ĐƯƠNG THỜI RỰC RỠ - Chương 1.
Cập nhật lúc: 2026-03-21 18:49:46
Lượt xem: 24
1
Từ nhỏ bố là liên hôn thương mại, sống với khách sáo lạnh nhạt.
Bố là thái t.ử gia ăn chơi nổi tiếng trong giới thượng lưu, lái xe nhanh, phụ nữ còn nhanh hơn.
Kết hôn bảy năm, ông từng yêu nhiều cô gái xinh , nhưng mặt ngoài vẫn luôn giữ thể diện cho .
Trong buổi đấu giá, chính tay ông đeo cho bộ trang sức trị giá sáu trăm triệu. Cô tình nhân mặt tại đó ghen đến đỏ mắt, tức đến mức nghiến c.h.ặ.t răng.
nhỏ giọng hỏi :
“Tại ?
“Không bố thích cô đó nhất ?
“Sao đến đồ trang sức rẻ tiền cũng mua cho cô ?”
Mẹ dịu dàng giải thích cho :
“Dư Bảo nhớ, những lúc lợi ích tình cảm.
“Một mối quan hệ ngang bằng mà chỉ trông cậy chân tình để duy trì thì vốn thể đưa ánh sáng, cũng chẳng đáng giá.”
2
Mẹ đúng.
Ngày hôm , cô tình nhân đó bố chia tay vì ầm lên, đòi danh phận.
Thứ đó, bố thể cho.
Ông lập tức đổi trợ lý mới.
Lần chút khác biệt.
Cô tên là Tô Oản Nhi, ngoan ngoãn như một con thỏ nhỏ, lặng lẽ lưng bố hầu hạ. Lưng thẳng tắp, rót đưa nước, quy củ đến mức dám ngẩng mắt.
Mẹ bảo cô xuống ăn cơm, cô sợ đến mức liên tục xua tay:
“Nô tỳ dám!”
Khiến bầu khí bàn ăn trở nên vô cùng gượng gạo.
Sau bữa cơm, bảo cầm một chiếc thẻ ngân hàng một triệu hỏi cô .
Nếu khó khăn thì cứ cầm lấy mà dùng .
Còn hơn theo bên cạnh bố, lúc nào sẽ ông hủy hoại.
lén chạy đến phòng khách nơi Tô Oản Nhi ở, nhưng qua khe cửa thấy cô quỳ t.h.ả.m, xoa chân cho bố, giọng mềm mại nũng nịu:
“Nô tỳ hầu hạ .”
3
“Cùng một giuộc!”
Mẹ hiếm khi nổi lòng , hai họ lừa, tức đến mức giành mất mấy hợp đồng lớn của tập đoàn Chu Thị.
Người của Chu Thị dám giận dám , gửi email báo cáo cho bố, nhưng bố chỉ tùy vui là .
Năm đó, nhà họ Chu thấy nhà họ Hạ bối cảnh trong sạch, con gái Hạ Kim Thời ưu tú hiểu chuyện nên mới định là cô.
Không ai hỏi cô .
Vì thế kết hôn đơn thuần là để phát triển sự nghiệp, định giá cổ phiếu, nắm quyền bộ sản nghiệp của nhà họ Hạ, từng bước vượt qua Chu Thị để trở thành một trong ngành.
Còn bố, sinh ngậm thìa vàng, là con một trong gia đình giàu . Kết hôn chỉ để đối phó với gia đình, còn bên ngoài thì càng thêm tự do ăn chơi.
Sự khác biệt giữa và ch.ó quả thật rõ ràng.
gần đây bố trở mặt với mấy bạn từ nhỏ.
Có trong một buổi tiệc rượu để ý đến Tô Oản Nhi, đổi chơi thử, kết quả bố đ.á.n.h gãy hai chân, đoạn tuyệt tình nghĩa hơn mười năm.
Ông đối với Tô Oản Nhi dường như gì đó giống.
4
hỏi , như tính là tình yêu .
Mẹ chuyện khó mà đ.á.n.h giá.
Là yêu đương bí mật là quan hệ giữa với vật, vẫn rõ.
Không ngờ lâu , Tô Oản Nhi chủ động tìm đến . Vừa bước cửa quỳ xuống.
Cô đến yếu ớt đáng thương, nước mắt lăn dài gương mặt trắng như tuyết, khiến khỏi xót xa.
