DUYÊN SAI ĐÃ ĐỨT, DUYÊN ĐÚNG VỪA SANG - 1
Cập nhật lúc: 2026-04-30 08:09:28
Lượt xem: 55
Sau khi từ cõi c.h.ế.t trở về, ép uống Hợp Hoan Tán, đến cả tấm chăn giường cũng vặn xoắn như sợi dây quấn c.h.ặ.t.
Thế nhưng Lục Trường An khép c.h.ặ.t đôi mắt, hề hạ cầu xin dùng thể để giải d.ư.ợ.c như ở kiếp .
Đời , miễn cưỡng chống chịu d.ư.ợ.c lực để trở thành phế nhân, kết cục bi t.h.ả.m mà chếc trong cô quạnh.
Cũng phụ tấm chân tình âm thầm của .
Chỉ là nào ngờ , Lục Trường An cũng về từ quá khứ.
Hắn hạ mi, né tránh ánh của :
“Điện hạ, thần bất quá chỉ là kẻ thế để tiêu khiển… nào dám mong nhận sự yêu thương của .”
“Những gì thần nợ, nay trả đủ .”
…
Lục Trường An lặng lẽ cách chừng hai trượng, tựa như giữa chúng một cách vô hình thể vượt qua.
Hắn khoác trường bào cổ tròn màu lam nhạt, đó thêu hình hạc trắng thanh cao, vạt áo chỉnh tề buông xuống bên chân. Mái tóc đen dài buộc gọn bằng dải lụa điểm trang sức bạc, rủ xuống bên vòng eo thon gọn như tranh.
Dù quằn quại đến mức co rút như con tôm luộc chín, đôi môi mỏng của vẫn khép kín, gương mặt lạnh lẽo như sương đêm phủ kín đầu cành.
Hắn đến tuổi trưởng thành lập nên chiến công lẫy lừng, trở thành vị tướng quân trẻ tuổi hiếm trong thiên hạ.
Vậy mà cuối cùng vẫn cưỡng ép giữ , trở thành một quân cờ trong trò dây dưa ràng buộc đầy toan tính của .
Ta gọi là kẻ thế .
Người trong kinh thành đều chê, rằng Lục Trường An dẫu công danh hiển hách cũng vô ích, rốt cuộc vẫn dựa dung mạo để lòng công chúa, cam nguyện kẻ cúi đầu chủ nhân.
chỉ , Lục Trường An thật lòng đặt trong tim.
Khi bên bờ đói khát, chính dang tay cứu giúp.
Cũng là âm thầm sai đưa quân doanh, cho một con đường để bước tiếp.
Hắn hiểu rõ hơn ai hết, một kẻ nơi nương tựa, chỉ thể lấy xác cứng cỏi mà đ.á.n.h cược với vận mệnh.
Hắn liều giành lấy vinh quang, mà cuối cùng vì một chút ân huệ của mà trói buộc nơi , chẳng thể tự do.
“Dược lực của Hợp Hoan Tán vô cùng mãnh liệt, điện hạ nên giữ , thần thỉnh thái y.”
Thanh âm lạnh lẽo của Lục Trường An kéo trở về thực tại đang rối loạn.
Toàn dường như bao phủ bởi một tầng hàn khí trầm mặc, lạnh đến tận cốt tủy.
Sự thất vọng ẩn sâu trong đáy mắt như hóa thành thực thể, hung hăng đập trái tim đang quặn thắt của .
Trong lòng chợt khẽ chấn động, như giọt nước rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng.
Không đúng…
Theo ký ức kiếp , Lục Trường An lẽ quỳ bên giường , giọng khẩn thiết cầu xin dùng thể để giải d.ư.ợ.c.
Hắn đáng : “Hợp Hoan Tán nếu giải, điện hạ tất sẽ lưu hậu hoạn.”
“Thần phận thấp kém, nhưng mong điện hạ hãy trân trọng .”
giờ đây, lưng rời dứt khoát, hề ngoảnh một .
Rốt cuộc là vì …
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/duyen-sai-da-dut-duyen-dung-vua-sang/1.html.]
Ta hoang mang theo bóng lưng xa dần.
Chẳng lẽ… cũng sống ?
Ý nghĩ như tia chớp lóe lên trong tâm trí .
Nếu quả thật như , thì sự lạnh nhạt hôm nay của … cũng còn khó hiểu.
Kiếp , khiến chịu đủ khổ đau.
Ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, trong lòng như lửa thiêu đốt từng tấc ruột gan.
Chẳng lẽ bước con đường đầy tổn thương, mang tật suốt đời …
Cố nén giọng khản đặc nơi cổ họng, buông bỏ cơ hội sống sót mong manh : “Đừng … xin đừng rời … cứu …”
Tiếng bước chân dừng nơi cửa trong thoáng chốc, vẫn lặng lẽ biến mất.
Hơi thở như nghẹn , cả mềm nhũn ngã xuống giường.
Cơ thể ngày càng nóng rực như thiêu đốt.
Ta vùi mặt tay áo, dẫu thể miễn cưỡng chịu đựng dị trạng , nhưng nước mắt cách nào kìm nén mà lặng lẽ rơi xuống.
Tiếng vải áo khẽ động vang lên, chăn đệm cùng thể bỗng một bàn tay kéo .
Ta sững sờ ngẩng đầu , gương mặt nóng bừng, đôi mắt mờ lệ.
Lục Trường An chằm chằm , thoáng chốc ngẩn như kéo một hồi ức xa xăm.
Hắn nghiến răng, trong mắt thoáng qua sự giằng co khó tả:
“Điện hạ… thật sự Ôn Ngọc thì thể ?”
Lục Trường An rốt cuộc vẫn thể nhẫn tâm lưng rời bỏ.
Hắn giận dữ bất lực, đưa tay ấn xuống giường, giọng trầm khàn: “Lý Minh Châu , thật sự nợ nàng một đoạn nhân duyên.”
Ta đưa tay lau dòng lệ ngừng rơi.
Lục Trường An khoác thêm áo ngoài cho , khẽ ngẩng đầu, ánh mắt thẳng thắn mắt : “Nàng ở yên nơi , bất luận là ai gõ cửa, cũng tuyệt đối mở.”
“Dù hôm nay trói, cũng sẽ đem đó về cho nàng.”
Ta bất chợt nắm lấy đầu ngón tay , ánh mắt chua xót lên dung nhan lạnh lẽo :
“Ta ngươi… giúp giải d.ư.ợ.c, từ đây đôi bên còn ai nợ ai.”
“Hoặc là… coi như một cuộc trao đổi, sẽ cầu xin phụ hoàng cho ngươi trở quân doanh…”
Thân thể Lục Trường An khẽ cứng .
Ánh mắt dần trở nên u tối, xuống bàn tay đang nắm c.h.ặ.t, yết hầu khẽ động: “Nàng—”
Ta bất ngờ lao lòng , hai tay vòng qua cổ, ngẩng đôi mắt còn đọng lệ .
Đôi mắt trong trẻo như lưu ly dần trở nên sâu thẳm, nhuốm đầy những cảm xúc khó gọi tên.
Đến khi kề sát, mới nhận cũng phảng phất mùi hương của Hợp Hoan Tán.
Ta khựng , trong lòng dậy lên một tia kinh ngạc, chẳng lẽ cũng trúng d.ư.ợ.c…