DUYÊN TRẦN CHƯA DỨT - 5

Cập nhật lúc: 2026-04-26 21:07:31
Lượt xem: 101

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Uống thêm vài ngụm, men rượu dâng lên, mơ màng lời trong lòng:

 

“Đáng tiếc… ngươi xuất gia, thể phu quân của .”

 

Dưới ánh trăng, Phàn Cửu Châu cúi mắt lẩm bẩm:

 

“Xin … Kinh Trập.”

 

Tiếng “Kinh Trập” nhẹ, như ngậm trong miệng, như từ l.ồ.ng n.g.ự.c thoát , khiến tim khẽ rung.

 

8

 

Tiếng ve từng hồi đ.á.n.h thức .

 

Ta xoa trán dậy, phát hiện đắp chăn, giày cũng tháo.

 

Đầu giường đặt một bát nước ấm, vẫn còn ấm.

 

Ta cầm bát, uống từng ngụm nhỏ.

 

Nhớ đêm qua…

 

Ta to gan, mượn men rượu, tựa lòng .

 

Toàn cứng đờ, nhưng đẩy .

 

Cứ để dựa suốt nửa đêm.

 

Niềm vui khó trong lòng dâng lên, đ.á.n.h bạo nghĩ,

 

Ta vội dậy, đẩy cửa .

 

Phát hiện Phàn Cửu Châu đang thu dọn hành lý.

 

Hắn đầu, với :

 

“Chân lành, thời gian qua phiền cô nương, hôm nay .”

 

Hắn vẫn nhớ lời sư phụ, xuống núi là để đoạn duyên trần, thể lưu lâu.

 

“Giờ nghĩ, đại khái duyên trần của là gì .”

 

Là gì?

 

Hắn chịu .

 

Trong lòng chút buồn, cố gắng nén xuống.

 

“Vậy ít bánh cho ngươi mang theo, đừng để đói ngất ngoài đường nữa.”

 

“Được.”

 

Nhào bột, nhóm lửa, đổ dầu, cho thật nhiều trứng bánh.

 

Bánh trong chảo xèo xèo, khói bốc lên, hun cay mắt .

 

Ta giơ tay lau mắt.

 

Lau hết đến khác, vẫn ngăn nước mắt rơi xuống, từng giọt rơi chảo kêu xèo xèo.

 

“…xin , Kinh Trập.”

 

9

 

Mỗi sáng mở cửa viện, đều về phía đầu làng.

 

Dưới gốc hòe ai, đường cũng ai.

 

Phàn Cửu Châu thật sự trở .

 

Tiếng ve cây vẫn kêu, kêu đến lòng chua xót.

 

Ngày công chúa đến, nắng gắt như đổ lửa.

 

“Thánh chỉ đó là giả, chỉ đùa với ngươi thôi, ngờ ngươi tin thật, chỉ là… chỉ là… thấy Thiếu sư chịu thiệt.”

 

Ta mím môi, bình tĩnh hỏi: “Hắn bảo ngươi đến?”

 

Công chúa ấp úng, Tạ Tắc Ngọc:

 

“Thiếu sư , nhưng trong lòng ngươi.”

 

“Mấy tháng nay để ý , tức đến phát điên, ngươi còn về, sẽ đến phụ hoàng tố cáo …”

 

Nói đến đây, công chúa chút sốt ruột, mắt đỏ lên : “Cùng lắm… nhạo ngươi nữa.”

 

Ta bật .

 

Tạ Tắc Ngọc thật cao quý, đến công chúa cũng sắc mặt .

 

Công chúa châm chọc , từng giận.

 

Bởi nàng , chỉ là nuông chiều, đời ngoài cành vàng lá ngọc, còn cách sống khác.

 

Nàng thô tục, ồn ào, ngu tham, như con ve ồn ào.

 

Đó ác ý.

 

Mà là nàng thấy thái độ của Tạ Tắc Ngọc với , khiến khác rằng thể tùy ý bắt nạt.

 

Ta cúi mắt:

 

“Ta cũng về, thánh chỉ tuy là giả, nhưng rời là thật.”

 

“Ta tự xin hạ đường, sẽ trách ngươi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/duyen-tran-chua-dut/5.html.]