Cô là xuyên .
Cô đến từ cổ đại, cha bán cho thương nhân giàu nha , ăn đủ no, mặc đủ ấm, hễ phạm là đ.á.n.h đòn, cuối cùng đ.á.n.h c.h.ế.t.
May mắn mở mắt đến thời đại mới. Chính bố cho cô một bát cơm, cho cô chỗ dựa.
“Thiếp cần danh phận, cũng , nha thông phòng cũng . Thiếp chỉ cả đời hầu hạ Chu thiếu gia và , sinh con nối dõi cho nhà họ Chu.”
Cô dập đầu liên tục, trán va xuống sàn kêu vang, m.á.u chảy đầm đìa, mà kinh hãi.
Mẹ từng gặp đủ loại phụ nữ, nhưng kiểu hạ đến mức đáng thương đáng giận.
“Cô hiểu thời đại mới ?”
Mẹ bước đến mặt Tô Oản Nhi:
“Cô trong thời đại , phụ nữ bao nhiêu khả năng ? Có nở rộ kiên cường nơi vách đá cheo leo, cũng cam chịu giường đàn ông, tham chút yên nhất thời.
“Con gái đừng vì chút ngọt ngào mà động lòng. Hôn nhân bảo đảm cả đời, tự lập tự cường mới là.”
Tô Oản Nhi mà ngây , hiểu mà như hiểu. lúc đó, cửa phòng đá tung.
Bố mang theo cơn giận ngút trời xông .
“Cô điên ? Dám động của !”
5
sợ quá, vội trốn rèm cửa.
Bố thấy cũng ở đó, hít sâu mấy , cố nén giận, kéo Tô Oản Nhi lưng, hạ thấp giọng với :
“Cô giống em. Cô đơn thuần, lương thiện, chỉ là quá yêu . Em đừng khó cô !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/duong-thoi-ruc-ro/chuong-1.html.]
“Cô xuất thấp, cái gì cũng hiểu, giống tiểu thư danh môn kiêu ngạo như em. Sau mỗi lùi một bước, giữ chút thể diện .”
Mẹ vẫn giữ nụ nhàn nhạt, tao nhã, nhẹ giọng hỏi Tô Oản Nhi:
“Còn cô thì ? Những lời , cô hiểu ?”
Tô Oản Nhi mắt đỏ hoe, chỉ do dự một giây, lập tức rúc lòng đàn ông, nức nở:
“Nô tỳ chỉ cả đời theo hầu Chu thiếu gia, xin thành !”
Trên mặt bố nở nụ đắc ý, ánh mắt sáng rực, giống hệt vẻ vui mừng của con husky nhà khi trộm đồ hộp.
Ông hài lòng dẫn Tô Oản Nhi rời . Lúc mới vẫy tay, kéo lòng dỗ dành.
hỏi còn quản chuyện Tô Oản Nhi , cô tự nhận là nô tỳ, thật quá thấp kém.
Mẹ :
“Phải học cách buông bỏ cái tâm thích cứu vớt khác.
“Nói đến cũng khuyên nổi kẻ cố chấp tìm đường c.h.ế.t, cứ tôn trọng và chúc phúc là .”
6
lẽ hai họ thật sự sắp gặp chuyện .
Chỉ vài ngày tin, bố vung 450 triệu mua cho Tô Oản Nhi một căn biệt thự kiểu cũ, giấy tờ còn thêm tên cô , cả giới xôn xao bàn tán.
Ông chi sáu trăm triệu cho , tiền đó thể mang lượng chú ý khổng lồ cho hai nhà Chu và Hạ, kéo giá cổ phiếu tăng mạnh, chuyển hóa thành giá trị lớn hơn.
Còn tiền chi cho Tô Oản Nhi, ném xuống chẳng tạo tiếng vang gì, còn khiến dòng tiền của Chu Thị căng thẳng, một hợp đồng lớn đình trệ.
Đêm khuya, khi và chạy đến nơi, ông bà nội gần tám mươi tuổi đang sofa bực bội, còn Tô Oản Nhi quỳ đất dập đầu.
“Đều là của Oản Nhi, Oản Nhi chỉ lỡ đây là nơi từng việc, ngờ thiếu gia mua xuống! Xin trách phạt Oản Nhi, c.h.é.m đầu Oản Nhi cũng , chuyện liên quan đến thiếu gia!”
