EM CHỒNG BẾ CON VỀ ĂN TẾT, TÔI BẾ CON VỀ NHÀ NGOẠI - 1
Cập nhật lúc: 2026-02-16 18:34:30
Lượt xem: 1,446
Em chồng bế theo con trai ba tháng tuổi về nhà đẻ ăn Tết.
Sáng ba mươi Tết, chồng dẫn em chồng gõ cửa nhà .
“Năm nay cả nhà đều sang nhà con ăn Tết, con yên tâm, bọn sắp xếp thỏa cả .”
Em chồng tiện tay đặt con trai lòng , lấy một tờ phân công :
“Anh chị dọn sang phòng phụ, phòng ngủ chính để em ở cùng con, rộng rãi cho tiện.”
“Tất cả những ai gần con đều đeo khẩu trang.”
“Bữa cơm tất niên là món nhà , tuyệt đối ăn đồ chế biến sẵn bên ngoài.”
liếc thực đơn: Phật nhảy tường, gà Cung Bảo, vịt Bắc Kinh…
–
Thấy sắc mặt khó coi, em chồng Trần Tư Mẫn lập tức bế con trai Đậu Đậu , dậm chân: “Mẹ, con mà, chị dâu sẽ vui khi con về nhà đẻ ăn Tết. Giờ chị giận , bảo ?”
định mở miệng thì chồng Trần Tư Long đẩy cửa bước .
“Ôi, cháu trai cưng của đến ! Mau để bế nào!”
Vừa đưa tay đón lấy đứa bé, thẳng qua ghế sofa.
“Thương Đậu Đậu quá, nhỏ thế theo xa đến nhà ăn Tết .”
Anh bế đứa bé xuống, lúc mới ngẩng đầu và em gái còn ở cửa: “Sao còn đó? Vào ! Vợ ơi, rót cho và Tư Mẫn cốc nước nóng.”
Nếu vì tờ phân công , việc rót cốc nước tiếp khách chắc chắn cần nhắc.
Trần Tư Mẫn mím môi, mặt đầy ấm ức về phía sofa, phía mấy chiếc vali to tướng chắn ngay cửa.
Mẹ chồng theo , ngang qua thì hất cằm về phía phòng khách: “Bình Bình, bà và cô đến mà cũng chào ? Mau giúp cô xách hành lý, sáu tuổi mà chẳng lễ phép gì, cô thương con uổng công .”
Bình Bình là con gái , con bé đang yên bàn học xem truyện tranh.
Con bé ngẩng đầu , ánh mắt đầy do dự.
Dù thì cô mà chồng là thương nó, nó bài xích.
Năm Bình Bình ba tuổi, Trần Tư Long viêm ruột thừa cấp nhập viện phẫu thuật.
Khi đó đúng lúc dịch bệnh, chỉ cho phép một ở chăm sóc.
Em chồng khi nắm tay : “Chị dâu, con giờ cần chị ở bên nhất, Bình Bình cứ giao cho em với , chị yên tâm .”
rằng Bình Bình từ nhỏ từng cùng lúc rời xa cả bố lẫn , để bố chồng chăm hoặc thuê hộ lý, nhưng chồng một mực phản đối: “Bố chồng con còn lo xong cho , yên tâm, là con!”
Tình huống gấp gáp, tranh , chỉ dặn dặn : “Muộn nhất năm giờ đón Bình Bình.”
Thế mà hôm đó đến sáu giờ, khi Trần Tư Long khỏi phòng mổ còn yếu, nhận điện thoại của cô giáo mẫu giáo.
Đầu dây bên , Bình Bình đến mức gần như thở nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/em-chong-be-con-ve-an-tet-toi-be-con-ve-nha-ngoai/1.html.]
gọi cho em chồng và chồng, bận máy thì cũng ai .
cuống cuồng trong phòng bệnh, cuối cùng đành nhờ hàng xóm quen đón con bé về .
Mãi đến tám giờ tối em chồng mới lững thững đến.
“Chị dâu, em đón Bình Bình , chị yên tâm chăm .”
Sau mới , hôm đó cô mải đ.á.n.h mạt chược quên mất giờ.
Ánh mắt né tránh của Bình Bình lúc khiến đau lòng.
khẽ lắc đầu với con bé, hiệu tiếp tục sách, “rầm” một tiếng đóng cửa .
Vali kẹt ngoài cửa, Trần Tư Mẫn lập tức nổi đóa: “Chị dâu, nếu chị chào đón bọn em thì thẳng! Đậu Đậu mới ba tháng, chị đóng cửa to thế dọa nó thì chị chịu trách nhiệm nổi ?”
gì.
xem Trần Tư Long sẽ thái độ thế nào.
“Tư Mẫn, em giận đấy.” Trần Tư Long sa sầm mặt.
tưởng cuối cùng cũng câu hồn, ai ngờ câu tiếp theo là: “Đây là nhà , nhà cũng là nhà em, em đến lúc nào cũng .”
Ra là .
Chẳng trách em chồng thể thản nhiên liệt kê cả một tờ “phân công”, điều nào cũng là quy định cho khác.
Sự dung túng của chồng của , từ đến nay từng giới hạn.
“Anh thế thì cảm động đấy,” em chồng nước mắt còn vương mặt, giọng dịu xuống, “nhưng chị dâu xem, đây là dáng vẻ chào đón ? Người bảo chị dâu thì nhà đẻ còn là nhà nữa.”
lặng lẽ cô diễn trò, một lời.
Trong bếp vang lên tiếng lách cách của chồng, rõ ràng chuẩn sẵn bữa trưa.
Chồng lúc mới lưu luyến đặt Đậu Đậu xuống.
Anh kéo ban công, giọng chút bực bội: “Vợ , Tết nhất đến nơi, em gì thế?”
“Mẹ và Tư Mẫn đến giúp mà, dạo em thức khuya mặt mũi kém thế , phụ một tay ?” Anh cố hạ giọng, “Em xem đến bếp, họ khác … em thể vì mà nhẫn nhịn chút, vì gia đình mà nhẫn nhịn chút ?”
cắt ngang .
“Trần Tư Long, mất trí ?”
Anh sững .
“Trong nhà , họ thì và Bình Bình!”
Giọng lớn, vẫn giữ thể diện cho .
Anh e rằng quên từ lâu, những ngày ở bệnh viện chăm sóc , Bình Bình chịu đựng những gì.