ĐƯỜNG TRIỀU TIỂU Y NƯƠNG - Chương 61: Dịch Cân Kinh cường thân[2]
Cập nhật lúc: 2026-01-16 12:48:19
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
nàng cũng vội, cứ từ từ luyện là .
lúc nàng đang cố sức vặn tư thế "Cửu Quỷ Bạt Mã Đao" (Chín quỷ rút đao mổ ngựa) thì Lục Hồng Nguyên và Tôn Trại dậy.
Sau khi dọn dẹp xong nhà kho, Võ Thiện Năng hai bọn họ đuổi ngủ riêng ở nhà kho. Cũng tại , cả hai đều thích ngủ chung với .
Lục Hồng Nguyên và Tôn Trại ngáp ngắn ngáp dài , liền thấy một bóng gầy gò trong màn sương dày đặc, một tay vòng qua ôm đầu, hận thể vặn cả cái đầu xoắn ốc lưng, còn phát tiếng răng rắc của khớp xương bẻ.
"Chào buổi sáng." Cái bóng vặn vẹo phát giọng của Nhạc tiểu nương t.ử. lúc cách một tầng sương mù dày đặc, trong buổi sáng tĩnh lặng lạ thường, như vọng về từ cõi âm.
Ma a!
Cả hai sợ đến hét lên một tiếng, suýt nữa nhảy dựng lên ôm lấy .
Hồi lâu , Lục, Tôn hai mới hồn, vây quanh bếp lò mà tim vẫn đập thình thịch. Vừa thực sự quá dọa , tay Lục Hồng Nguyên nấu cháo giờ vẫn còn run lẩy bẩy!
Tôn Trại cũng lau mồ hôi lạnh trán, một lời khó hết hỏi: "Tiểu nương t.ử đây là... sáng sớm tinh mơ ở trong sân... là ... cái gì thế?"
Nhạc Dao cũng ngờ dọa sợ đến thế, gượng giải thích một hồi.
Nghe là thuật Đạo dẫn luyện thể cường kiện cốt, bổ trợ cho xoa bóp, hai mới thở phào nhẹ nhõm.
Vừa thoạt , Nhạc tiểu nương t.ử chẳng khác gì nữ quỷ oán khí ngút trời treo cổ xà nhà trong mấy cuốn thoại bản...
Hóa là luyện công cơ bản a, may quá.
Lục Hồng Nguyên xuất y khoa chính quy, chuyện luyện công cơ bản . chiêu thức Nhạc Dao luyện giống những gì từng thấy, vẻ cực lợi hại, nên cũng động lòng học. nghĩ , cái chắc chắn là gia truyền của Nhạc thị, thể dễ dàng truyền cho ngoài họ?
Thực truyền cho Nhạc tiểu nương t.ử cũng lạ, gia truyền thường truyền nam bất truyền nữ. lão Mang cha Nhạc tiểu nương t.ử con trai, truyền cho trưởng nữ như nàng cũng miễn cưỡng coi là hợp lý.
Lục Hồng Nguyên đang âm thầm suy nghĩ, chợt thấy Tôn Trại bỗng múc một bát cháo kê đầy ắp bưng đến mặt Nhạc Dao, nịnh nọt: "Tiểu nương t.ử, Dịch Cân Kinh thể dạy ? Ta thực sự học. Ta khiếu kê đơn t.h.u.ố.c, nếu thể xoa bóp nắn xương cho cũng ."
"Ngươi..." Lục Hồng Nguyên kinh ngạc trừng mắt . Thảo nào bảo dân buôn bán mặt dày như đồng tiền, dày thật! Thế mà cũng dám tùy tiện hỏi xin !
Tôn Trại giả vờ thấy ánh mắt của Lục Hồng Nguyên. Cha Tôn Trại từ nhỏ dạy ngoài việc phóng khoáng mạnh dạn, bất kể việc thành cứ mở miệng ! Bị từ chối thì tính cách khác, ngươi hỏi thì ngươi gì?
Mồm mọc mặt chẳng để chuyện !
Tuy mạnh dạn hỏi nhưng Tôn Trại cũng nghĩ Nhạc Dao sẽ đồng ý ngay. Dù đây cũng là tuyệt học gia truyền. Hắn còn đang nhẩm tính xem còn bao nhiêu tiền tiết kiệm, chỉ cần Nhạc Dao chịu nhả , sẵn sàng dốc hết vốn liếng hiếu kính nàng...
ngờ, chẳng cần nài nỉ ỉ ôi, Nhạc Dao uống cháo gật đầu: "Được thôi, ngày mai ngươi dậy sớm chút, cùng luyện là ."
Thân thể nàng hiện giờ luyện cũng nhanh, khéo thể dạy từng chiêu từng thức.
Tôn Trại trợn tròn mắt, gì đó mà nghẹn họng thốt nên lời. Mãi nửa ngày mới kích động bật dậy, "bịch" một tiếng quỳ rạp xuống đất, dập đầu ba cái thật mạnh với Nhạc Dao: "Đa tạ sư phụ truyền thụ chân truyền, xin sư phụ nhận của t.ử một lạy!"
"Ấy ..." Nhạc Dao cũng sợ quá vội dậy.
Lục Hồng Nguyên choáng váng. Cái gì mà đồng ý ? Sao đồng ý? Dễ dàng thế á? Hắn liếc Tôn Trại, Nhạc Dao, nội tâm vô cùng rối rắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/duong-trieu-tieu-y-nuong/chuong-61-dich-can-kinh-cuong-than2.html.]
