Duyên Muộn Bình An - 1
Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:15:54
Lượt xem: 21
1
Hai chúng đ.á.n.h cược xem cô gái rốt cuộc là tìm ai, thua rửa chân cho thắng.
Thị nữ Uyển Nhi mời cô gái đó nhà. Ta quan sát thật kỹ, xác định là quen , bèn thở phào nhẹ nhõm. Thẩm Chiêu cũng chăm chú một hồi, đó sang đầy gian xảo. Thắng bại phân, hai quyết định án binh bất động xem biến hóa thế nào.
Chỉ thấy vòng eo cô gái như nhành liễu rủ, dập dềnh lay động quỳ sụp xuống mặt Thẩm Chiêu.
"Ân công, tìm khổ sở bao!"
Giọng tựa như dải lụa mềm mại nhất, từng vòng từng vòng quấn lấy lòng . Thẩm Chiêu xong, cả cứng đờ .
Nhìn Thẩm Chiêu đang im như lão tăng nhập định, bật thành tiếng. Ta dậy, phủi phủi lớp bụi hư vô áo, với :
"Buổi tối chờ , nhớ về sớm một chút."
Ra khỏi cửa, Uyển Nhi hỏi : "Phu nhân, cô gái đó cô thế cô đến báo ân, định bụng chắc chắn thuần khiết. Người cứ thế mà , ở canh chừng ?" Trong lời đầy vẻ căm ghét "hồ ly tinh" và sự yên tâm dành cho Thẩm Chiêu.
Ta chẳng hề để tâm: "Canh chừng thì tác dụng gì?"
Chồng cũ của , con trai của dòng họ Thôi ở Thanh Hà, xuất từ danh gia vọng tộc, ai ai cũng khen là bậc chính nhân quân t.ử. Thế mà ngay mí mắt , vẫn lén lút qua với cô biểu xa. Hồi đó còn non nớt, từng , từng náo loạn, suýt chút nữa là mất cả mạng. cuối cùng, cô biểu đó vẫn cửa.
Thế gian , những cuốn Nữ Thư, Nữ Giới răn dạy nữ nhi trắng mực đen rằng: ghen tuông là một trong "thất xuất". Đã là nữ t.ử thì chấp nhận chồng năm thê bảy , bằng sẽ coi là giữ đạo vợ.
Nếu Thẩm Chiêu thực sự cô gái đó, một vợ tái giá như thể ngăn cản nổi. cũng , dù cô lòng, chắc Thẩm Chiêu .
Nhớ dáng vẻ lúc nãy của , nhịn :
"Yên tâm , sẽ để cô cửa ."
"Người vợ c.h.ế.t sớm của vẫn còn đang từ trời kìa, dám ."
Quả nhiên ngoài dự đoán, buổi tối Thẩm Chiêu bưng chậu nước rửa chân, mặt đen như nhọ nồi bước phòng.
Trong lòng tò mò cực kỳ, vội hỏi: "Sao thế? Cô nàng báo ân là lấy đền đáp ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/duyen-muon-binh-an/1.html.]
Thẩm Chiêu nghiến răng, đặt mạnh chậu nước xuống đất nước b.ắ.n tung tóe.
"Sao ? Nếu cản , cô xông đến dập đầu kính cho nàng ."
Thấy giận thật, vội cầm khăn tay, nịnh bọt lau lau những giọt nước vương tay .
"Thì chẳng phu quân nhà thương vợ nhất , vốn chẳng thạo đối phó với mấy kiểu nữ nhi yếu đuối mong manh ."
Thẩm Chiêu thèm để ý đến lời dẻo mồm của , vén vạt áo xuống chiếc ghế đẩu nhỏ, đặt chân trong chậu nước ấm vặn.
"Ta với cô cũng chẳng ơn nghĩa gì to tát, chẳng qua lúc cô bán chôn cha, cho hai lượng bạc."
"Nếu đường cùng, ai nô tì. Ban đầu cô đòi theo về phủ, định bụng chắc chắn là ý đó."
"Huống hồ, lúc còn chẳng để danh tính."
"Vậy mà cô giỏi thế, tìm tận đến Thẩm phủ ?"
Bàn tay với những đốt xương rõ rệt của nắm lấy chân , nhẹ nhàng xoa bóp. Ta còn kịp tận hưởng cảm giác dễ chịu thì một dự cảm chẳng lành dâng lên: "Ý là kẻ cố tình đưa cô đến?"
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Thẩm Chiêu hừ lạnh một tiếng: "Chắc chắn là , nhưng chỉ là rõ kẻ tâm địa nhắm ai mà thôi."
Hai trân trân.
Ta ướm lời hỏi: "Hay là... đ.á.n.h cược phát nữa nhé?"
Thẩm Chiêu nhếch môi : "Ta thấy đấy."
"Lần ai thua đ.ấ.m lưng."
"Một tháng luôn!"
"Chốt đơn!"