Duyên Muộn Bình An - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-06 02:25:38
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9pZHdlU6TQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

2

Vốn định sẵn khi cô gái , hai sẽ cùng dò hỏi dò xét, ai ngờ ba ngày trôi qua vẫn chẳng thấy tăm .

"Chẳng lẽ nghĩ nhiều quá ?" Ta phe phẩy quạt tròn, lẩm bẩm tự hỏi.

lúc , Uyển Nhi hớt hải chạy : "Phu nhân, phu nhân, xong ! Bên ngoài đang đồn ầm lên là lão gia lén lút với cô gái mồ côi , còn định hưu thê bỏ nữa."

Ta xong lập tức tỉnh cả , bật dậy: "Mau, mau tra xem tin tức từ !"

còn kịp khỏi cửa, Thẩm Chiêu sải bước , ném một túi bạc xuống mặt .

"Khỏi tra nữa, ."

"Là chồng cũ của nàng, Thôi Thiệu Hạc tìm cô , bảo cô đến phủ chúng loạn. Những lời đồn đại bên ngoài cũng là do Thôi Thiệu Hạc sai tung ."

"Nương t.ử , chiêu trò hắt nước bẩn của chồng cũ nhà nàng thật là cao tay. Nàng thì chẳng dính một giọt, còn thì xối cho ướt sũng từ đầu đến chân." Giọng điệu Thẩm Chiêu đầy vẻ mỉa mai, hờn dỗi.

Ta cầm túi bạc lên xem xem , nghi ngờ hỏi: "Chàng lừa đúng ?"

Hồi và Thôi Thiệu Hạc hòa ly, ngay cổng Thôi gia c.h.ử.i rủa tám đời tổ tông nhà , c.h.ử.i đến mức khiến ngất xỉu tại chỗ. Dù , cũng từng lấy một lời bên ngoài. Cách sáu năm trời, giờ tìm một phụ nữ để bôi nhọ danh tiếng phu quân hiện tại của , rốt cuộc là mưu tính cái gì?

Thẩm Chiêu hừ lạnh một tiếng: "Tính cái gì? Tính rước nàng về chứ cái gì!"

Nghe càng tin nổi. Thôi Thiệu Hạc ghét nhất loại phụ nữ chữ nghĩa , cử chỉ thô lỗ như . Lúc còn là vợ chồng, dự tiệc nhà còn chẳng thèm cùng bàn với . Thế gian tuyệt diệt phụ nữ chăng nữa, cũng chẳng bao giờ tìm đến hai.

Thẩm Chiêu chẳng thèm quan tâm tin . Hôm nay lúc điểm danh ở nha môn, đám đồng liêu nhạo một trận tơi bời, ai cũng hỏi xem "con hổ cái" ở nhà cào nát mặt . Chàng ôm một bụng bực tức, vật xuống giường.

"Đã đấy nhé, đ.ấ.m lưng một tháng, quỵt."

Nhìn bộ dạng tức đến sắp tắc thở của , cũng chẳng còn tâm trí mà nghi ngờ nữa, vội vàng tới an ủi: "Được , quỵt, quỵt mà."

Chuyện vẫn xong .

Nguyệt tỷ nhi, chính là con gái của Thẩm Chiêu, sáng sớm tinh mơ đến thỉnh an , nhưng cứ thấy cha nó là vẻ ngập ngừng thôi.

Đợi cha nó lên triều , nó mới ghé sát tai thì thầm: "Đại nương t.ử, con , cha con nuôi ngoại thất ở bên ngoài đấy, quản cho c.h.ặ.t ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/duyen-muon-binh-an/2.html.]

Ta vẫn đang gảy bàn tính, chẳng mảy may để tâm: "Cha con là đàn ông, nuôi một phòng ngoại thất cũng chẳng gì to tát."

Nguyệt tỷ nhi chịu: "Thế là , nếu chuyện truyền ngoài, con gả ?"

Ta ngẩng đầu, quệt nhẹ mũi nó, buồn nó bảo: "Tuổi còn nhỏ mà lo nghĩ đến chuyện đại sự gả chồng của cơ đấy?"

"Yên tâm , là lời đồn thôi. Chẳng là cô nàng tìm đến phủ mấy hôm đó , thừa ."

Nguyệt tỷ nhi nhăn nhó mặt mày, xua tay lia lịa: "Không , , con là 'gầy ngựa'* ở đó cơ."

Nụ mặt cứng đờ. Trong bụng thầm nghĩ, trẻ con con cái nhà ai mà ba cái chuyện "gầy ngựa" , đúng là học thói hư tật .

Ta nghiêm mặt kéo Nguyệt tỷ nhi , thẳng mắt nó hỏi: "Ai cho con ? Sau chơi với đó nữa."

Nguyệt tỷ nhi dường như cũng nhận đang giận, yếu ớt chỉ tay về phía Phong ca nhi đang hóng hớt bên cạnh: "Là ca ca cho con đấy. Đại nương t.ử yên tâm, con chơi với nữa."

Ta liếc mắt sang, thấy Phong ca nhi gãi gãi đầu: "Con cũng , là Lục Thượng Văn cho con đấy chứ, ừm... cô nương đó là do cha tặng cho cha con mà."

Sau khi phê bình nghiêm khắc hai đứa nhỏ, dặn dặn Phong ca nhi tránh xa Lục Thượng Văn một chút. là dột từ nóc dột xuống, cha mà kể chuyện nuôi ngoại thất cho con trai , thằng bé đó chắc cũng chẳng hạng t.ử tế gì.

Cho đến khi hai đứa nhỏ rời , mới hỏi Tiền bà bà bên cạnh: "Có thường ngày tiếng ác của vang xa quá nên Thẩm Chiêu sợ , nuôi ngoại thất ?"

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

"Nguyệt tỷ nhi đúng đấy, nếu thích thì cứ nuôi trong nhà, cùng lắm là thêm đôi đũa thôi, chứ thể để bọn trẻ chịu uất ức . Tối nay chuyện hẳn hoi với mới ."

Ta cứ vướng bận chuyện mãi nên giấc trưa cũng chẳng ngủ ngon, đến chiều thì đầu óc cứ mê mê .

Bỗng thấy tiếng tiểu sai hoảng hốt chạy xộc : "Phu nhân, xong !"

Đầu càng đau thêm. "Lại chuyện gì nữa đây?"

Tên tiểu sai càng cuống càng lắp bắp: "Lão... lão gia một cô nương chặn đường ở nha môn, phụ tình bạc nghĩa, ... chiếm đoạt xác cô bỏ rơi cô ."

Động tác của khựng , cảm giác như sét đ.á.n.h ngang tai.

Ta chậm rãi mở mắt, vẫn thể chấp nhận hiện thực: "Hình như mơ, ngươi nữa xem nào."

*Gầy ngựa (Sấu mã): Từ lóng thời xưa chỉ những cô gái nuôi dạy từ nhỏ để bán cho đại gia hoặc quan .

 

Loading...