ĐƯỜNG TRIỀU TIỂU Y NƯƠNG - Chương 216: Diệu dụng của vỏ củ cải[4]
Cập nhật lúc: 2026-01-24 01:26:01
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
A tỷ của tiểu tỳ nữ giang hồ hiểm ác, thấy vị thần y tiểu nương t.ử hòa khí như , nỗi lo lắng tan quá nửa, thành thật trả lời từng câu: “Bẩm tiểu nương t.ử, nô tên chính thức. A gia là trang đầu (cai quản trang trại) của Lư gia, nhà chúng nô ba đời trồng trọt cho Lư gia. Ông gọi nô là Bách Cân, gọi đại nô là Thiên Cân, nhị là Vạn Cân. Đặt tên là hy vọng ruộng đồng của chủ nhân năm nào cũng mùa bội thu... Á!! A!!”
Lời còn dứt, Nhạc Dao liền động thủ.
Tay trái nàng đè c.h.ặ.t mặt ngoài đầu gối Bách Cân để cố định, tay lặng lẽ nắm lấy cổ chân nàng . Nhân lúc nàng phòng , cổ tay trực tiếp xoay một cái, đẩy mạnh bộ cẳng chân nàng trong!
Răng rắc!
“A a a!”
Cùng với tiếng kêu t.h.ả.m thiết và tiếng khớp xương vị trí giòn tan, Nhạc Dao vỗ vỗ tay dậy.
Thư Sách
“Xong !”
Nước mắt Bách Cân b.ắ.n cả ngoài!
Tiểu tỳ nữ chính là Vạn Cân, thấy cũng rùng một cái.
Vừa nàng cũng phản ứng kịp, còn vì a tỷ nhắc đến cái tên quái dị của mà ngượng ngùng. Rốt cuộc nhà ai con gái tên là Vạn Cân a? A gia cũng thật là... Mãi đến khi a tỷ kêu t.h.ả.m thiết, nàng mới thấy Nhạc nương t.ử tay bẻ!
Nhanh thật a! ... cũng đau quá a!
Bách Cân quỳ rạp mặt đất nức nở. Đợi cơn đau buốt ban đầu và dư chấn qua , nàng theo bản năng nhẹ nhàng cử động cẳng chân, thế mà thể cử động thuận lợi! Nàng vịn em gái cẩn thận dậy, giẫm xuống đất cũng còn đau thấu tim nữa.
Đứng !
Thần kỳ hơn là, lẽ do gân cốt sai lệch vị trí, khí huyết chân nàng lưu thông, chỗ sưng ở chân và đầu gối đang biến mất với tốc độ mắt thường thể thấy .
Nàng em gái dìu thử hai bước. Chỗ thương vẫn còn sưng tê, cũng còn đau, nhưng hơn lúc nhiều.
Bách Cân mừng sợ, nước mắt còn treo mặt cũng chẳng buồn lau, gạt tay em gái quỳ xuống dập đầu: “Đa tạ tiểu nương t.ử cứu mạng! Nô, nô nguyện dâng tiền khám bệnh...”
Nhạc Dao đưa tay đỡ lấy cánh tay nàng , cho quỳ, : “Mới nắn xương xong cho ngươi, đừng dập hỏng cho . Không cần đa lễ, chỉ là chuyện nhỏ thôi, cũng cần tiền khám bệnh gì cả. Tiền các ngươi tích cóp dễ, về nghỉ ngơi cho , nhớ xin chút nước nóng, ban đêm ngâm chân nhiều , ngày mai là khỏi hẳn.”
Bách Cân và Vạn Cân , hốc mắt đồng thời đỏ lên.
Các nàng sinh nô, mạng như cỏ rác bụi trần, từng nghĩ tới sẽ quý nhân chịu cúi như , nắn xương giảm đau cho các nàng, còn ôn hòa săn sóc, lấy một xu?
Hai chị em mang ơn đội nghĩa lui xuống.
Nhạc Dao cũng về phòng giao bài tập hôm nay cho Đậu Mạch. Hai nha đầu mấy ngày ở Mục gia chơi đến điên , đặc biệt là Đậu Nhi, tên t.h.u.ố.c bắt học thuộc đó thế mà quên hơn một nửa. Tức đến nỗi Nhạc Dao đặt một cái thước.
Đậu Nhi thấy tình thế , vội vàng ôm chân nàng, ngửa mặt bảo đảm nhất định sẽ học thuộc lòng, bao giờ ham chơi nữa.
