DUYÊN CŨ CHƯA DỨT, ĐỜI NÀY LẠI THÀNH - 8

Cập nhật lúc: 2026-04-30 19:42:41
Lượt xem: 56

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đừng lo, đối sách. Bộ dạng trọng thương hiện tại… cố ý cho xem.”

 

Thấy phẫn nộ, đưa tay véo nhẹ má , giọng dịu .

 

“Khoảng thời gian nàng cứ ngoan ngoãn ở doanh trại. Đợi chiến sự lắng xuống, chúng cùng trở về kinh. Khi … cũng là ngày tận của Triệu Khâm.”

 

Trong mắt lóe lên một tia sát ý lạnh lẽo.

 

Ta khẽ gật đầu, lòng dần an tâm.

 

Kinh thành đó truyền đến tin tức, Tướng quân phủ Cấm quân giám sát, ngay cả phụ mẫu cũng tự do.

 

Thẩm Nhược Trà, nay trở thành thất trong Vương phủ, chạy đến cửa Lý phủ, cố ý buông lời châm chọc:

 

“Ôi chao, mới gả đầy năm sắp thủ tiết .”

 

“Tướng quân phủ phản nghịch, Tạ Cẩn Du sống chếc rõ, chẳng lẽ Lâm Thanh Nguyệt trời sinh khắc phu ? Ha ha…”

 

“Thật đáng tiếc, chịu Vương phi cho , chọn một tiểu tướng quân, giờ thì hối hận cũng muộn !”

 

ngay ngày hôm đó, đường trở về Vương phủ, nàng trùm bao kéo một con hẻm, dạy cho một trận.

 

Từ hôm , nàng ngoan ngoãn hẳn, dám năng bừa bãi nữa.

 

Về phía chúng , Tạ Cẩn Du cùng phụ cuối cùng cũng tra những kẻ phản bội mà Triệu Khâm cài trong quân, ngay ba quân mà xử trí, lấy đó để định lòng quân.

 

Trong suốt ba tháng liên tiếp, Tạ Cẩn Du dẫn quân liên tiếp giành thắng lợi, đ.á.n.h cho An quốc tan tác, buộc sai sứ giả đến nghị hòa.

 

Cuộc chiến kéo dài nửa năm cuối cùng cũng kết thúc.

 

Tin chiến thắng truyền về kinh thành, Triệu Khâm tức giận đến mức đập vỡ cả chén .

 

“Vì thành thế ! Quân An quốc đúng là vô dụng, ngay cả một Tạ Cẩn Du cũng diếc nổi! Còn các ngươi nữa, bảo các ngươi tìm Thanh Nguyệt, nàng , nàng ở !”

 

Mấy tên thị vệ run rẩy quỳ rạp xuống đất, ngừng dập đầu cầu xin tha mạng.

 

Thế nhưng mặc cho Triệu Khâm giận dữ đến , niềm đắc ý của cũng chẳng kéo dài bao lâu.

 

Bởi vì phụ t.ử Tạ gia hồi kinh, mang theo đầy đủ chứng cứ thông đồng với địch quốc.

 

Hoàng đế nổi cơn lôi đình, hạ lệnh giáng Triệu Khâm xuống thứ dân.

 

Thế nhưng bá quan văn võ vẫn quỳ mãi dậy, liên tiếp dâng tấu, khẩn thiết xin xử trảm.

 

“Chính vì tiết lộ quân cơ cho An quốc mà chiến hỏa kéo dài, bách tính ly tán, dân lưu lạc khắp nơi, biên cương còn bùng phát dịch bệnh! Bệ hạ thử xem, bao nhiêu tướng sĩ bỏ nơi sa trường, bao nhiêu gia đình tan tác… chỉ một câu giáng thứ dân, thể bù đắp ?”

 

“Chẳng lẽ mạng sống của dân chúng đáng giá?”

 

Ngoài triều đình, bách tính cũng phẫn nộ mắng c.h.ử.i, khắp nơi dâng lên tiếng kêu đòi công lý.

 

Hoàng đế dù trong lòng đau xót vì tình , nhưng cũng thể trái ý thiên hạ.

 

Cuối cùng, ánh dương nhàn nhạt, do chính Tạ Cẩn Du giám trảm, mặt muôn dân, Triệu Khâm xử trảm.

 

Trước khi lìa đời, vẫn cố chấp lớn:

 

“Ha ha ha! Chếc thì , bổn vương còn thể trùng sinh!”

 

“Tạ Cẩn Du, chờ trở , việc đầu tiên sẽ là diếc ngươi và Lâm Thanh Nguyệt…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/duyen-cu-chua-dut-doi-nay-lai-thanh/8.html.]

cơ hội , tuyệt nhiên sẽ còn thứ hai.

 

Một đời chỉ một đầu, nắm lấy, thì cũng thể oán trách ai.

 

Sau khi Triệu Khâm xử t.ử, Thẩm Nhược Trà với phận thất của , kết cục cũng chẳng mấy .

 

Nàng sung quân kỹ, nhốt trong xe tù, áp giải đến biên cương.

 

Trước khi rời , đến nàng một .

 

Nàng quỳ trong xe tù, xung quanh là tiếng c.h.ử.i rủa cùng rau thối, trứng hỏng ném tới ngừng, đến tê tâm liệt phế.

 

Vừa thấy , đôi mắt nàng bỗng sáng lên, liều mạng gọi tên:

 

“Thanh Nguyệt, cứu ! Mau bảo Tạ Cẩn Du cứu ! Ta cũng , nha cũng , chỉ cần cứu thôi…”

 

Ta tựa lòng Tạ Cẩn Du, một lời.

 

Nàng từng lựa chọn con đường của , thì hãy tự bước tiếp.

 

Một đời trùng sinh, đến cuối cùng, nắm giữ vận mệnh vẫn là chính .

 

Đêm xuống, ánh trăng dịu nhẹ.

 

Tạ Cẩn Du ôm c.h.ặ.t eo , giọng trầm thấp mang theo chút cố chấp: “Nói nữa.”

 

Ta thở gấp, khẽ đáp: “Thích …”

 

“Ừm, thích ai?”

 

“Thích… phu quân.”

 

Chàng khẽ , ánh mắt sâu thẳm.

 

Quả thực, thể rèn luyện nhiều năm khiến luôn tràn đầy sức lực, khiến đôi lúc chỉ dở dở .

 

Chỉ là, thành hai năm, vẫn tin vui.

 

Điều khiến khỏi phiền muộn.

 

Ta lén tìm đại phu bắt mạch, nhưng ông thể bình thường.

 

Vậy… chẳng lẽ là do ?

 

Ta âm thầm giấu kín suy nghĩ , tổn thương lòng tự trọng của .

 

Chỉ là từ một ngày nào đó, nhận Tạ Cẩn Du dường như trở nên trầm hơn, toát khí chất của một nam nhân từng trải.

 

Thần thái giống với hình ảnh trong ký ức xa xưa.

 

Cho đến một ngày, vô tình bắt gặp đang lén uống t.h.u.ố.c.

 

“… kê thêm hai tháng nữa .”

 

“Tiểu tướng quân, ngài phu nhân sớm tin vui ?”

 

“Không cần… phu nhân sợ đau. Sinh con vất vả như , nàng nhất định sẽ … mà , thấy nàng rơi lệ.”

 

Giọng nhẹ như gió thoảng, nhưng khiến lòng khẽ run lên.

 

HẾT.

 

Loading...