời tối.
Cả nhóm đến khách sạn .
Biết trong đoàn phim thể ma, đạo diễn cũng dám ở một , môi mấp máy.
Triệu Hân tự nhiên tới: “Đạo diễn, chúng ở cùng .”
Cuối cùng, Giang Việt và Hạ Vũ ở một phòng.
Giang Nhứ và Đường Duyệt một phòng.
Phòng ở tầng mười hai của khách sạn, lúc khỏi thang máy, Giang Nhứ , về phía cuối hành lang.
Chỉ thấy một luồng âm khí nhàn nhạt từ khe cửa phòng lan tràn ngoài.
“Chỗ đó là ai ở?” Cô thuận tay chỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/dung-treu-vao-thien-kim-gia-biet-boi-toan/chuong-161-dao-dien-nua-dem-go-cua-bong-ma-ngoai-cua-so-khach-san.html.]
“A, chỗ đó là phòng của nữ chính Mạnh Vãn Tình. chuyện sáng nay cô kinh hãi chút ít, trợ lý đưa đến bệnh viện kiểm tra, hiện tại vẫn về…”
Nói , giọng đạo diễn càng lúc càng nhỏ, bỗng nhiên ngẩng đầu Giang Nhứ, đáy mắt xẹt qua một tia kinh hoàng.
Chẳng lẽ, ý của Giang đại sư là… những chuyện quái lạ trong đoàn phim, đều là do Mạnh Vãn Tình gây !
Đạo diễn đột nhiên nhớ , hình như đúng là từ khi bắt đầu phần của Mạnh Vãn Tình, khí trong đoàn phim mới trở nên cổ quái.
Hơn nữa, gần đây, sắc mặt của Mạnh Vãn Tình cũng tiều tụy trắng bệch thấy rõ bằng mắt thường.
Ban đầu, ông tưởng là do phim vất vả, cộng thêm ảnh hưởng bởi tin đồn đoàn phim ma, nhưng bây giờ…
Chẳng lẽ, là cô tự nuôi tiểu quỷ? Lại tiểu quỷ phản phệ?
Đạo diễn tự động bắt đầu “bổ não”.
Trong lòng Đường Duyệt cũng thót một cái.
Đừng mà! Cô cũng thích Mạnh Vãn Tình!
Dịu dàng hào phóng, mỗi thấy cô, đều sẽ cho cô nhiều đồ ăn vặt.
Cười híp mắt, giống như chị gái nhà bên thiết.
Lại sắp sập phòng ?
Chẳng lẽ cô thích ai thì đó sập ?
...
Buổi tối.
Màn đêm buông xuống, sắc trời đen kịt một mảnh, chỉ còn tiếng lá cây xào xạc.
Đạo diễn và Triệu Hân hai co ro trong chăn, chỉ lộ hai con mắt to, thở mạnh cũng dám.
“Đạo diễn, ông lạnh ?”
Răng Triệu Hân va lập cập, quấn c.h.ặ.t chăn , chẳng lẽ là do tâm lý? Sao vẫn cứ cảm thấy lành lạnh.
Giọng đạo diễn run rẩy: “ cũng cảm thấy…”
“Cạch, cạch, cạch.”
Lúc , một trận âm thanh sột soạt nhỏ truyền đến, đạo diễn mạnh mẽ trợn to hai mắt, da đầu đều dựng lên.
Chính, chính là âm thanh !
Đêm hôm đó ông thấy chính là âm thanh !
Lại tới nữa ! Lại tới nữa !
Ông rùng một cái, giây tiếp theo, Triệu Hân đột nhiên hét lên một tiếng.
“Đó là cái gì…” Hai mắt Triệu Hân trợn tròn, vẻ mặt kinh hoàng ngoài cửa sổ.
Đạo diễn theo tầm mắt của Một khuôn mặt m.á.u thịt be bét dán c.h.ặ.t lên kính, đôi mắt t.ử khí trầm trầm, chằm chằm bọn họ.
Tim chợt thắt .
Điều khiến ông rợn tóc gáy hơn là, đôi mắt , tròng mắt!
Đột nhiên, khuôn mặt vặn vẹo một chút, toét miệng, lộ cái lưỡi đỏ lòm, gằn với bọn họ.
“A, a a a!”
“Có ma!!”
Hai bật dậy khỏi giường chạy ngoài, điên cuồng đập cửa phòng Giang Nhứ.
Hạ Vũ và Giang Việt đ.á.n.h thức, thấy hai sắc mặt trắng bệch, lăn bò đến đập cửa phòng Giang Nhứ, sắc mặt lập tức nghiêm .
“Ma, Hạ Vũ, ma tới !”
Đạo diễn yếu đuối nắm lấy cánh tay Hạ Vũ, hét lên.
“Cạch…” Lúc , cửa mở.
Giang Nhứ xuất hiện, Giang Việt ngược sợ hãi như nữa.
Nhìn đám mặt, chút hợp thời nghĩ, nếu bây giờ chụp một tấm ảnh, ngày mai trang nhất bùng nổ ?
Tiêu đề sẽ là:
«Nửa đêm canh ba, đạo diễn cùng đại minh tinh xếp hàng gõ cửa phòng Giang đại sư? Rốt cuộc là sự vặn vẹo của nhân tính là sự suy đồi của đạo đức?»
“Giang đại sư!”
Đạo diễn trông mong Giang Nhứ, giống như thấy cứu tinh, định thấy cái gì.
Giang Nhứ gật đầu, thẳng ngoài.
Ánh mắt trầm trầm, rơi căn phòng sâu nhất hành lang.
Âm khí ở đây, nặng hơn .