3
Tên tiểu sai đó là tín bên cạnh Thẩm Chiêu, nó thể chạy về đây chắc chắn là ý của .
Ta vớ lấy cây gậy đ.á.n.h ch.ó dựng bên tường, ngoài lệnh: "Thắng xe ngựa, cứu lão gia!"
Sau một hồi xóc nảy đường, khi đến nơi thì thấy cổng nha môn vây kín mít, tầng tầng lớp lớp . Cô nương quỳ ở giữa, lóc nỉ non ỉ ôi, trông chẳng khác nào đang diễn tuồng. Còn Thẩm Chiêu thì đang bệt bậc thềm bên cạnh, lấy tay che mặt, bộ dạng như còn mặt mũi nào ai.
Ta dừng bước. Uyển Nhi tưởng giận quá hóa liều, vội khuyên ngăn: "Phu nhân, nên vạch áo cho xem lưng, chuyện gì về phủ hãy , quan trọng là cứu lão gia ."
khi nó đầu thì thấy đang nở một nụ cực kỳ... thiếu nhân đức.
Ta vỗ vỗ tay Uyển Nhi bảo: "Nét vẽ của em , hãy nhớ kỹ cái bộ dạng của lão gia, tối về vẽ cho , đem mặt ."
Uyển Nhi ngơ ngác , nhưng ánh mắt khẩn thiết của , nó vẫn gật đầu: "Nô tỳ nhớ ạ."
Lúc trong đám đông ai nhận : "Mau kìa, con hổ cái nhà họ Thôi đến !" "Họ Thôi gì mà họ Thôi, là hổ cái nhà họ Thẩm chứ. Chậc chậc, Thẩm Chiêu phen khổ ."
Đến lúc mới nhớ mục đích của chuyến . Ta vác gậy, nghênh ngang giữa. Đám đông tự động dạt nhường đường cho .
Đầu tiên đến chỗ cô gái . Cô ngừng , định chộp lấy vạt váy để cầu xin thu nhận, nhưng thấy đột ngột ngoắt sang hướng khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/duyen-muon-binh-an/3.html.]
"Thẩm Chiêu! Đồ hổ, dám lén lút tìm đàn bà ở bên ngoài!"
Một gậy vung xuống, gió rít vù vù. Nhà ngoại vốn là nhà võ, từ nhỏ học mấy thứ còn giỏi hơn cả đám nam nhi. Thẩm Chiêu né kịp, nện cho một gậy đo ván.
Ta lạnh mặt, chỉ huy đám tiểu sai: "Khiêng cho !"
Đám đông tự động dạt một lối . Ngay khi định bước theo, cảm thấy chân nặng trịch, cô gái ôm c.h.ặ.t lấy chân .
"Phu nhân, thể , Thẩm đại nhân sẽ cho cửa mà."
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Đám mới yên tĩnh bắt đầu xôn xao: "Trời ạ, cô nàng sống nữa ." "Cái hình nhỏ bé liệu chịu nổi một gậy của hổ cái ?" "Khó lắm, khó lắm."
Thấy cô càng càng nhập tâm, cúi , bóp c.h.ặ.t cằm cô , mắt lóe lên tia lạnh lẽo: "Cô nương, đừng trách cảnh cáo cô. Tiền kiếm bao nhiêu chăng nữa mà mạng để tiêu thì cũng vô ích. Làm , thế nào là đủ."
Cô gái sợ tới mức bủn rủn tay, vội vàng liếc sang bên cạnh. Ta theo hướng mắt của cô , căn gác lầu chính là Thôi Thiệu Hạc. Hắn đang kẹp chén rượu giữa ngón tay, giơ lên về phía như một sự khiêu khích.
Mặt đen sầm ngay lập tức. Thẩm Chiêu lừa , tất cả đều là do tên Thôi Thiệu Hạc đáng c.h.ế.t ngàn đao bày . Ta định vác gậy lên lầu hỏi tội , nhưng Uyển Nhi ngăn . Nó bảo:
"Phu nhân, là tìm hiệu t.h.u.ố.c cho lão gia ? Nô tỳ thấy vẻ... lắm ."