Bà nội cuối cùng cũng thấy như cứu tinh, nắm tay trách móc gay gắt:
“Nó chơi thì thôi, dây cái cô đầu óc bình thường , con xem , trời ơi!”
Bố ba mươi bốn tuổi, vốn nghĩ tiêu chút tiền chẳng đáng gì. Tô Oản Nhi quỳ nhận quá nhanh, hạ như con kiến, khiến ông mất hết mặt mũi, đến mức thừa nhận yêu kiểu như .
Khi hai bên giằng co, bỗng mỉm , bước tới nhẹ nhàng bóp vai bố:
“Được , đừng giận nữa. Em hiểu mà, đàn ông ai cũng lúc bốc đồng. Để em nghĩ cách giải quyết, ?”
Bố đang cần một lối thoát, thuận thế ôm eo . Nhìn thấy , ông bế lòng, như thể chợt nhớ chúng là một gia đình ba .
Ông dịu giọng trách:
“Cũng chuyện gì to tát, em đưa cả Dư Bảo đến? Đừng để trẻ con thấy mấy thứ linh tinh .”
“Em nỡ để Dư Bảo rời xa mà, đó.”
Mẹ mỉm tiễn ông bà về, dỗ bố rời , để một Tô Oản Nhi quỳ trong đại sảnh căn biệt thự.
Cô trợ lý của bố trông chừng, phạt quỳ suốt một đêm.
7
hiểu đây là kiểu xử lý gì, chẳng bố yêu Tô Oản Nhi ?
Mẹ chỉ bố đang ngủ say, hỏi :
“Con , con thấy đầu tiên là gì?”
trả lời mấy đắn:
“Khuôn mặt. Bố hơn cả mấy ngôi tivi.”
Mẹ là đúng .
Người như ông coi trọng thể diện, địa vị, lợi ích, thứ nào cũng xếp tình yêu.
Tô Oản Nhi giống như một quả táo cực ngọt nhưng thối.
Ông yêu đến mức dứt , nhưng thừa nhận ăn đồ hỏng.
“Vậy chắc chắn là quả táo nhất!”
Mẹ khẽ , ghé sát tai , giọng mang theo chút mê hoặc:
“Mẹ là con rắn độc trong vườn, chuyên c.ắ.n những đứa trẻ hái trộm táo.”
8
Chuyện 450 triệu khó giải quyết.
Mẹ hết để Hạ Thị nhận hợp đồng với giá thấp, bù dòng tiền, đó tính cách lấp chỗ trống.
Vợ chồng vốn là một thể, tiền ai kiếm chẳng như .
Chỉ là như , công nghệ cốt lõi của Chu Thị sẽ Hạ Thị tiếp cận.
Bà nội tin tưởng nghi ngờ, bà chỉ quan tâm Chu Thị giữ .
Ông nội tuy đầu óc còn minh mẫn lắm, vẫn chịu giao quyền, yêu cầu bố và ban quản lý bàn bạc kỹ mới quyết định.
Mẹ tỏ hiểu:
“ là nên cân nhắc thêm, em cũng sợ xưởng nhỏ như nhà em hỏng việc, mất danh tiếng của Chu Thị.”
Còn bố thì ?
Sau khi Tô Oản Nhi quỳ một đêm, đưa thẳng bệnh viện cấp cứu. Bố đau lòng, dồn hết tâm trí ở bệnh viện, còn thời gian quản công ty.
Ông do dự ký hợp đồng cho Hạ Thị.
Bởi vì vợ chồng cùng vinh cùng tổn.
Mẹ ngoan, ông yên tâm.
hỏi:
“Mẹ, tivi phụ nữ thể ly hôn, bố như mà ly hôn ?”
Hôm đó, nụ của mang ý vị sâu xa, bà hỏi ngược :
“Mẹ từng kết hôn là vì điều gì?”
“Làm sự nghiệp! Mua cho Dư Bảo một hòn đảo!”
Mẹ xoa đầu :
“Bây giờ cũng . Con hiểu ?
“Người mạnh mẽ luôn kiên định và nhẫn nhịn. Những khúc quanh sẽ trở thành bàn đạp con đường thành công.
“Đã là bàn đạp, thì tận dụng hết mới vứt .”