 

Không , công chúa dậm chân, nàng cũng , sợ thấy mặt lạnh của Tạ Tắc Ngọc.

 

Công chúa thật sự ở .

 

Ngày đầu kết oán với con ngỗng nhà .

 

Nàng cửa thấy ngỗng trắng, tưởng là tiên hạc, liền tiến tới bắt. Ngỗng duỗi cổ, há mỏ mổ.

 

Đừng tưởng ngỗng ăn cỏ mà hiền, răng nó sắc, c.ắ.n đau.

 

Sau đó nàng khôn , mỗi đến đều mang theo gậy.

 

Về , nàng cũng nuôi một con ngỗng, cũng dắt theo, oai phong lẫm liệt.

 

“Đây là ngỗng ngự của bổn công chúa, xem ngươi còn dám bắt nạt… a a a!”

 

Ngỗng ngự địch ngỗng nhà.

 

Công chúa c.ắ.n, đến t.h.ả.m.

 

Ta thở dài, thịt ngỗng, nhổ lông, đắp lò đất.

 

Lửa bốc lên, mùi thơm lan xa.

 

Nàng lau mặt, càng lau càng bẩn: “Bổn cung cái đùi !”

 

“Ngươi thư sinh đêm cứu hồ ly, đó cô nương đến tìm , hồ ly là của nàng, mời về nhà nghỉ. Sau đó thì ?”

 

“Ngươi còn nhớ ?”

 

“Đương nhiên nhớ, ngươi kể nửa chừng thôi.”

 

Ta , chậm rãi kể tiếp.

 

Công chúa xong, thỏa mãn, hỏi: “Ngươi mấy chuyện ?”

 

“Ở quê mà, chuyện nhiều lắm.”

 

Đêm đó, chúng quanh lửa, ăn thịt ngỗng, kể chuyện đến nửa đêm.

 

nàng là công chúa, thể ở lâu.

 

Vài ngày thị vệ tìm đến, giục nàng về.

 

Công chúa ở cửa, lưu luyến: “Kinh Trập, bắt nạt ngươi, xin …”

 

Ta sớm giận.

 

10

 

Công chúa , viện trở nên yên tĩnh.

 

Yên tĩnh đến mức luôn nhớ đến Phàn Cửu Châu.

 

Ta nghĩ, giờ đang ở ?

 

Có thể đang nghỉ chân ở quán nơi trấn nhỏ, kể chuyện.

 

Có thể ngang qua cánh đồng lúa, nông dân cúi gặt.

 

Cũng thể dứt duyên trần, trở về núi, quỳ Phật, tụng những kinh văn hiểu.

 

Đào chín một đợt.

 

Ta giơ quả đào nắng, lớp lông tơ mềm mại đáng yêu.

 

Đáng tiếc, ăn.

 

Trong tầm mắt mờ nhòe, thấy một bóng xám trắng.

 

Quả đào rơi xuống, một bàn tay đón lấy.

 

“Ngươi… về?”

 

Phàn Cửu Châu đeo hành lý, phong trần mệt mỏi, vạt áo dính bùn.

 

Thấy , mặt liền nở nụ .

 

Mùa hè nóng bức, ve cây kêu lớn.

 

Hắn , ánh mắt dịu dàng, như ánh nắng xuân chiếu lên .

 

Giọng nhẹ, nhưng rõ ràng.

 

“Trên đường, ngang một nhà nông, họ cũng nuôi gà, liền nghĩ, gà nhà chồn ăn mất .”

 

“Ở Tương Nam, lúa chín từng mảng, nghĩ, lúa nhà chín, nàng gặt kịp .”

 

“Lý trưởng đến nhà nàng, kể chuyện gì thú vị, nàng còn kể cho ai ?”

 

Ta sững, lải nhải, là chuyện nhỏ.

Hii cả nhà iu 💖
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 🌻
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

 

những chuyện nhỏ lay động lòng phàm của , khiến ăn ngủ yên.

 

“Ngươi ? Trước từng để ý những thứ .”

 

“Ta một lòng hướng Phật, một lòng đoạn duyên trần, mà chính những thứ , là duyên trần của …”

 

Hắn bỗng khổ:

 

“Kinh Trập, những duyên trần , phát hiện dứt .”

 

Ve vẫn kêu.

 

Loading...