Nhìn khuôn mặt phúng phính non nớt của nó, Nhạc Dao cũng coi như cảm nhận tâm trạng vò đầu bứt tai của Thượng Quan tiến sĩ. Muốn nghiêm khắc với đồ chút, nhưng thông cảm chúng còn nhỏ tuổi, luôn mềm lòng.
Nhạc Dao vẫn sầm mặt, cứng rắn phạt Đậu Nhi chép phạt chữ mấy .
Lúc mới ngoài vươn vai.
Vừa tới, thấy ngoài cổng viện thêm mấy hầu đang lén lút ngó nghiêng, đùn đẩy , nhưng đều sợ hãi co cụm ở cửa, dám bước qua ngạch cửa.
Nhạc Dao sờ sờ cằm, thầm nghĩ, đoán chừng là tin từ chỗ Bách Cân Vạn Cân, dường như cũng đến cầu khám, nhưng sợ đường đột "khách quý" là nàng, lỡ chọc giận quý nhân, quản sự phạt thì khổ.
Vừa thấy Nhạc Dao sang, mấy hầu tức khắc sợ tới mức liên tục lùi , cuống quít rũ mắt, rụt cổ dám thở mạnh.
Nhạc Dao thấy thế, dứt khoát vẫy tay ngoài cửa một cách hòa nhã: “Muốn khám bệnh ? Vào cả !”
Đợi một lúc lâu, mới một tiểu nô chừng mười ba mười bốn tuổi, đầu còn để chỏm, lấy hết can đảm, chân nam đá chân chiêu dịch , cúi đầu, luống cuống bất an : “Tiểu nương t.ử... tiểu nhân... tiểu nhân đau bụng...”
Nhạc Dao lấy cho một cái đệm hương bồ: “Ra hành lang , bắt mạch .”
...
Lại đầu bên .
Lư Chiếu Dung thực cũng ngủ nướng như Nhạc Dao nghĩ, cũng dậy từ khi trời sáng.
Hôm qua ăn gia yến, sáng nay và Lư Chiếu Lân bá phụ xách ngoài, thỉnh an chào hỏi từng vị trưởng bối trong tộc ở Trường An. Lúc khó khăn lắm mới thoát , lập tức như ngựa hoang đứt cương, túm c.h.ặ.t lấy Lư Chiếu Lân đang định về thư phòng chỉnh lý thơ văn, hai lời kéo thẳng về phía khách viện.
Lư Chiếu Lân bất đắc dĩ: “Ta , bệnh!”
Hôm qua Lư Chiếu Dung nhắc tới cái gì "mang một vị thần y từ Khổ Thủy Bảo về", Lư Chiếu Lân liền tiểu t.ử tính toán gì, chỉ là ngại ngoài nên vạch trần .
Chắc chắn là khuyên khám bệnh.
Lư Chiếu Dung liếc một cái, thấy vạch trần liền dứt khoát : “Huynh tưởng , đều với . Huynh ở Giang Nam thường xuyên nổi ban sởi, vô duyên vô cớ sốt lên. Tuy uống t.h.u.ố.c, một ngày nửa ngày tự khỏi, nhưng vẫn yên tâm. Bà bảo giao việc cho , bắt nhất định khám bệnh cho đàng hoàng!”
Lư Chiếu Lân thở dài: “Nếu đều tự khỏi thì tính là bệnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/duong-trieu-tieu-y-nuong/chuong-216-dieu-dung-cua-vo-cu-cai4.html.]
“Bệnh bệnh, tính, đại phu mới tính!” Lư Chiếu Dung mặc kệ gì, lôi chạy thẳng đến chỗ Nhạc Dao. Hắn ở biên quan bao nhiêu năm, cái lợi duy nhất là sức lực tăng lên, mặc kệ Lư Chiếu Lân giãy giụa thế nào đường, đều thoát khỏi Ngũ Chỉ Sơn của .
Nháo đến cuối cùng Lư Chiếu Lân cũng chỉ đành bỏ cuộc, động để lôi .
“Cho dù khám bệnh, trong nhà bá phụ chẳng cũng nuôi mấy lão y công ? Hà tất bỏ gần tìm xa, tìm một nữ t.ử xuất giá khám bệnh, bất tiện lắm a...” Chân Lư Chiếu Lân lôi cổng viện một nửa, vẫn còn dựa nơi hiểm yếu chống cự, “Ngũ !”
“Huynh hiểu , đại phu bình thường sánh một phần vạn Nhạc nương t.ử!” Lư Chiếu Dung lôi c·hết sống buông, cũng đầu , tay giơ một ngón tay lên, lắc lắc vẻ hiểu , “Huynh cứ xem , khám một cái là chuẩn ngay!”
Lư Chiếu Lân đành im lặng.
ngờ hai vội vã tới, khách viện liền thấy đủ loại tiếng kêu la.