Hắn là sư phụ, hơn nữa sư phụ vẫn còn sống sờ sờ đấy! Nếu vì học cái mà nhận thêm một sư phụ nữa, đến Tết thăm sư phụ, liệu sư phụ đuổi khỏi cửa a?
May mắn Nhạc Dao vội : "Mau lên . Ngàn vạn đừng như . Ta sở dĩ nguyện ý dạy ngươi, để lập môn hộ, thu t.ử, bắt ngươi coi như sư phụ cung phụng. Ngươi càng cần gọi là sư phụ, nguyện ý học thì cứ chăm chỉ học là ."
Tôn Trại ngơ ngác ngẩng mặt lên, trán dính đầy bụi đất do dập đầu: "Hả?"
Nhạc Dao : "Mau lên ăn cơm ."
Lục Hồng Nguyên bên cạnh phản ứng , dè dặt hỏi: "Nhạc tiểu nương t.ử, ... cũng thể theo cô học thuật luyện thể ?"
Nhạc Dao sảng khoái : "Đương nhiên là !"
Sau đó nàng giải thích với hai : "Công pháp vốn do Nhạc gia sáng tạo , trong chùa đạo quán đều lưu truyền. Võ sư phụ dậy các ngươi cứ hỏi thử xem, cũng đấy. Chỉ là động tác chiêu thức luyện khác một chút, thêm khá nhiều biến thể giãn gân cốt. Vì , các ngươi cần vì chuyện mà bái thầy, chúng vẫn cứ cư xử như là ."
Thư Sách
Tôn Trại và Lục Hồng Nguyên đại khái hiểu, nhưng... nhưng cái gọi là gia học, tự nhiên cũng từ hư mà sinh , cái đáng giá chẳng chính là những biến thể đó ?
Nếu đổi là khác, chắc chắn sẽ giấu như mèo giấu cứt, tuyệt đối truyền ngoài.
Suy nghĩ của Nhạc Dao khác bọn họ.
Nàng sinh ở thời đại internet phát triển, mạng các loại video hướng dẫn tập luyện dưỡng sinh, giáo trình học tập nhiều vô kể, tồn tại chuyện giấu nghề , vả cái cũng của riêng nàng, nàng càng nghĩ đến việc dùng nó để trục lợi.
Nhạc Dao uống một ngụm cháo, ngước mắt thấy hai vẫn cứng đờ tại chỗ, vẻ mặt đầy thấp thỏm lo âu, dường như vẫn hồn vụ "bánh từ trời rơi xuống" . Nàng bèn đặt bát cháo lên đùi, nhẹ giọng hỏi: "Lục đại phu, Tôn đại phu, hai vị cho rằng, đối với t.ử ngành y chúng , hành nghề cứu , điều cốt yếu nhất là gì?"
Lục Hồng Nguyên và Tôn Trại đều sửng sốt. Tôn Trại nhanh nhảu : "Là y thuật ?"
Nhạc Dao chỉ gật đầu.
Lục Hồng Nguyên suy nghĩ một chút, cẩn trọng trả lời: "Hay là... nhân tâm (tấm lòng)? Chỉ y thuật thôi đủ, nhân tâm, nếu thầy t.h.u.ố.c tâm thuật bất chính, y thuật càng cao ngược càng dễ hại ."
Nhạc Dao vẫn gật đầu, giọng điệu hòa hoãn: "Các vị đều đúng. Y thuật và nhân tâm, hai thứ đối với nghề y đều là tuyệt đối thể thiếu. Tuy nhiên còn một quan điểm riêng, hôm nay , cùng hai vị tham khảo một chút."
Lục Hồng Nguyên và Tôn Trại theo bản năng thẳng lưng.
Nhạc Dao thong thả : "Thầy t.h.u.ố.c nếu độc hành đời, lấy sức một khó cứu vớt chúng sinh khổ nạn. Ta luôn cảm thấy, y học khác với những học vấn khác, là thứ học vấn duy nhất thể mong cầu buôn may bán đắt, tiền như nước. Nghề cũng sợ cái gọi là 'dạy hết cho trò thì thầy c.h.ế.t đói'. Một thầy t.h.u.ố.c giỏi dù dạy trăm ngàn lương y, rừng hạnh (Hạnh lâm) khắp thiên hạ, thì vẫn là một thầy t.h.u.ố.c đáng kính trọng mà."
Lục Hồng Nguyên và Tôn Trại liếc , họ đều lờ mờ đoán Nhạc Dao gì, nhưng vẫn chăm chú nàng, ánh mắt chờ mong kinh ngạc.
"Đây là thiển kiến của cá nhân , hai vị cứ tạm. Ta nghĩ, là t.h.u.ố.c, tuyệt đối thể ôm giữ ý niệm y thuật truyền ngoài . Bởi vì các vị sẽ gặp những ca bệnh nan y, sẽ những bệnh chữa , những sinh mệnh cứu vãn nổi. Thầy t.h.u.ố.c thợ thủ công, y thuật cũng đơn giản là một môn tay nghề. Thợ thủ công sai, cùng lắm là hỏng một món đồ; nhưng thầy t.h.u.ố.c một khi sai, mạng sẽ còn. Cho nên, trong lòng , y học nên là gia học, nên giấu kín. Y học nên truyền bá rộng rãi trong thiên hạ, thậm chí thường cũng thể học vài thuật cấp cứu thông dụng thường ngày."