Ta khẽ ngẩng đầu, chút bất ngờ.
Trong đôi mắt đen sâu của Tạ Cẩn Du hiện lên đủ loại cảm xúc phức tạp, cuối cùng nghiến răng, nắm c.h.ặ.t vai , giọng trầm mà gấp: “Là thật! Sáng nay khi tan triều, tận tai với thuộc hạ rằng tìm cơ hội xin ban hôn! Thanh Nguyệt, Tam Vương gia , nàng tuyệt đối thể gả cho .”
Trong ánh mắt , thấy sự lo lắng cùng hoảng hốt dâng trào thể che giấu.
Chợt trong lòng nổi lên chút ý trêu chọc.
“Vậy nên thế nào đây?”
“Gả cho ! Khụ… ý là, nàng thể tạm thời đính hôn với , để chặn ý định của Tam Vương gia.”
Gương mặt Tạ Cẩn Du thoáng đỏ lên, mang theo chút bối rối, dám thẳng mắt .
“Tuy nàng trong lòng, nhưng chuyện gấp gáp như lửa cháy, hiện tại cũng còn cách nào khác. Sau nếu nàng gả cho khác, sẽ cùng nàng hủy bỏ hôn ước… ?”
Nói đến đây, giọng dần nhỏ , trong âm thanh mang theo vài phần cô tịch cùng tủi khó giấu.
Ta nhịn mà bật .
Rõ ràng mấy ngày , ở hậu hoa viên phủ Công chúa, rõ ràng.
Sợ hiểu, còn cố ý để một cây trâm chu sa tín vật.
Không ngờ chậm hiểu đến .
Ta khẽ “phì” một tiếng , nghiêng đầu đối diện ánh mắt , giọng dịu dàng mà kiên định: “Được, chúng cùng với phụ một tiếng.”
Yết hầu Tạ Cẩn Du khẽ chuyển động, mím môi, cả như căng c.h.ặ.t.
Ngày thường quen lời qua tiếng , thích trêu chọc đối nghịch với , nhưng chạm đến chuyện tình cảm nam nữ, ngây ngốc đến lạ, lặng tại chỗ, nên gì.
“Còn ngây đó gì? Mau trở về báo với phụ một tiếng chứ?”
Ta liếc , như chợt nhớ điều gì, khẽ cau mày hỏi: “Cây trâm chu sa của ?”
Ánh mắt Tạ Cẩn Du thoáng lóe, mặt , giả vờ thản nhiên: “Trâm chu sa nào? Ta .”
Ồ, thì là .
Không những hiểu ý nghĩa của cây trâm , mà còn lặng lẽ giữ riêng cho .
Ta vạch trần, chỉ khẽ mỉm , trong lòng thầm nghĩ, đến khi nào mới thực sự hiểu .
Phụ cùng phụ Tạ Cẩn Du vốn giao tình thâm hậu, từ khi còn chào đời, hai nhà từng đến chuyện “định từ trong nôi”.
Chỉ tiếc rằng lớn lên, cùng Tạ Cẩn Du ba ngày một trận cãi vã nhỏ, năm ngày một ồn ào lớn, khiến hai nhà đành gác ý định .
Hôm nay đột nhiên cùng nhắc chuyện xưa, hai vị trưởng bối ngoài năm mươi tuổi đưa mắt , trong ánh đều mang theo vẻ hoài nghi: “Hai đứa định bày trò gì nữa đây?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/duyen-cu-chua-dut-doi-nay-lai-thanh/4.html.]
Trong tiền sảnh lúc chỉ , Tạ Cẩn Du, song hai bên cùng mẫu .
Ta khẽ cúi đầu, e ấp liếc , giọng nhẹ như gió xuân: “Con và Tạ Cẩn Du… lâu ngày ở cạnh, dần nảy sinh tình cảm.”
Tai thoáng đỏ lên, chỉ “ừm” một tiếng khẽ.
Từ đến nay vốn trêu chọc , nên phụ bằng ánh mắt phần phức tạp, “Nguyệt nhi , hôn nhân chuyện đùa, con chớ vì nhất thời mà…”
Tạ Cẩn Du lập tức sốt ruột cắt ngang: “Phụ ! Con… Thanh Nguyệt nàng…”
Chàng đỏ mặt đến tận mang tai, ấp úng hồi lâu vẫn nên lời trọn vẹn.
Cuối cùng, như lấy hết dũng khí, c.ắ.n răng một cái, kéo lòng, cúi đầu nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán .
“Thấy ! Con thật lòng cưới nàng.”
Song hai bên , nhất thời nên gì.
Thực chuyện hai nhà kết nhắc đến từ nhiều năm , chỉ vì và hợp nên mới bỏ dở.
Giờ đây duyên cũ nhắc , nếu thể thành, cũng là điều .
Hai nhà trao đổi canh , hôn sự giữa và Tạ Cẩn Du cứ thế định đoạt.
Chỉ là, lẽ vì nụ hôn hôm khiến ngượng ngùng, mấy ngày liền dám đến gặp .
Ta thấy buồn thấy thú vị, bèn bảo nha theo đến Tướng quân phủ tìm .
Viện của Tạ Cẩn Du gần bức tường phía đông, cạnh đó một cây cổ thụ tán rộng, thuở nhỏ thường leo lên đó, tường ném mấy món đồ nhỏ xuống trêu chọc .
Giờ đây, một nữa chậm rãi trèo lên cây, từ cao xuống, cảnh vật trong viện của hiện rõ ràng mắt.
Tạ Cẩn Du lúc cởi áo ngoài, đang luyện võ giữa sân.
Thân hình cao lớn rắn rỏi, cơ bắp săn chắc nổi lên từng đường nét rõ ràng, mồ hôi theo từng múi cơ trượt xuống, ánh lên ánh nắng dịu.
Ta kìm mà nuốt nhẹ một ngụm, đến mức quên cả chớp mắt.
Trước đây vẫn tưởng gầy gò, ngờ lớp cẩm bào là thể đầy sức mạnh như .
Có lẽ ánh của quá mức rõ ràng, Tạ Cẩn Du dường như cảm nhận , chợt ngẩng đầu lên.
Chỉ trong khoảnh khắc, ánh mắt hai chạm , gương mặt lập tức đỏ bừng, chút lúng túng: “Thanh Nguyệt, nàng trèo cây nữa ?”
Ta tường, đung đưa đôi chân, khẽ, dùng khăn tay bọc viên kẹo ném xuống phía : “Ây da, chẳng thấy trâm chu sa của ? Vậy thứ đặt bàn là gì?”
Trên bàn đá trong viện, cây trâm chu sa để mấy ngày vẫn đó, nổi bật rõ ràng.
Thân Tạ Cẩn Du thoáng cứng , mặt lộ vài phần tự nhiên: “Ai đó là của nàng? Ta tiện tay nhặt thôi. Khụ… giờ trả nàng.”