“Ái ui ui!”
“Hộc!”
“Mẹ ơi!”
“Ô ô ô khám nữa, đỡ , về nhà...”
Quỷ sói gào.
Hai em sửng sốt. Lư Chiếu Lân mắt đầy kinh nghi, xảy chuyện gì.
Trên mặt Lư Chiếu Dung thoáng qua tia chột .
Hắn đoán Nhạc nương t.ử đang gì, nhưng thể ? Nói tứ ca nhất định sẽ bỏ chạy! Thế là giả bộ kinh ngạc há hốc mồm, còn : “Ai da, chuyện gì thế a? Đi, tứ ca, chúng xem xem!”
Hai xuyên qua cổng viện, qua một cái cửa tròn, lúc thấy trong sân xếp một hàng dài hầu, nam nữ già trẻ đều .
Hai tiểu đồ Nhạc nương t.ử mang đến còn đang phát thẻ tạm thời cho bọn họ.
Cảnh tượng khiến Lư Chiếu Lân xem đến ngây .
“Đây là gì a?” Hắn nhỏ giọng ghé tai hỏi.
Lư Chiếu Dung giả ngu: “Đệ a, qua xem thử.”
Nói xong tiếp tục lôi gần hai bước.
Vừa đến gần, đúng lúc thấy Nhạc Dao bảo hai bà v.ú to khỏe khám xong ở giúp đỡ, ấn một hầu trẻ tuổi sấp chiếu cói. Nàng cúi ấn ấn phần eo cứng đờ và nhô lên của hầu , một câu: “Cột sống cong vẹo, hai bên eo đối xứng, ngươi đừng nhúc nhích a, giúp ngươi nện trở , bằng lưng ngươi thẳng lên !”
Người hầu trẻ tuổi sợ đến mức run bần bật, nước mắt nước mũi giàn giụa, miệng liên tục hỏi: “Thật sự đau tiểu nương t.ử, thật sự đau ...”
“Không đau đau, chỉ tê tê thôi, ngươi cứ coi như muỗi đốt một cái!”
Lời còn dứt, nàng đột nhiên vung cây đại chuỳ lên nện xuống. Răng rắc một tiếng, hầu tức khắc kêu t.h.ả.m thiết thê lương, là đau sợ, mềm oặt đất bất động.
Cả đám xếp hàng trong sân đều run lên theo.
Nhạc Dao thuận tay chống cây đại chuỳ xuống đất, xổm xuống bấm nhân trung : “Tỉnh tỉnh! Tỉnh tỉnh! Đang chữa bệnh đấy, đừng ngủ a! Nào, lên xem thử, eo chắc cử động chứ?”
Tên nô bộc trẻ tuổi bấm tỉnh, lóc bò dậy, sờ sờ eo, xoay hai vòng, quả nhiên cử động thật! Hắn mừng sợ, nước mũi nước mắt tèm lem : “Ô ô ô đa tạ Nhạc nương t.ử, cử động , ô ô ô... đau quá a... dọa c·hết ...”
Lư Chiếu Lân kh·iếp sợ đầu Lư Chiếu Dung, run giọng hỏi: “Đệ chắc chắn đây là thần y chứ thợ rèn?”
Ánh mắt Lư Chiếu Dung lảng tránh, gượng : “Sao thể chứ! Thật sự là thần y!”
Nếu còn túm c.h.ặ.t t.a.y áo Lư Chiếu Lân, phỏng chừng Lư Chiếu Lân đầu bỏ chạy thục mạng !
Chỉ thấy hành lang, Nhạc Dao vác đại chuỳ hô: “Vị tiếp theo! Còn ai nắn xương ?”
Lư Chiếu Lân liếc mắt , trong mắt tràn đầy kinh hãi: “Lão Ngũ, ... sẽ cũng trị liệu kiểu chứ? Ta là ruột đấy a!”
“Khám mới chứ, bệnh gì .” Lư Chiếu Dung hổ hì hì hai tiếng. Phát hiện Lư Chiếu Lân đang cảnh giác lén lùi , càng nhào tới túm c.h.ặ.t buông, “Tứ ca, đừng sợ, Nhạc nương t.ử bảo đau !”
Hai như kéo co, kẻ trốn truy.
“Tứ ca, đừng chạy!”
“Huynh cứ thử xem !”
Trong gió ẩn ẩn truyền đến tiếng mắng c.h.ử.i thô tục hiếm hoi của Lư Chiếu Lân:
“Ta thử cái rắm!”
Tác giả lời :
Lư Tứ: Lão Ngũ g·iết a!! [ lớn]